Ám Ảnh Kinh Hoàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 70 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4

❊ ❊ ❊

Zoe mở cửa bước vào căn hộ một cách vô thức. Tâm trí cô đang ở nơi nào đó rất xa. Cô cứ nghĩ mãi về các dữ kiện tại hiện trường, dành cả ngày đọc đi đọc lại tám vụ án giết người mà Mancuso đưa. Hai tập hồ sơ về nghi phạm tuyệt nhiên vẫn chưa được động đến. Zoe biết đáng ra mình phải làm nhanh hơn và chăm chỉ hơn thế này. Nhưng vẫn còn thứ gì đó khiến cô bị vướng mắc. Có một số chi tiết trong vụ án không khớp nhau, vì vậy cô phải cố gắng tập trung tìm hiểu và xem xét kỹ các vật chứng để phát hiện ra vấn đề.

Vụ án này đã đeo bám Zoe suốt trên đường về nhà, đến nỗi suýt nữa cô quên rẽ khỏi Xa lộ Liên Tiểu bang 95. Những dữ kiện như đang kêu réo liên hồi trong đầu, cô biết đêm nay mình sẽ khó lòng mà ngủ nổi.

Cô bước vào căn hộ, chợt dừng lại trước âm thanh phát ra từ nhà bếp.

“Zoe, có phải là chị không?” Một âm thanh hỏi vọng ra.

Zoe cảm thấy nhẹ nhõm hẳn. Cô đặt giỏ xách đang đeo trên vai xuống bên cạnh cửa ra vào. “Chào, Andrea!” Cô gọi.

Gương mặt tươi cười của em gái Zoe thò ra tại lối vào của nhà bếp. “Chào!” Cô nói. “Chị có đói không?”

“Đói sắp chết luôn rồi.”

“Em có làm mì Ý, hy vọng ăn vào chị cũng trở thành người Ý luôn.” Andrea nói và quay trở lại bên trong.

Zoe muốn nói gì đó thật hài hước, kiểu người Ý mà cô thích chẳng hạn. Cô cố nặn ra một câu ứng đối dí dỏm: : Nếu là một chàng trai người Ý với thân hình quyến rũ thì được. Nhưng nghe chẳng hài hước tý nào, dù là trong suy nghĩ của Zoe. Cũng như bao câu nói bông đùa khác, câu này cũng sớm bị Zoe khai tử. Sự hóm hỉnh là chuyện bình thường đối với người khác, nhưng với cô thì phải ba tiếng sau mới ứng nghiệm. “Ừ, mì Ý có vẻ ngon đấy,” sau một hồi cô mới thốt ra.

“Tuyệt vời!” Andrea hạnh phúc nói.

Zoe bước vào nhà bếp và đột ngột sững lại. “Trời ạ, nhìn hấp dẫn quá đi thôi.”

Andrea đặt sẵn hai chiếc đĩa trên tấm khăn trải bàn sọc ca rô phủ lấy cái bàn vuông xấu xí. Mỗi đĩa là một phần mì Ý vàng ươm đẹp mắt có rắc thêm một lớp lá húng quế. Phía trên cùng của món mì gây kích thích bao tử này là một miếng cá hồi với lớp da giòn nâu nhạt có rắc tỏi.

“Chị không đáng được thết đãi thịnh soạn như thế này.” Zoe yếu đuối nói.

“Đáng chứ sao không. Thôi, ăn liền đi. Em có mang thêm vài chai bia đến này.”

Zoe ngồi xuống và cắn một miếng cá hồi. Lớp da vừa mỏng vừa giòn, còn phần thịt thì tan chảy trong miệng. Cô nhắm mắt lại và hít thở. Đây là lần đầu tiên trong ngày đầu óc của cô hoàn toàn trống rỗng, cô tiếp tục tận hưởng niềm hạnh phúc thuần túy khi được ăn một bữa ngon tuyệt.

Andrea đặt một chai bia trước mặt. Xung quanh chiếc ly vẫn còn những giọt nước đọng lại, phía trên có thêm một lát chanh.

“Cứ như đang dùng bữa tại nhà hàng ấy.” Zoe nói.

“Chị đang khen em sao.” Andrea mỉm cười và quấn mì quanh nĩa. “Vậy... công việc thế nào rồi?”

Hình ảnh của tám nạn nhân nữ lại xuất hiện trong đầu Zoe.

“Tình hình tệ lắm sao?” Andrea nhìn thấy gương mặt cô và hỏi.

“Không, không có!” Zoe nhanh chóng đáp. “Thật ra thì công việc rất tốt, rất thú vị. Chỉ là... hơi căng thẳng.”

Cô cắm vào ba sợi mì và dùng nĩa quấn lại. Cô để chiếc lá húng quế bên trên, sau đó xắn thêm một miếng cá hồi rồi cho phần ăn đẹp mắt vào miệng. Ngon không tưởng. “Chị chỉ đang xem một vài vụ án thôi. Có tám cô gái bị giết và bị vứt xác tại những con mương khắp các bang, bọn chị cho rằng những vụ này có liên quan. Trên người tất cả các nạn nhân đều có dấu răng. Cả tám đều bị xâm hại ở vùng kín; có bốn người bị xâm hại ở hậu môn; hai người bị thiếu mất vài cái răng. Nhưng điều lạ là...” Cô dừng lại.

