Từ trong buồng máy phát ra tiếng kêu như bên trong khoang của một con tàu.
Brady giữ chiếc đèn pin giữa hai hàm răng.
Ánh sáng của nó tạo thành những đường cắt trắng trên đám bụi đang bay lơ lửng.
Sáu chiếc quan tài.
Không phải anh đang sắp cướp đi sáu cuộc đời. Anh chỉ sắp loại bỏ sáu con quỷ khỏi thế giới này. Không chỉ còn là sự trả thù cá nhân, đây là hành động giải phóng. Để bảo vệ.
Đúng, đúng vậy! Mình phải suy nghĩ ở một tầm lớn lao hơn, đến tất cả những cuộc đời sẽ được cứu vớt. Đến những hành động tra tấn chúng không thể tiếp tục khiến người khác phải chịu đựng.
Bàn tay run rẩy, phải khó khăn lắm anh mới đứng vững được trên đôi chân.
Brady phải nhanh chóng chuyển sang thở bằng mồm để có đủ ôxy.
Anh tiến đến cuối căn phòng, tay cầm một can xăng.
Nhanh lên. Nếu chúng tỉnh dậy thì mình chết chắc.
Mỗi bước đi đều phát ra những tiếng kêu ọp ẹp, răng rắc xung quanh, cứ như thể mấy bức tường, trần và sàn nhà hòa vào làm một vậy.
Anh nhìn thấy một chiếc bàn nhỏ, trên đó để la liệt mấy chiếc nhẫn hình đầu lâu, vòng cổ bạc và tất cả những gì cần thiết để hóa trang.
Chiếc mặt nạ của lũ ma cà rồng đã rơi xuống.
Liệu chúng có căn phòng khách sạn nào trên kia hay không? Do Pierre trả tiền. Để thi thoảng có thể nghỉ ngơi thực sự, để tắm rửa. Để có thể chỉnh tề hơn sau đó.
Dù hoàn cảnh căng thẳng, nhưng môi Brady vẫn hé nụ cười nửa miệng. Suy cho cùng liệu có phải là phi lý khi xã hội này bị đe dọa bởi chính những kẻ họ đã ruồng bỏ? Nếu không bị đẩy ra vỉa hè, liệu các thành viên của Bộ tộc có trở thành những kẻ tâm thần biến thái như thế này không? Bằng việc đẩy chúng xuống sâu nhất có thể dưới lòng đất, để có thể lãng quên chúng, thành phố này đã khiến chúng mất đi mọi chuẩn mực, và góp phần gặm nhấm nhân cách của chúng, cho tới khi mọi giá trị đạo đức trong đầu chúng bị mài mòn hết. Sự tức giận, lòng căm thù và thói ích kỷ đã thay thế cho những giá trị đó. Pierre chỉ mang đến cho chúng một phương tiện để trả thù thôi.
Trong khoảnh khắc, Brady tưởng tượng ra cảnh toàn bộ cộng đồng chuột chũi nổi dậy, phá hủy hết các đường dây điện ngầm, đường ống nước, đường ga, đường viễn thông, và vùng lên chiếm lại thế giới. Liệu việc họ lẩn trốn trong những hệ thống đóng vai trò sống còn với con người trên mặt đất có phải là điều ngẫu nhiên không? Có thể ngày nào đó, sẽ có một tiếng nói cất lên, để chỉ huy tất cả bọn họ. Đó sẽ là lúc những kẻ đã chối bỏ họ phải trả giá.
Brady rùng mình.
Anh bất động trước chiếc quan tài cuối cùng. Một chiếc hòm dài gắn một cây thánh giá bị lật ngược.
Có một con người trong đó. Và mình sắp thiêu sống hắn.
Đúng như những gì chúng đã làm với Clay Gunroe.
Clay cũng là đồ rác rưởi, chỉ riêng việc tham gia vào những bộ phim với lũ trẻ đã đáng để hắn phải chết!
Brady tự giao cho mình ba vai trò: quan tòa, bồi thẩm đoàn và đao phủ.
Không, không cần bất cứ phán xét nào hết. Bởi vì mình không có bất kỳ lựa chọn nào ngoài việc phải bảo vệ vợ mình!
Anh phát hiện ra mấy tấm lưới sắt phía trên và xung quanh quan tài.
Những lỗ hổng để thở. Xăng sẽ thấm ướt chúng ngay khi mình đổ ra. Cần phải hành động nhanh. Thật nhanh. Trước khi chúng kịp ra ngoài.
