Chạm Tay Vào Hạnh Phúc

Lượt đọc: 230 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8
Ôn Lại Môn Địa Lý

❊ ❊ ❊

Julie thức dậy lúc bình minh. Những tia sáng đầu tiên trong ngày đang nhuộm bầu trời bằng chút sắc xanh. Vài ngôi sao còn sót lại làm sống dậy ký ức về cảnh tượng đêm qua. Sao Kim vẫn còn đó. Biển vô cùng êm ả. Chiếc thuyền hầu như không nhúc nhích. Chỉ hơi tròng trành theo kiểu mà rốt cuộc cô đã quen.

Jérôme đã nằm sát vào cô. Anh đang thở nhịp nhàng. Họ nằm úp thìa vào nhau. Có lẽ cơ thể hai người họ đang tỏa ra hơi ấm có thể sánh với hơi ấm của chú chó nằm cuộn tròn. Cô không hy vọng họ cũng tỏa ra thứ mùi như thế. Mặc dù cái mùi tỏa ra khi buổi sáng chú chó vươn mình nằm trong số những mùi cô thích nhất, thậm chí còn hơn cả mùi thơm dìu dịu của một số loài hoa. Cô chưa từng kể chuyện này với ai, vì sợ người ta nghĩ mình là một con điên. Nhưng cô yêu nó, cái mùi tỏa ra từ một chú chó ấm nóng. Không ướt đâu nhé! Ấm cơ!

Hẳn hơi ấm của họ cũng có mùi thơm dễ chịu, bên dưới tấm chăn đan bằng len này, và trước đó là tấm chăn đan bằng những vì sao.

Đã có một bàn tay, vài giờ trước, trong bóng tối ban đêm, quờ quạng tìm đường chui qua lớp áo len. Bàn tay ấy đã khẽ khàng lần lên vú phải rồi sờ nắn hình dạng của bầu vú bằng một cái vuốt ve kiên quyết. Và rồi, cũng chính bàn tay ấy ngược trở xuống, thám hiểm bên dưới quần dài, bên dưới chiếc quần lót vải cô tông, để đến đặt nhẹ nhàng trên Đỉnh Vệ Nữ và lưu lại đó hồi lâu. Có lẽ là một giờ đồng hồ. Như để in lại dấu vết của nó trong lòng bàn tay, hấp thụ hơi ấm đặc biệt của nó, thấm đẫm sự ẩm ướt của nó.

Julie đã không nói gì. Trong cử chỉ ấy không có gì khác ngoài tình âu yếm. Và dĩ nhiên là một nhu cầu sâu kín được kết nối lại với cơ thể đàn bà. Vẽ lại trong tâm tưởng dải thiên hà phụ nữ, để không quá lạc lối trong nhiệm vụ liên thiên hà tiếp theo, mặc dù anh không chọn bất cứ ngày tháng nào. Cô đã để mặc anh, đồng thời lần đầu tiên trải nghiệm một sự âu yếm dịu dàng đến thế. Cô có quyền gì mà gạt bàn tay đang khẽ chạm vào cô như người ta vừa vuốt ve cánh hoa mỹ nhân vừa cẩn thận để không làm nó nhàu nát thêm nữa? Làm sao cô có thể làm gián đoạn khoảnh khắc quý giá đó trong cuộc tìm kiếm liều lĩnh mà cô đoán là chân thành? Thậm chí có lẽ là cứu nguy…

Cô đã để mặc anh và đã yêu bàn tay đặt trên người cô thật nhẹ nhàng.

Vô cùng nhẹ nhàng.

Jérôme bắt đầu động cựa. Julie đã không nhúc nhích. Cô đang suy tư, không nghĩ đến chuyện gì khác ngoài con thuyền này, những con sóng này, những vì sao đang dần biến mất khỏi bầu trời, tuy nhiên lại vẫn đang hiện hữu. Lulu cũng đang hiện hữu. Hẳn là bé đang đợi cô. Bé sẽ lo lắng. Cô bảo Jérôme quay về. Anh đứng dậy và bước vào buồng lái, vươn vai hồi lâu, hai cánh tay giơ lên trời. Trước khi khởi động động cơ, anh quay lại vừa hôn lên trán Julie vừa thì thầm vào tai cô, giống như bố anh đã làm hôm trước, rằng để hạnh phúc chỉ cần một chút thôi. Cô cảm ơn anh về những ngôi sao. Từ nay trở đi, cô sẽ nhìn bầu trời theo cách khác.

Chuyến quay về thật lặng lẽ. Họ trồi lên sau một đêm quá ngắn. Từ sự pha trộn hơi ấm cơ thể. Từ sự âu yếm vô cùng dịu dàng đã tiếp thêm sinh lực cho họ, theo nhu cầu của cả người này và người kia. Đối với anh là chạm vào một người đàn bà. Đối với cô là một người đàn ông tiếp cận cô một cách dịu dàng.

