Julie vừa làm vệ sinh cho Ludovic xong. Cậu bé nằm đây đã mười ba ngày.
Bác sĩ vừa rời khỏi phòng. Kết quả phẫu thuật khá tốt, và thời điểm hết sức khó khăn gần như đã thuộc về quá khứ. Nước tiểu của cậu bé đã trong trở lại những vết sẹo đã mờ đi, máu đã cân bằng lại. Cậu bé đã tự hô hấp được nên có thể rút ống thở. Giai đoạn nguy cấp đã kết thúc, cay đắng nhường chỗ cho giai đoạn kinh niên, thuật ngữ khiến Julie hoảng sợ.
Kinh niên: tính từ - thứ gì đó kéo dài, tiến triển chậm rãi.
Cô đã chuẩn bị cho việc này, trong thời gian biểu, trong tâm trí. Họ đã tìm ra một nhịp điệu quen nếp để thay phiên nhau hiện diện bên giường cậu bé. Julie tới vào buổi sáng, rồi Jérôme tiếp sức cô, anh ngồi cạnh cậu bé, trên chiếc xe lăn, trong lúc chờ cẳng chân bị nghiền nát lành lại, kể chuyện cho cậu bé nghe, rồi Julie quay trở lại phòng bệnh sau khi rời siêu thị. Đôi khi, Paul đến một lát vào buổi tối, để Julie có thể dành chút thời gian cho riêng mình, để lấy lại sức. Cô không đành lòng để Ludovic một mình vào ban ngày. Cô luôn có cảm giác đang bỏ rơi con, phản bội con, khiến con thất vọng, rằng cô là kẻ xấu xa.
Cánh cửa mở ra, sau vài tiếng gõ khẽ khàng bằng đầu ngón tay.
— Xin chào! Cô là mẹ của Ludovic à? Tôi là Romain Forestier, bác sĩ vật lý trị liệu phối hợp của khoa. Hân hạnh được gặp cô.
Cái bắt tay cứng cỏi và chắc chắn. Ánh mắt sắc sảo, nhìn lâu tới độ khiêu khích, như để xem xem liệu người đối diện có chịu nổi nó mà không chùn bước. Julie không nhượng bộ. Dĩ nhiên không phải cô. Vốn đã không buông tay, dẫu thế nào cô cũng sẽ không cụp mắt nhìn xuống. Bắt tay xong anh vẫn nhìn cô. Khoảnh khắc đó chỉ kéo dài vài giây, nhưng lại dường như bất tận.
— Tôi làm việc ở trung tâm phục hồi chức năng, tại đầu kia thành phố, có lẽ cô cũng biết chăng?
— Vâng, tôi từng nghe nói đến rồi.
— Tôi có thói quen đến điều trị cho các bệnh nhi mà có lẽ tôi sẽ gặp lại dưới đó, khi chúng xuất viện. Vài ngày trước người ta đã chuyển cho tôi hồ sơ của Ludovic…
Anh quay sang Ludovic, cúi xuống bên cậu bé, nắm chặt tay cậu trong tay mình rồi nhìn cậu bé hồi lâu, theo đúng cái cách anh vừa nhìn mẹ cậu, như để nhìn xuyên qua hai mí mắt nhắm nghiền.
— Chào cháu, Ludovic, cháu có thể gọi bác là Romain, có khả năng chúng ta sẽ ở cùng nhau một thời gian dài. Bác tới để xoa bóp cho cháu, làm cơ thể cháu cử động, trong lúc chờ cháu tỉnh lại. Những chuyện khác, ta sẽ nói vào thời điểm thích hợp nhé.
Anh nói với cậu bé bằng giọng như nói với người lớn không chút dấu hiệu của sự thương hại. Vẫn với thái độ tôn trọng và sự mộc mạc ấy.
