Bốn ngày chia cách họ với ngày về trôi qua với một tốc độ đáng sợ, chóng mặt, sỗ sàng. Nhưng hết sức tự nhiên. Gần như một cuộc sống gia đình, không có khái niệm cặp đôi, chỉ có những mối quan hệ thân thuộc càng lúc càng thêm sâu sắc.
Jérôme vẫn có những quãng thời gian ngồi trên cát, đối diện với biển. Anh suy tưởng, vật lộn, lôi ngược từng chút một lên bề mặt, vẫn còn xa nhưng đã trở lại trong tầm với. Nhịp sóng vỗ bờ an ủi anh. Anh nhận thấy chính mình trong những chiếc vỏ ốc, bị sóng dồi thẳng tay quăng quật. Những vỏ ốc đôi khi bị vùi dưới cát, hoặc bị đập vỡ, bị lật ngửa, nát vụn. Nhưng ta vẫn tìm thấy những vỏ ốc khác gần như nguyên vẹn, chúng nằm đó, trên bãi biển, như thể chẳng có chuyện gì xảy ra. Một mục tiêu đẹp đẽ để vươn tới ở trên bề mặt, bình an vô sự.
Có những lúc Julie tới ngồi bên anh, để cầm lấy bàn tay hoặc cánh tay anh, hoặc len vào giữa hai cẳng chân khoanh lại của anh, và cố gắng tìm lại hơi ấm của loài chó mà cô đã yêu thích lúc ở trên thuyền.
Và rồi, những lúc khác, Jérôme vui vẻ, anh tham gia các trò chơi cùng Lulu, làm bếp cùng bố. Anh vẫn chưa tới mức nhảy múa như Baloo, nhưng đã gần được như thế. Cái dạ cỏ trong anh đã trống rỗng, nhẹ bỗng những thành kiến của anh khi mới gặp cô gái đã bay biến. Anh vẫn chờ thời điểm bố anh lại gần anh để nói: “Thế nào, ai có lý hả?”
Nhưng Paul sẽ không làm vậy. Ông biết đích xác rằng Jérôme sẽ sẵn sàng chịu nhịn và anh chỉ cần được ổn hơn, chứ không cần những nhận xét vô ích và cao ngạo.
Paul bắt gặp mình quan sát Julie, thường xuyên trong ngày, và tự hỏi cô đã làm cách nào để giúp Jérôme thay đổi tích cực đến thế. Tuy nhiên cô chẳng có gì đặc biệt. Không đặc biệt hơn bất cứ ai. Ngoại trừ thứ ánh sáng tỏa ra từ cô như nắng sớm lọt qua khe cửa chớp. Vậy cô chính là ngôi sao mà ông và con trai ông đã tìm thấy. Ông hạnh phúc vì ấn tượng đầu tiên của mình. Hạnh phúc vì chiếc pizza và lốc bia ông mua đã lướt qua dưới bàn tay cô. Hạnh phúc vì đã mời cô tới nhà hàng, rồi tới Bretagne. Hạnh phúc vì cô đã giúp Jérôme thoát khỏi hòn đá buộc cổ chân đang níu giữ anh dưới đáy hồ. Hạnh phúc vì đã tiến bộ trong trò Memory cũng như trong nghệ thuật nấu nướng.
Hạnh phúc.
Ông gần như cảm ơn Marlène vì đã nảy ra ý tưởng tuyệt vời là bỏ ông. Chữ gần như là thừa. Ông cảm ơn bà.
Julie và Ludovic dành thời gian ở bên mép nước, mặc áo len, nhưng dưới ánh nắng. Nếu có thể mang bãi biển lên xe thì hẳn hai mẹ con sẽ làm vậy. Nhưng những con sóng là loại hành lý chỉ có thể cất vào ký ức. Vậy nên họ nạp đầy mùi đại dương, tiếng sóng vỗ ì oạp, tiếng chim hải âu, những ánh mặt trời buổi hoàng hôn.
Và rồi, đã đến đoạn sắp xếp hành lý. Paul đã mua một chiếc va li to màu đỏ bóng láng cho Julie để cô xếp vào đó những bộ quần áo cũ, và những bộ quần áo mới, vừa vặn hơn với vòng đùi hiện tại của cô.
