
Tatum nhìn sơ qua Zoe. Ban đầu anh chỉ chú ý đến cái mũi góc cạnh và cách cô chun nó lại lúc bị hỏi tên. Thế nhưng lúc Zoe ngước mặt lên và nhìn thẳng vào anh, người đàn ông suýt nữa đã phải lùi lại một bước. Đôi mắt của cô có màu xanh lá nhạt và tia nhìn rất gay gắt, có cảm giác cô nhìn thấu những gì đang diễn ra trong đầu Tatum và lướt qua những suy nghĩ của anh cứ như đang chọn đồ tại nhà sách. Cái mũi và đôi mắt suýt nữa đã khiến cho ấn tượng ban đầu về cô không khác gì một loài chim săn mồi. Thế nhưng hiệu ứng đó đã lập tức bị phá vỡ bởi khuôn miệng ngọt ngào, nhỏ xinh. Mái tóc cô cắt vừa ngắn khỏi vai. Có một vài sợi đang vướng trước mặt, hậu quả từ cú va chạm giữa họ ban nãy. Hành động hất tóc ra phía sau với thái độ bất cần của cô khiến Tatum cảm thấy khá quyến rũ. Sau khi đã dẹp được những sợi tóc khó chịu ra khỏi tầm mắt, cô mỉm cười lấy lệ với anh.
“Vâng, rất vui được gặp anh, anh Tatum,” cô nói và quay người định bước đi.
“Đợi đã,” Tatum gọi. “Cô có thể cho tôi biết văn phòng của sếp...” Phải một lúc sau anh mới nhớ ra cái tên “... văn phòng sếp Mancuso ở đâu không?”
Cô liếc nhìn về phía hành lang. “Đi xuống thêm ba căn nữa,” Zoe trả lời.
“Cô cũng là nhân viên của BAU à?” Anh hỏi.
“Tôi là cố vấn,” cô đáp, anh cảm thấy một sự đề phòng trong giọng nói của Zoe. Đôi mắt cô nheo lại, cứ như đang đợi một lời nhận xét mỉa mai từ anh.
“À, phải ha.” Anh nhớ có người đã từng kể cho anh nghe về Zoe. “Cô là nhà tâm lý học đến từ Boston.”
“Đúng là tôi đấy,” cô nói. “Còn anh là đặc vụ tại LA.”
“Không sai,” anh ngạc nhiên. “Cô biết tôi sao?”
“Hôm qua tôi nhận được một e-mail,” Zoe nói. “Xin hãy chào đón Đặc vụ Tatum Gray từ chi nhánh LA được điều đến đây.”
“À, phải!” Tatum mỉm cười. Có gì đó ở người phụ nữ này khiến anh cảm thấy đặc biệt không thoải mái. “Vậy... hẹn gặp lại sau nhé, Zoe.”
Zoe xách những tập hồ sơ trông có vẻ khá nặng và bước đi. Tatum nhìn chằm chằm theo bóng lưng của cô, cảm thấy bị mê hoặc trong chốc lát. Nhưng rồi anh chợt nhận ra mình đang đứng tại hành lang và cơ bản là đang ngắm mông của một người phụ nữ từ phía sau. Anh nhanh chóng quay người, tiến thẳng đến văn phòng của Mancuso và gõ cửa.
“Vâng?”
Tatum mở cửa. Vị Thủ trưởng đơn vị mới nhậm chức, Christine Mancuso, đang ngồi tại bàn làm việc. Xung quanh bàn được bao bọc bởi một bể cá to kê sát tường. Anh đã từng hỏi thăm về Mancuso, bà ấy sở hữu hồ sơ khá khủng tại chi nhánh Boston. Sau khi chịu trách nhiệm chỉ huy lực lượng đặc nhiệm trong một vụ bắt cóc lớn, Mancuso được thăng chức lên làm Thủ trưởng đơn vị của BAU. Có khá nhiều ý kiến phản đối việc này. Vị trợ lý trưởng bộ phận đúng ra muốn đề cử một người trong đơn vị, nhưng có vẻ như đã được yêu cầu phải bổ nhiệm chức vụ ấy cho Mancuso. Ngay sau khi thăng chức, bà ấy liền bắt tay vào thay đổi quy trình làm việc và công tác phân công. Tệ hơn nữa, bà ấy còn cho một thường dân vào làm cố vấn.