Andrea bỏ nĩa xuống và uống một ngụm bia, gương mặt có hơi tái đi.

“Em ổn chứ?” Zoe hỏi.

“Thì... khi em hỏi chị công việc thế nào, ý em muốn nghe kể những chuyện như sếp cư xử tệ ra sao, máy in không hoạt động thế nào chứ không phải những chuyện như, ừm... bị xâm hại ở hậu môn và mất răng.”

“Chị xin lỗi,” Zoe nói. “Chỉ là... cả ngày hôm nay chị đã xem qua các vụ án đó, chị không nghĩ nó lại...” Zoe thầm trách bản thân. Trước giờ cô vẫn luôn cẩn thận tránh nhắc chuyện công việc với Andrea, cô không muốn lôi kéo em gái vào những chuyện nguy hiểm. Không một lần nào nữa.

“Em chỉ không hiểu tại sao chị có thể xem những thứ này mỗi ngày được.” Andrea nhìn chằm chằm vào cái bàn. “Đặc biệt là sau chuyện xảy ra tại Maynard.”

Zoe im lặng. Nếu nói với em gái rằng đây là phương thức mà cô dùng để đối mặt cũng dễ thôi, rằng “đây là cách mà cô đảm bảo những chuyện xảy ra tại Maynard sẽ không tái diễn lại lần nữa” hay bịa ra vài mẩu chuyện bi kịch nào đó, nhưng đó là chỉ là nói dối. Cô thích công việc này. Đây là sở trường của cô. Cô ý thức được quá khứ đã tác động như thế nào đến bản thân, nhưng cô tin mình đã buông bỏ được nó.

Tốt hơn là không bàn đến công việc. Phải bảo vệ em gái khỏi những vấn đề này như trước giờ cô vẫn làm, như những gì cô đã thực hiện vào đêm đó.

Đừng sợ, Ray-Ray. Hắn không làm hại chúng ta được đâu.

“Không sao đâu.” Andrea lắc đầu “Ý em là, dù gì đó cũng là công việc của chị mà.”

Zoe gật đầu. “Ừ, chị xin lỗi vì đã nhắc đến chuyện đó nhé Ray-Ray.”

Cả hai im lặng trong giây lát.

“Đã nhiều năm rồi chị không gọi em bằng cái tên này.” Andrea nhướng một bên mày.

Zoe ngượng ngùng cười toe toét. “Chắc là do bữa tối em nấu hôm nay khiến cho chị xúc động.”

Andrea khịt mũi và đẩy chiếc đĩa ra chỗ khác. “Sao cũng được, chắc tý nữa em sẽ xử nốt đống này. Em đã nhét đầy một bụng cá hồi trước khi chị về nhà rồi.”

“Ừ!” Zoe nói và cắn tiếp một miếng. “Em có cho nước cốt chanh vào à?”

“Chỉ một chút thôi.” Andrea đứng dậy và trả lời.

“Chị có thể nếm ra được.” Zoe vui vẻ nói. “Hương vị trở nên đậm đà hơn rất nhiều. Chị nghĩ...”

Các mảnh ghép đột nhiên liền lại với nhau.

Tất cả các nạn nhân đều không mặc gì, quần áo của họ bị vứt gần đó. Nhưng có ba vụ không tìm được quần lót và giày dép của nạn nhân. Vấn đề này không có trong bản báo cáo; báo cáo chỉ liệt kê những vật chứng đã tìm thấy mà thôi, không hề nhắc đến những vật dụng vẫn chưa rõ tung tích. Có thể hung thủ đã lấy đi quần lót và giày dép như một chiến lợi phẩm của hắn, nhưng trong năm vụ còn lại thì hắn chẳng lấy đi thứ gì. Hai dấu hiệu khác nhau. Điều này chứng tỏ một khả năng, hung thủ có đến hai kẻ chứ không chỉ một.

“Mọi thứ vẫn ổn chứ?” Cô nghe em gái hỏi. “Chị vừa nhìn chằm chằm vào đĩa thức ăn của mình đấy.”

“Chị mới phát hiện ra một chuyện,” Zoe nói.

“Vậy sao? Chuyện gì thế?”

Cô ngập ngừng đôi chút, sau đó lắc đầu. “Không có gì,” Zoe trả lời. “Chuyện công việc thôi.”

vậy thật chẳng bình thường. Và việc ám ảnh về tên sát nhân, sưu tầm những bài báo nhắc đến hắn cũng không bình thường, cô chắc chắn là như vậy. Khi đã đến lúc, cô tiến đến quan tài và ngắm nhìn gương mặt của Clara. Người lớn hơn cô 4 tuổi đ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mike Omer

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.