Julie cay đắng khi phải xếp đồ vào va li. Cô sẵn lòng nghỉ lại đây mãi mãi. Ở đây, có lẽ Lulu còn học được nhiều hơn là ở trường. Nhưng cuộc sống không phải như vậy. Cần phải làm việc, để chi trả những phí tổn, những bữa ăn, những thú giải trí nếu đến cuối tháng vẫn còn sót lại chút tiền. Hơn bao giờ hết, cô có cảm giác mình đã chào đời dưới một ngôi sao xấu. Ngôi sao không sáng lắm. Một số phận mà ta không lựa chọn. Những cảnh khổ cực nối tiếp nhau và ta có cảm giác đang đuổi theo hạnh phúc như đuổi theo một chiếc xe buýt vừa khép cửa rời bến. Cô khóc bên chiếc va li.
Paul bước vào phòng, và thật lạ lùng, ông cảm thấy ánh sáng bỗng dịu đi. Ông xoay vai cô lại rồi choàng tay ôm cô.
— Cháu sẽ nín khóc bởi vì chẳng có lý do gì để khóc cả.
— Cháu không muốn quay lại với cuộc sống trước kia cho lắm.
— Vậy thì đừng quay lại nữa. Hãy coi đó là cuộc sống sau này đi. Với bác thì đúng và thế. Có cuộc sống trước khi gặp cháu, và có lẽ ngày nào đó sẽ có cuộc sống sau khi gặp cháu. Nhưng vào thời điểm này, bác đang có cháu, và đó mới là điều quan trọng.
— Bác nói với cháu như thể đang tỏ tình vậy.
— Nhưng bác đang bày tỏ với cháu mà! Không phải tình yêu nam nữ đâu, bác đang ở trên cả mức đó kia.
— Có thứ trên cả tình yêu sao?
— Có cháu!
— Bác nói quá lên rồi!
— Không đâu, cháu chính là một phương thuốc!
— Cháu có chữa được cho ai đâu.
— Không, nhưng cháu đã an ủi cuộc đời bố con bác, giống như ta thoa thuốc mỡ lên da để giúp nó lành sẹo ấy.
— Thế bác và Jérôme vẫn muốn thoa thuốc sau khi vết thương của hai người đã được chữa lành sao?
— Vết thương này sẽ không bao giờ lành hẳn. Và kể cả khi nó đã được chữa lành thì lại có những vết thương khác cần chăm sóc. Cuộc đời là thế đấy. Những vết đứt, những chỗ trầy xước, những chỗ bong gân, và những loại thuốc mỡ để thoa.
— Mà cháu lại còn đảm bảo không chứa paraben nữa. Hai người gặp may đấy?
Paul nhìn Julie và mỉm cười với cô, rồi ôm cô chặt hơn chút nữa.
— Ơ này, bác đang bóp nát cái tuýp đấy, thuốc mỡ tràn ra ngoài bây giờ!
— Thôi nào, xếp cho xong đỏ đi, thay vì nói những điều ngốc nghếch, ông vừa lắc vai cô vừa nói tiếp. Ta còn phải ghé qua tiệm bánh nữa. Annette đã chuẩn bị cho chúng ta một bọc nhỏ để ăn dọc đường, và để tiếp tục vỗ béo cho cháu thêm vài ngày nữa tại Alsace, với thứ bơ tuyệt hảo của xứ Bretagne!
***
Lúc nãy, mình thực sự buồn khi lại phải leo lên chiếc ô tô này. Mấy ông con bác cháu sẽ lái xe xuyên đêm, làm vậy sẽ giúp mình khỏi cảm thấy những cây số lướt qua. Anh hy vọng sẽ ngủ được. Ngủ để không nhận thấy đều gì.
Mình muốn ở lại đó.
Mình muốn là một tòa lâu đài trên cát.
Mình muốn là cát.
Là hải âu.
Là biển.
Là sóng.
Mình muốn là một cơn sóng chạy trên bãi biển.
Hoặc là bãi biển, và chờ sáng đến khẽ vuốt ve mình thật dịu dàng.