“Sếp Mancuso phải không ạ?” Anh nói. “Tôi là Tatum Gray.”
“Mời vào,” bà nói và ra hiệu anh ngồi xuống chiếc ghế trước mặt. Tatum đóng cửa lại và ngồi xuống. Anh phát hiện bản thân liên tục hướng mắt về nốt ruồi trên môi vị sếp.
“Để xem...” Bà nói, tay mở một tập hồ sơ trên bàn.
“Đặc vụ Gray, đến từ chi nhánh Los Angeles.”
“Chính là tôi,” anh mỉm cười.
“Mới được thăng chức sau khi thành công trong vụ án triệt phá động mại dâm trẻ em kéo dài suốt cả năm.” Cách bà nhấn mạnh từ “thành công” khiến cho nó không còn là thành công nữa. Trên thực tế, nghe cứ như là thất bại. Hành động đó khiến Tatum cảm thấy bực tức.
“Tôi chỉ làm việc phải làm thôi.”
“Thật không? Nhưng sếp của cậu thì không nghĩ như vậy đâu. Theo như tôi thấy thì có khả năng công tác điều tra vẫn còn ẩn chứa nội tình gì đó...” Bà lật một trang hồ sơ và vờ như đang đọc nó, nhưng Tatum đoán là bà đã biết rõ trong hồ sơ viết gì. Anh cảm thấy có một tia phẫn nộ trào dâng trong lòng.
Mancuso đặt tập hồ sơ xuống. “Chúng ta nói chuyện thẳng thắn luôn nhé. Cậu được thăng chức chẳng qua vì đây là một vụ án lớn mà thôi.”
“Nghe quen quá nhỉ.”
Vẻ mặt bà trở nên căng thẳng hơn.
Giỏi lắm, Tatum. Chưa đến năm phút mà mày đã khiến cho cấp trên ghét mày rồi.
“Nhưng cũng không thể nói là thăng chức được,” Mancuso nói bằng giọng đanh thép. “Họ chỉ muốn tống cổ cậu đi thôi, đến một nơi nào đó mà cậu không thể gây hại đến họ nữa. Ví dụ như ngồi tại bàn làm việc của BAU, xem xét ảnh chụp tại hiện trường chẳng hạn.”
Tatum im lặng. Mancuso nói đúng. Đây chính xác là những gì họ đã nói khi “thăng chức” cho anh phía sau cánh cửa đóng kín.
“Và thế là cậu được điều đến đây,” bà nói tiếp, “bởi vì tôi là Thủ trưởng đơn vị mới, cho nên việc cậu chống đối tôi sẽ vui hơn nhiều.”
Tatum nhún vai. Anh vốn chẳng màng đến chuyện tranh cử của những thành phần quản lý cấp cao cũng như chẳng bận tâm về vị thế của Mancuso.
“Tôi sẽ không để cậu ngồi sau bàn làm việc và xem vụ án đâu.” Mancuso nói. “Như vậy thì phí lắm.”
Tatum không nói gì, trong lòng chẳng biết mọi chuyện sẽ đi về đâu.
Mancuso đẩy một tập hồ sơ khác về phía anh. Anh rướn người về phía trước, đón lấy tập hồ sơ và mở ra xem. Tấm hình trên cùng là ảnh chụp của một cô gái đang đứng trên cây cầu bằng gỗ. Dưới cầu có một dòng nước, đôi mắt trống rỗng của cô ấy đang nhìn chằm chằm xuống dưới. Làn da trông nhợt nhạt đến kỳ lạ.