Anh suy nghĩ một chút xem có nên dùng vật gì nặng đè lên nắp quan tài để giữ chúng lại bên trong không, nhưng anh không đủ thời gian chạy ra ngoài sảnh. Bây giờ hoặc không bao giờ.
Nếu Pierre mê sảng thì sao? Nếu như chúng hoàn toàn không có ý định giết hại Annabel thì sao? Có thể là như vậy không?
Hình ảnh Bộ tộc vây quanh thân thể nhuốm máu của Rubis, bị rạch khắp nơi bằng dao lam, bỗng hiện lên như một tia chớp.
Và cuối cùng Rubis, bị nắm lấy từ tứ phía, bị xâm hại trong da thịt.
Chúng có thể làm mọi việc, anh không thể nghi ngờ điều đó.
Brady giơ can xăng lên trước mặt.
Anh toát mồ hôi, những giọt mồ hôi hết lạnh lại chuyển sang nóng.
Anh thấy thiếu không khí. Ngạt thở.
Nào! Đừng có nao núng! Mày không có quyền! Vì Annabel!
Anh dốc ngược cái can và xăng thấm đầy chiếc quan tài. Brady đổ đầy chiếc thứ hai, rồi chiếc thứ ba. Anh chạy ra chỗ cái can thứ hai và dốc hết xăng ra cho đến tận cửa.
“Hadès, để tao giới thiệu với mày Hybris[1],” anh cười lớn đầy kích động.
Mùi xăng nhanh chóng xộc lên khiến người ta phải váng óc.
Nắp chiếc quan tài ở cuối phòng được nhấc lên và một gã đàn ông có bộ râu được tỉa nhọn chồm ra, đôi mắt hoảng loạn, cánh mũi phập phồng.
Brady lùi ra thềm nghỉ và lôi từ trong túi ra một bao diêm.
“Mày đang làm gì vậy?” Sinh vật kia gầm lên.
Brady quẹt que diêm và nghiêng nó để ngọn lửa vàng cháy loang ra khiến anh yên tâm.
“KHÔNG!” Con quỷ hét lên.
Que diêm bay lên.
Hơi xăng bùng lên, làn mây xanh hiện ra cùng một tiếng ‘phừng’ ngắn.
Rồi biển lửa nhanh chóng lan rộng.
Những kẻ săn mồi vừa lao ra khỏi mấy chiếc hòm vừa hét lên tuyệt vọng, rồi bắt đầu chạy về phía cửa. Cơn bão lửa quấn lấy chúng, liếm lên mặt chúng, làm phần da trên người chúng chảy ra.
Brady cảm thấy khiếp sợ. Anh đóng cánh cửa lại và dùng hết sức giữ chặt tay nắm. Đúng là cơn ác mộng. Cần phải cố gắng duy trì trong vòng một phút nữa. Sau đó anh sẽ tỉnh giấc.
Tất cả những chuyện này chỉ là một giấc mơ tồi tệ mà anh sắp thoát khỏi.
Cả đám người bổ nhào tới chỗ cánh cửa từ phía bên kia, vừa đẩy vừa gào thét.
Không thể chịu nổi những tiếng thét.
Khung cửa bắt đầu kêu răng rắc.
Brady hiểu rằng anh không thể giữ chúng thêm được nữa. Anh nhảy về phía khoảng không, nhún đầu ngón chân bay xuống cầu thang, và giữ được thăng bằng nhờ cái tay vịn. Anh chạm đất và lăn vào đám sỏi ở dưới. Lưng anh đập vào một thanh rầm khiến anh khựng lại và phải kêu lên vì đau đớn.
Những cục lửa nhanh chóng lăn xuống các bậc thang.
Chúng gào lên dữ dội như thể vừa thoát thẳng ra từ Địa ngục.
Brady chống một bên khuỷu tay đứng dậy.
Những hình thù như cây đuốc sống bò khắp tứ phía để tìm cách thoát khỏi cực hình mà chúng đang phải chịu đựng.
Một trong số đó có vẻ cử động nhiều hơn cả, vừa cởi quần áo vừa vội vã tìm cách dập lửa xung quanh.
Đó chính là Hadès.
Chiếc quan tài cuối cùng mà Brady gần như chưa kịp tưới ướt, do thiếu xăng.
Hadès nhìn anh.
Ánh mắt điên dại.