Romain mở chiếc lọ nhỏ đựng dầu mát xa. Anh rót vài mi li lít ra lòng bàn tay rồi san sang tay kia, để làm nóng dầu. Không bao giờ được có cảm giác khó chịu khi bắt đầu một buổi mát xa, nó sẽ khiến các ngón tay co quắp và chẳng mang lại điều gì êm dịu cả. Anh đưa hai bàn tay lại gần làn da cậu bé, vô cùng chậm rãi, để có được một sự tiếp xúc mơ hồ. Anh ngồi xuống mép giường, bắt đầu mát xa từ hai chân, bàn chân của Ludovic đặt trên đùi anh. Julie kín đáo quan sát. Hai cánh tay anh chằng chịt những đường gân dài gồ hẳn lên.
Hai bàn tay bóng dầu của anh di chuyển lên xuống dọc theo cẳng chân trong một động tác uyển chuyển mà cương quyết. Chúng to bản nhưng lại có vẻ rất mềm mại. Mái tóc màu hạt dẻ, hơi quăn, khẽ khàng nương theo chuyển động của dầu. Xung quanh miệng là một chòm râu cằm nhỏ. Được cạo cẩn thận, tỉ mỉ. Một cách làm đỏm kiểu đàn ông, khiến ta cảm động.
Romain lặng lẽ làm việc. Julie tôn trọng khoảnh khắc này. Một tiếng động nhỏ rời rạc khiến cô chú ý. Tiếng lanh canh vang lên theo cử động của bác sĩ, hình như vọng ra từ bên dưới chiếc áo phông. Anh đeo một sợi dây chuyền mảnh quanh cổ, thứ phát ra âm thanh đó hẳn là mặt dây chuyền…
Trong mười lăm phút, một thiên thần bay qua rồi bay lại[1]. Julie cảm thấy thú vị, cô mỉm cười. Thiên thần không bay qua, mà nằm đó, thiên thần của cô đang trượt dưới ngón tay người đàn ông này, người đang cầm tay cậu bé để dắt đi một đoạn đường.
— Còn cô? Cô thấy thế nào? Rốt cuộc anh cũng hỏi.
— Tôi ổn. Như ta có thể ổn trong hoàn cảnh như thế này. Tôi chịu đựng được.
Thế giới đã sụp đổ, nhưng tôi chịu được.
Thiên thần đứng trong hậu trường quan sát, sẵn sàng can thiệp…
— Chuyện xảy ra với cô thật khắc nghiệt, nhưng dù có chuyện gì thì cô cũng sẽ thoát thôi, vì cô không có cách nào khác. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, không mệt mỏi.
Julie không nói gì, cô nhận thức rõ điều anh đang nói. Rồi anh nói tiếp.
— Ngạn ngữ Ả Rập có câu “Đừng buông tay, có thể phép mầu sẽ xảy đến…
— Chỉ hai giây sau khi bạn làm thế…”.
Romain không nhìn cô, nhưng Julie thấy anh mỉm cười lần đầu tiên. Nụ cười kín đáo biến mất khỏi môi anh, giống như màu sắc phai dần, khó nhận thấy.
Thiên thần quay lại…
— Tôi sẽ ghé qua tất cả các ngày trong tuần, ngoại trừ cuối tuần. Việc Ludovic cử động là rất quan trọng, cô cũng có thể mát xa cho bé.
— Tôi đã làm thế một chút rồi.
Anh đi khỏi.
Quả là một nhân vật bí ẩn. Tiếp xúc thoạt tiên khá lạnh nhạt, nhưng rốt cuộc lại khiến ta yên tâm. Anh có vẻ hết sức tự tin khi đối diện với nghịch cảnh. Chắc chắn anh giàu kinh nghiệm với cảnh ngộ kiểu này, cùng những bệnh nhân nhỏ tuổi của mình. Thế nhưng anh đã già lắm đâu. Chưa đầy ba mươi.
Cả cái câu ngạn ngữ kia nữa. Năm năm nay Julie tụng tới tụng lui câu đó. Có lẽ đây là lần đầu tiên vị bác sĩ chưa kịp nói hết câu.
Đây là lần đầu tiên.
Và cái tiếng lanh canh khe khẽ đó…
[1] Một cách nói trong tiếng Pháp, cụm từ “Un ange passe” có nghĩa đen là Thiên thần bay qua, nghĩa bóng là Im lặng hồi lâu.