“Đây là Monique Silva, một cô gái hành nghề mại dâm tại Chicago.” Mancuso nói. “Cô ấy được phát hiện đã chết tại khu vực Humboldt Park một tuần trước. Như cậu có thể thấy, tư thế của xác chết được sắp đặt như đang đứng nhìn xuống nước.”
“Chết?” Tatum cau mày nhìn vào tấm ảnh. Người trong ảnh giống y như còn sống. “Làm cách nào...”
“Cô ấy đã được ướp xác,” Mancuso nói. “Bác sĩ pháp y cho biết cô gái đã chết từ năm đến bảy ngày trước khi được tìm thấy. Theo như lời của một tên ma cô làm chung thì cô gái này đã mất tích hai tuần trước đó. Đây đã là nạn nhân thứ hai rồi. Chính vì thi thể đều được tìm thấy tại những nơi công cộng và bị sắp đặt tư thế như vậy nên nó trở thành một vụ án được đông đảo quần chúng biết đến. Sở Cảnh sát Chicago đang chịu rất nhiều áp lực đối với việc tìm ra danh tính của hung thủ, đến nỗi phải nhờ đến sự trợ giúp của chúng ta.”
“Vậy chi nhánh tại Chicago nói sao?”
“Các đặc vụ chịu trách nhiệm làm việc ở vòng ngoài tại Chicago hiện đang rất bận. Họ sắp tiến hành kế hoạch bắt giữ các thành viên trong băng Latin Kings.”
Tatum gật đầu. Latin Kings là một băng đảng đường phố có căn cứ tổ chức trên khắp cả nước. Nhóm cầm đầu của bọn chúng hoạt động tại Chicago.
“Dù chi nhánh Chicago rất có hứng thú hỗ trợ vụ án giết người này, nhưng tài nguyên của họ tốt hơn là sử dụng cho việc khác.”
Hệ thống mã hóa dở hơi của Tatum có thể giải mã câu nói vừa rồi như sau: “Có một người cấp trên nào đó quyết định không cho họ nhúng mũi vào chuyện này. Và họ đang vô cùng bức xúc.”
Anh thở dài và ngước nhìn Mancuso. “Vậy sếp muốn tôi làm gì đây?”
“Tôi muốn cậu đến đó vào ngày mai. Hãy nói chuyện với vị tổ trưởng điều tra xem chính xác là công tác điều tra đã tiến triển đến đâu và báo lại cho tôi biết. Sau đó chúng ta mới quyết định bước tiếp theo.”
“Tôi có cần báo cáo lại cho chi nhánh tại Chicago luôn không hay...”
“Tốt hơn hết cậu cứ để việc đó cho tôi lo.”
“Được.” Tatum nói. Anh rất vui lòng nhường lại những công việc chính trị cần sự khôn khéo ấy cho người nào có khả năng làm tốt hơn. Tiếp nhận nhiệm vụ này đồng nghĩa với việc anh sẽ phải dành ngày cuối tuần của mình tại Chicago, nhưng cũng chẳng hề gì. Dù sao thì anh cũng chưa từng đặt chân đến đó.
“Đặc vụ Gray, FBI chúng ta đến đó là để cho ý kiến. Tôi không muốn nghe cậu có bất kỳ hành động nào ra vẻ như mình là người chịu trách nhiệm phá án và giành lấy quyền kiểm soát vụ án này. Chúng ta đang làm việc chăm chỉ để có được sự tín nhiệm từ phía cảnh sát, như vậy thì họ mới nhờ chúng ta hỗ trợ trong những vụ sau. Hiểu chứ?”
Anh gật đầu. “Đã hiểu, thưa sếp.”
“Còn gì nữa không?”
“Thưa không,” anh nói rồi đứng dậy. “Cá đẹp đấy!”
“Ừ, cậu muốn một con không?”
Tatum bối rối nhìn bà: “Sếp định cho tôi một con cá sao?”
“Tôi có thể dành ra một con để làm quà tân gia cho cậu.” Mancuso nói và liếc nhìn bể cá của bà. “Nhưng tôi cảnh báo trước, nó là một con cá rất khốn nạn.”