Hắn gầm rú, lao lên, những sợi tóc tết dài bốc khói đựng đứng, hai cánh tay to khỏe dang ra, sẵn sàng giáng xuống những cú đánh, cơ đùi hắn không ngừng chuyển động với một mục đích duy nhất: tóm được Brady.
Brady muốn chạy trốn ngay lập tức.
Một cú vồ mạnh trúng sống lưng, anh sụp xuống.
Hadès chồm lên anh, khiến lưng anh nhói đau dữ dội, và những nắm đấm liên tục nện vào Brady.
Gò má anh vỡ ra trong ánh chớp chói lòa.
Mũi anh lún xuống và truyền tác động của cú sốc tới tận não.
Một dòng máu nóng ngay lập tức chảy qua hai lỗ mũi.
Hàm răng va mạnh vào nhau, một chiếc làm nứt chiếc phía trên, hai chiếc khác đập vào nhau, lưỡi bị kẹt ở giữa, rách ra, giống như một quả chuối bị đè nát, phòi ra giữa kẽ hở của vỏ chuối.
Một cú đấm khác vào tai, hàm răng anh long ra.
Lúc này, Brady chỉ còn là một cột sóng biết phát ra tín hiệu duy nhất: tín hiệu của sự đau đớn. Những tiếng ong ong như kim châm đau đớn đến không thể chịu nổi đang có nguy cơ khiến anh chìm vào vô thức.
Anh chỉ còn tập trung vào duy nhất các ngón tay.
Báng súng.
Chốt an toàn.
Cò súng.
Không tài nào rút được khẩu súng ra khỏi túi.
Những tiếng nổ dường như quá xa vời, không có thực, bị tiếng của một đoàn tàu ở đâu đó trong cái đường hầm mê cung kia nuốt trọn.
Anh đã bắn bao nhiêu phát?
Anh nghẹt thở, ngực như bị đè nát dưới sức nặng của kẻ tấn công mình.
Hadès thở hắt vào tai anh. Tiếng rít dài cuối cùng.
Brady muốn đẩy hắn ra và cơn đau nhói chạy dọc sống lưng khiến anh như co cứng lại lần nữa.
Anh động đậy hai bàn chân, rồi hai cẳng chân.
Tủy sống của anh vẫn chưa bị tổn thương.
Mặt anh lúc này chỉ còn đang phập phồng đau đớn.
Lò lửa vẫn phừng phừng trên đỉnh cầu thang, trong khi toàn bộ Bộ tộc đã bị cháy rụi hoàn toàn.
Brady không đứng dậy nổi. Anh cũng gần như không còn nhìn thấy gì.
Anh sờ soạng túi áo và rút di động ra.
Không có sóng.
Anh thở hắt ra, một mẩu răng rớt xuống trong dòng máu đang chảy.
Anh không thể nào trèo lên mặt đất.
Anh cần được giúp đỡ.
Mình phải ra khỏi đây… mình phải chạy trốn…
Anh cố gắng tì lên hai đầu gối để nhỏm dậy nhưng lại ngã xuống trong tiếng thét đau đớn.
Anh không thể nghĩ nổi bất cứ điều gì nữa.
Nhanh… nhanh lên… Trước khi mình mất đi ý thức.
Ánh mắt anh dừng lại ở một hình chữ nhật bằng kim loại được treo trên tường.
Một bốt điện thoại cũ.
Nó không còn hoạt động nữa!
Anh tìm một giải pháp khác nhưng không nghĩ ra gì hết.
Anh bèn bắt đầu bò, mỗi một mét bò được khiến anh phải giàn giụa nước mắt. Anh với tay về phía chiếc ống nghe nhưng không tài nào nắm được nó. Anh bám lấy bàn phím nhỏ chìa ra trong cái bốt và đẩy mình lên.
Có tín hiệu. Một điều kỳ diệu.
Anh cần phải được chữa trị, khẩn cấp. Anh không thể gọi vợ mình được.
Vậy thì chỉ còn một người.
Một người có thể tin tưởng, một người có thể giải quyết tình huống này.
Anh bấm số điện thoại.
Và Brady đã làm một việc mà anh không còn làm kể từ khi bước sang tuổi thiếu niên.
Anh cầu nguyện.
Để người ở đầu dây bên kia nhấc máy.
❀ ❀ ❀
[1] là một vị thần trong thần thoại Hy Lạp, đại diện cho cảm xúc mãnh liệt xuất phát từ dục vọng và lòng kiêu ngạo, dẫn đến ham muốn trả thù.