Khi Julie bước vào ngôi nhà nhỏ nằm bên bờ biển, Ludovic không nhận ra ngay là cô đã về. Bé đang chạy trong hành lang hẹp, tay đẩy một chiếc xe cút kít bằng nhựa miệng kêu “Chờ với, chờ với!” Bé biến mất vào phòng khách. Julie hỏi Paul bé đang kêu ai chờ nó.

— Chiếc xe cút kít của nó…, ông đáp rồi nháy mắt với cô.

Bấy giờ bé từ phòng khách quay ra và nhìn thấy mẹ, rõ ràng là thứ nó thích hơn chiếc xe cút kít, nó liền quẳng xe xuống sàn không chút nể nang rồi chạy nhào vào vòng tay cô và ôm cô thật chặt bằng đôi bàn tay nhỏ xinh mũm mĩm.

— Mẹ đã ở đâu? cậu bé hỏi.

— Trên những vì sao, Julie đáp.

— Thật ạ?

— Thật! Mẹ mang cho con một món quà lưu niệm này. Nhìn vào tay mẹ xem, vẫn còn ít bụi của một trong những vì sao đấy. Con có nhìn thấy không? cô hỏi đoạn xòe bàn tay ra.

— Có ạ.

— Thế còn con, ổn chứ?

— Ông Paul ấy, tối ka ông đá thắng một ván.

— Thế hả? Chính con đã nhường cho ông ấy thắng chứ gì?

— Vâng, cậu bé đáp.

— Ê này! Paul phản đối, ông đang đi về phía bếp. Không đúng thế chút nào. Ông còn chưa lẩm cẩm đâu! Ông đã tiến bộ rồi!

— Ông cúng ăn bắn phết Nutella.

— Nhưng cháu đã ăn nốt đúng không? Cháu đã hứa với ông là sẽ không kể lại với họ kia mà.

— Thế ông còn làm gì khác mà bọn bác không nên biết không? Jérôme thích thú hỏi tiếp.

Cậu bé bèn rời phòng và bảo cậu sẽ đi tìm một cuốn truyện, thậm chí không buồn nhìn Jérôme.

— À được thôi! Ghê gớm đấy! Jérôme bất bình thốt lên.

— Con trai em ấy à, phải xứng tầm thì mới nói chuyện, Julie tuyên bố.

— Mẹ nào con nấy, anh đáp.

— Bởi vì chuyện chúng ta làm tối qua còn chưa đủ với anh hay sao?

— Hai người đã làm gì vậy? Paul tò mò hỏi.

— Bọn con đã ngắm sao, anh con trai vội đáp.

— Thế có thích không? Paul hỏi tiếp, vẻ ngờ vực.

— Đẹp lộng lẫy. Một đêm quá đẹp để ngắm… một ngôi sao mới mà con còn chưa biết.

— Ngôi sao nào thế?

— Con không biết tên. Nhưng nó sáng lắm, Jérôme nói tiếp rồi nhìn Julie vẻ đồng lõa.

Cô mỉm cười đáp lại. Paul nhìn Julie, rồi nhìn Jérôme, rồi nhìn Julie.

— Hai người giấu tôi chuyện gì hay sao?…

— Bọn con đang bẫy bố, Jérôme đáp. Và bố lao vào bẫy như một con thỏ, bất chấp cái bụng bia và đôi đầu gối run rẩy…

Paul thủ thế như võ sĩ quyền Anh rồi vừa nện vài cái vào vai anh vừa nạt “cho con biết tay này”. Jérôme đáp trả bằng cách túm cổ bố lôi ra chiếc giường rộng trong phòng ngủ ngay bên cạnh, để đẩy ông ngã xuống đó. Họ vừa đánh nhau vừa cười vang, trước khi Ludovic chạy tới, vừa lao vào hai người đàn ông vừa ra sức đấm bóc, hết vào người này lại vào người kia. Julie thích thú nhìn họ. Và cuối cùng cô cũng lao vào nhập hội với cái đám vui nhộn đang ngọ ngậy như một mớ giun đất ấy. Cô ra sức bảo vệ cậu bé Lulu đang dồn hết năng lượng để chiến đấu chống lại hai người trưởng thành, thậm chí chẳng lo tránh né những cú đòn có thể trúng vào mình. Cô bỗng nhận ra con trai đang phải chịu cảnh thiếu vắng một người bố, một sự hiện diện của đàn ông mà có lẽ đôi khi bé cần được đối diện. Chẳng mấy chốc, cả bốn người đã thấy đau bụng, dù không trúng bất kỳ cú đánh nào. Bụng dưới co cứng sau cơn cười như điên dại lan truyền từ người này sang người khác. Paul rốt cuộc cũng phải tách ra khỏi nhóm để đi chuẩn bị bữa trưa. Lẽ ra đến lượt con trai ông nấu ăn. Nhưng ông đã trót thích việc làm bếp. Ba mươi năm không động đến xoong nồi để rồi phát hiện ra nghệ thuật bếp núc nhân một kỳ nghỉ bên bờ biển, sau yêu cầu ngốc nghếch của một cô nàng nữ quyền chủ nghĩa không có thẻ ngân hàng. Jérôme nằm dài ra và thở phì phò. Lulu cưỡi lên anh lần cuối cùng khiến anh nghẹt thở. Julie vào bếp với Paul, và để mặc cậu bé Lulu kéo anh chàng hơn tuổi cô lên. Về phía bề mặt.

