Chạm Tay Vào Hạnh Phúc

Lượt đọc: 238 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 23
Hạt Đường Nhỏ Xíu

❊ ❊ ❊

Julie đã ngủ thiếp đi, đầu dựa vào giường, bên cạnh bàn tay Ludovic mà cô đang ấp trong tay mình.

Khi Romain Forestier bước vào phòng, vẫn kín đáo như thói quen thường ngày, Julie đang ở quá xa trong những giấc mơ nên không nghe thấy.

Anh vuốt má cô bằng mu bàn tay, để khẽ khàng kéo cô trở lại, như anh thường vuốt má Ludovic, cử chỉ mà Julie yêu xiết bao. Mí mắt cô khẽ rung, nhưng cô lại chìm vào giấc ngủ ngay lập tức.

Anh liền ngồi xuống ghế, bên kia giường, rồi quan sát hai mẹ con. Anh nhớ lại bức ảnh chụp trên bãi biển, bức ảnh sống động biết mấy nếu so sánh với khoảnh khắc hiện tại khi cả hai mẹ con đều đang mơ màng. Nếu gương mặt của Ludovic vẫn không chút biểu cảm, như vẫn thế đã hơn một tháng nay, thì trái lại, gương mặt của Julie nói lên nhiều điều. Nó bình thản, gần như vui tươi. Đôi môi cô dường như hơi cong lên để chuẩn bị nở nụ cười. Romain cố gắng hình dung cô đang trải qua điều gì nơi hiện tại cô đang ở.

Thêm vài phút nữa, anh vẫn phân vân không biết nên tận hưởng cảm giác thích thú khi chiêm ngưỡng bức tranh này hay đành tiếc nuối đánh thức cô dậy bởi anh còn phải chăm sóc Ludovic.

Anh vuốt má Julie lần nữa, bằng đôi bàn tay mềm mại và ấm áp. Liệu từ nơi cô sắp rời bỏ để quay về, Julie có cảm nhận được không? Cô mở mắt, gần như giật mình khi trông thấy vị bác sĩ vật lý trị liệu đang quan sát cô với một nụ cười mỉm kín đáo và ngại ngùng, như một đứa trẻ bị người ta bắt quả tang đang phạm lỗi.

— Xin lỗi tôi cũng muốn để cô ngủ thêm, nhưng nhiệm vụ vẫy gọi tôi, và tôi còn phải thăm một bệnh nhi khác trước giờ trưa.

Julie xin lỗi, bối rối, áy náy.

— Cô đã làm đúng, những khoảnh khắc thư giãn ngắn ngủi này là rất tốt. Chắc chắn là cô cần đến chúng.

Julie ngồi thẳng dậy, vẫn còn uể oải, cô lùa bàn tay vào mái tóc ngắn hơi rối. Trên má trái cô còn hằn những nếp gấp của ga trải giường. Chi tiết khiến người ta mủi lòng.

Nhưng Romain cảm thấy Julie không được ổn. Cô ngồi trên ghế bành và ngọ ngậy một cách bất thường, nhớn nhác nhìn quanh, đôi mắt bắt đầu lấp lánh nước.

— Cô không ổn sao?

— Có, có chứ…! Thực ra là không, không ổn lắm, tôi thường bị thế này mỗi khi giật mình thức giấc. Vả lại lúc này tôi cũng đang hơi nhạy cảm một chút.

Cô lập tức lau một giọt nước mắt. Cử chỉ đó không qua được ánh mắt Romain.

— Lát nữa, sau khi điều trị cho một bệnh nhân khác, tôi mời cô một cốc cà phê để xin lỗi được không?

— Ồ, anh có làm gì đâu mà phải xin lỗi, anh chỉ làm công việc của mình thôi…

— Vậy nếu chỉ để cho vui thì sao?

Julie lưỡng lự một lúc, vẫn khó chịu vì vừa phải tỉnh dậy một cách khổ sở. Tuy thế cô nhận lời.

— Tôi sẽ qua đón cô, Romain nói.

— Tôi sẽ tranh thủ lúc anh vẫn ở đây để đi vã chút nước mát lên mặt.

Lúc quay về, Julie thấy Romain đang cầm tay Ludovic, anh ghé sát vào tai bé và nhỏ giọng chuyện trò. Đây là lần đầu tiên anh ở một mình với bé, không có người mẹ ở đó để nghe những gì anh nói. Julie cảm động với sự quan tâm, sự gần gũi đó trong mối quan hệ giữa anh với Ludovic, và có lẽ là với tất cả những đứa trẻ mà anh chăm sóc. Việc đó không có vẻ gì là gánh nặng cả. Cô húng hắng ho, để thông báo sự hiện diện của mình, để anh khỏi giật mình trong khoảnh khắc thân mật này. Romain vuốt má Ludovic, mỉm cười với Julie rồi rời khỏi phòng.

— Vậy hