Chạm Tay Vào Hạnh Phúc

Lượt đọc: 238 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 44
Hang Lãng Quên

❊ ❊ ❊

— Chào Julie. Cô có ô không?

— Đồng bộ với ủng đi mưa luôn! Chúng ta đi hái nấm hay bắt ếch vậy?

— Cô muốn chúng ta hủy hay sao?

— Không đời nào, bởi vì tôi đã trang bị đâu vào đấy rồi.

— Cô không phải lần nào cũng đội chiếc mũ này đâu.

— Tôi thích thì tôi đội thôi, nó ấm lắm! Ấm cả đầu lẫn tim. Màu sắc cũng được mà!

— Càng tốt. Dẫu sao chiếc mũ cũng rất hợp với cô. Cô có biết hang Lãng Quên không?

— Ơ không, hẳn là tôi quên mất rồi.

— Cô đùa duyên ghê! Nếu cô không biết thì tôi sẽ dẫn cô tới đó. Chúng ta sẽ có chỗ trú an toàn.

Romain vừa lái xe vừa kể cho Julie nghe truyền thuyết về cái hang. Đó là nơi các tu sĩ của tu viện gần đó tìm tới thiền định, nên đường vào hơi khó nhưng lại dẫn tới một phong cảnh tuyệt vời, khiến ta quên đi phần còn lại của thế giới.

— Không quá nguy hiểm trong thời tiết này chứ?

— Không, kể từ đó đường đi đã được mở rộng và chúng ta có giày leo núi mà.

— Chúng ta sẽ đi đâu khi anh đã giúp tôi khám phá hết mọi ngóc ngách trong vùng này rồi?

— Cả đời chúng ta cũng không đủ để khám phá hết mọi ngóc ngách đâu. Và tôi chắc chắn là có những ngóc ngách mà tôi còn chưa biết. Cùng lắm thì chúng ta sẽ đi xa hơn một chút.

Quả là hang này khó vào, nhưng cảnh tượng thì đẹp đến khó tin. Thậm chí có cả một chiếc ghế băng nhỏ được tạc trong đá, và nhẵn thín bởi bao bộ mông mệt mỏi từ nhiều thế kỷ nay.

Romain lại gần mép hang, để ngắm nhìn phía dưới, vực thẳm dốc đứng. Anh đứng sát mép hang. Một chân lùi hẳn về phía sau làm đối tượng, anh cúi người tới trước. Julie không yên tâm. Cô nín thở, bớt đi một hơi thở trong bầu không khí xung quanh, sợ rằng hơi thở đó sẽ xô anh xuống khoảng không.

— Công việc của cô ổn chứ? Romain hỏi.

— Mọi thứ đều khiến tôi mệt nhoài. Đồng nghiệp, ông chủ, khách hàng, những lốc chai nước nặng sụn lưng, tất cả đều khiến tôi mệt nhoài. Tôi muốn đến một hoang đảo để được yên thân. Muốn được khẽ khàng lui ra sau để không ai nghĩ đến chuyện tới tìm tôi nữa. Ít ra thì tôi cũng sẽ được yên tĩnh.

— Cuộc sống giống như biển cả vậy. Có tiếng sóng, khi sóng vỗ bờ, rồi đến sự tĩnh lặng tiếp sau, khi sóng rút đi. Hai chuyển động này giao cắt nhau không dứt. Một chuyển động nhanh và mạnh, chuyển động kia nhẹ và chậm. Có lẽ cô sẽ muốn lui về phía sau, cũng lặng lẽ như những con sóng, ra đi kín đáo, khiến cuộc đời quên cô đi. Nhưng những con sóng khác lại tới, và vẫn sẽ tới, mãi mãi là vậy. Bởi vì đời là như thế… Đó là chuyển động, là nhịp điệu, đôi khi là âm thanh ầm ĩ trong cơn bão, và tiếng sóng vỗ ì oạp nhẹ nhàng khi trời yên bể lặng.

Nhưng vẫn là tiếng ì oạp. Bờ biển thì không bao giờ yên tĩnh, không bao giờ. Cuộc đời cũng vậy, dù là đời cô hay đời tôi. Có những hạt cát phơi mình ra trước xoáy nước và những hạt cát được bảo vệ nhờ nằm cao trên bãi biển. Ganh tị với hạt nào đây? Ta thường xây lâu đài cát không phải bằng thứ cát phía trên cao, khô khốc và trơn chuội, mà bằng thứ cát đang cọ xát với sóng, bởi chúng kết dính tốt hơn. Cô sẽ tái thiết được tòa lâu đài cuộc đời cô, bởi vì cơn bão đã khiến cô vững vàng hơn. Và tòa lâu đài đó, cô sẽ xây nên nó cùng với những hạt cát giống cô, những người cũng từng trải qua sóng dập gió vùi của cuộc đời, bởi lẽ với họ, sự gắn kết sẽ vững bền.

Julie nghĩ tới Bretagne…

Người Dịch: Hồng Ngọc
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.