— Cháu giúp bác nhé?

Paul ngạc nhiên nhìn cô. Có lẽ ông muốn tự nhéo mình, thậm chí tự cắt vào da thịt mình bằng con dao sắc đang cầm trong tay để biết chắc là ông đang tỉnh.

— Nếu bác khóc thì không phải là do hành đâu nhé… cuối cùng cháu cũng xưng hô thân mật với bác.

— Mọi thứ sẽ đến vào thời điểm thích hợp với người biết chờ đợi.

— Chính những ngôi sao đã gợi ý cho cháu làm vậy sao?

— Những ngôi sao và toàn bộ những thứ khác nữa.

— Tốt lắm.

Paul để vài giây trôi qua trong im lặng. Ông chật vật bóc hành và cố gắng không mở mắt quá to. Ông thách thức chúng như một chàng cao bồi trong cuộc đấu súng, mắt nheo lại bởi nắng và bụi. Không, ông sẽ không chảy nước mắt đâu. Lần này thì không. Cô sẽ tin rằng đúng là do cô xưng hô thân mật với ông.

Ông chảy nước mắt.

Mấy củ hành khốn kiếp!

Julie cầm dao làm nốt. Cô nhìn ông đi ra ngoài tới chỗ không khí thoáng đãng, tiện tay với chiếc khăn lau bát ẩm vắt trên tay nắm cửa lò nướng.

Cô mỉm cười.

Một lát sau Paul quay lại. Ông vừa gặp Jérôme công kênh Ludovic trên vai, tay phải cầm xẻng, tay trái cầm xô, trên đường ra bờ biển. Hôm nay trời vẫn có nắng. Khiến cho kỳ nghỉ trở nên thơ mộng.

— Hai đứa đã ngủ với nhau phải không? khi quay trở lại bếp với đôi mắt đỏ hoe, Paul hỏi không chút vòng vo.

— Tại sao bác lại muốn biết?

— Thì muốn biết thôi. Bác cần biết.

— Không ạ.

— Thế mà trông hai đứa có vẻ đồng lõa lắm.

— Bọn cháu đã trải qua một thời khắc tuyệt vời.

— Và nó không động vào cháu?

— Có chứ ạ.

— Nhưng hai đứa đã không ngủ với nhau.

— Không ạ.

— Vậy hai đứa đã làm gì?

— Cháu bắt anh ấy ôn lại môn địa lý.

— Cháu có thể nói rõ được không?

— Không ạ.

— OK!

— Cháu nghĩ đơn giản là anh ấy cần kết nối lại với sự âu yếm. Phần còn lại chỉ liên quan tới anh ấy. Nếu muốn anh ấy sẽ kể cho bác nghe. Với cháu thì anh ấy đã nói về những ngôi sao, và thật là kỳ diệu.

— Thế thì chắc chắn là cháu phải ngạc nhiên không thốt nên lời nhỉ, nó đam mê lắm.

— Khi nào thì chúng ta rời khỏi đây ạ? Julie bèn hỏi, giọng nghẹn ngào.

— Hết tuần này. Bác vướng chút công việc. Bác vẫn chưa nghỉ hưu hẳn. Jérôme cũng phải quay lại làm việc.

— Kết thúc giấc mơ, cô buột miệng, có chút sầu muộn.

— Tại sao chứ? Chúng ta sẽ quay lại đây mà, đúng không?

— Đúng thế! Nhưng mỗi người sắp quay về góc của mình, trong cuộc đời bé mọn của riêng mình, và mọi thứ sẽ trở lại như trước.

— Với bác thì không. Không còn như thế từ khi gặp cháu. Ta sẽ gặp lại nhau. Chúng ta đâu có ở xa nhau lắm.

— Nếu bác đã nói thế. Hành để làm món gì đấy ạ?

— Bánh nhân mặn. Phải bóc đến cả cân hành đấy.

— Bác thích tự hành hạ mình à?

— Bác đã tính sẽ nhờ cháu, ông đáp rồi mỉm cười thật tươi.

Mình buồn vì phải quay về…

Người Dịch: Hồng Ngọc
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.