Sắp đến sinh nhật lần thứ ba mươi của Maho. Cứ từ mùa thu cho đến đầu năm, thì Maho chỉ hơn Atsuo sáu tuổi. Chỉ khoảng ba tháng thôi, nhưng suốt thời gian ấy có gì đó rất vui.
“Thứ Bảy tuần sau, Maho không có dự định gì đúng không?”
Trong lúc nặn mô hình thị trấn (gần đây anh tập trung làm phong cảnh khu Lake District), Atsuo hỏi. Vẫn như mọi khi, cô đang đọc sách của Yasuo (Chuyến phiêu lưu vào lòng đất của Edgar Rice Burroughs), cô ngừng giở trang, nhìn anh.
“Em không.” Cô nói. “Không có kế hoạch gì cả.”
“Ừ.”
“Sao thế anh?”
“Có quà sinh nhật.” Atsuo nói.
“Quà á?”
“Ừ.”
Maho úp sách trên sô pha, quỳ gối xuống thảm, tiến gần về chỗ Atsuo. Cô chống hai tay xuống sàn, nhìn anh.
“Là gì thế? Anh tặng em cái gì?”
“Không phải thứ để dùng.”
“Vâng.
“Lễ...”
“L...ễ...?”
Atsuo chỉ gật đầu, không nói gì.
“Lễ là gì vậy?”
“Ừ... ừm...”
Maho lấy đầu lưỡi lướt nhẹ lên đường gân trên cổ Atsuo. “Ối...” Atsuo rụt cổ lại kêu.
“Có nói không nào! Không em lại làm tiếp đấy!”
Da của Atsuo rất mẫn cảm. Kiểu người này mà chiến tranh xảy ra chắc có lẽ chổi lông gà sẽ thành vũ khí hiệu nghiệm chưa biết chừng.
“Có gì đâu,” anh vừa né người vừa nói. Phòng thủ tránh lần công kích tiếp theo của Maho.
“Anh không định giấu em đâu.”
“Vậy thì anh nói đi!”
“Lễ kết hôn,” anh nói.
Maho sững sờ, nín thở.
“Kết hôn...?”
“Ừ.” Atsuo cúi gằm, gật đầu. “Em thấy không, lần sinh nhật này là mốc quan trọng, mười năm mới có một lần đúng không? Cho nên anh muốn tặng em một món quà lớn.”
“Thật ạ?”
“Thật đấy! Lễ kết hôn thật.”
Cảm xúc trào dâng trong lòng, nhưng cô vẫn nửa tin nửa ngờ.
“Thế nhưng... Hả... Thứ Bảy?”
“Phải rồi.”
“Sắp đến rồi còn gì? Tổ chức ở đâu hả anh?”
“Nhà thờ mà em thích ấy!”
Maho chưa hình dung ra ngay chỗ đó. Nhà thờ... mà em...?
“Có phải là...” Cô nói. “Có phải nhà thờ hồi nhỏ em vẫn hay đến không?”
“Đúng rồi!”
“Sao anh lại biết?”
“Anh nghe bố kể.”
À... phải rồi. Ra là thế...
Yasuo dù chuyện to hay nhỏ, cái gì cũng kể cho con trai nghe hết. Trải nghiệm của anh được trọn vẹn nhờ việc kể lại cho con trai. Khi có người phụ nữ để yêu thì bộc trực thổ lộ ngay với con trai, đó chính là Yasuo. Tất nhiên cả việc kết hôn chắc chắn cũng đã tâm sự với con trai.
“Tối hôm đó, bố rất phấn chấn. Mua bản đồ, rồi tra đường. Anh cũng sẽ đến đó, nên bố bảo có lẽ thuê xe thì hơn, còn bàn mua váy cưới cho Maho ở đâu nhỉ...”
Váy cưới... Nói cả chuyện đó nữa.
“Em cảm ơn!” Cô nói. “Món quà từ tình cảm của cả hai người phải không anh?”
“À... ừ, đúng là như vậy.”
Đến đó, cô quay trở về thực tại, hỏi Atsuo.
“Nhưng đã chuẩn bị được gì đâu anh? Cả váy cưới nữa...”
“Không sao,” Atsuo nói. “Mọi thứ đã sẵn sàng rồi. Chỉ cần đến đó thôi. Váy cưới đã có bà chủ cửa hàng chuẩn bị. Không phải đồ mới, nhưng chưa có ai mặc. Bà ấy đã sửa lại cho vừa cỡ rồi.”
“Thế mà em không biết gì cả. Bà ấy cũng không nói gì với em.”
“Ai cũng muốn làm em ngạc nhiên mà. Quà sinh nhật phải bất ngờ mới vui chứ.”
“Ừ nhỉ.” Maho nói.
“Em thực sự rất ngạc nhiên. Cảm giác vui sướng, lâng lâng. À... mà không, có lẽ là hạnh phúc tột cùng.”
Cô đặt tay lên ngực. Cảm giác nóng bừng do cơn hưng phấn đang cuộn dâng bên trong.
“Hôm đó, Maho đi bằng xe của bố đến nhà thờ nhé. Còn anh sẽ đi tàu điện.”
Cô ngạc nhiên nhìn khuôn mặt Atsuo. Có vẻ như không có chuyện gì xảy ra với anh, nhưng cử chỉ của anh cho thấy sự căng thẳng.
“Nếu đi tàu... thì mất gần một tiếng đấy!”
“Bình thường thôi!”
“Nhưng mà...”
“Chú rể và cô dâu phải đi riêng rẽ đến nhà thờ chứ.”
Ra vậy... cô nghĩ.
“Anh Atsuo...”
“Hử...?”
“... Vì thế mà anh đã luyện đi tàu điện phải không?”
“Hứ...” Anh lên tiếng như để đánh trống lảng.
“Đúng vậy phải không?”
“Không phải,” anh nói. “Anh muốn tiện đi làm. Thế thôi.”
Mặt anh đỏ lên. Thấy vậy Maho quyết định không hỏi nữa.
“Em hiểu rồi.” Cô nói. “Nhưng hôm đó cho em đi cùng với anh nhé!”
Cô khẩn khoản, lên giọng ở cuối câu, rồi nhìn vào mắt anh.
“Vì sao?”
“Như thế sẽ vui hơn. Đó cũng là quà cho em đấy. Lần đầu tiên được đi xa bằng tàu điện với Atsuo.”
“Đi thế được không?”
“Thế mới được chứ!”
“Ừm,” anh nói. “Thôi được. Vậy thì cùng đi nhé!”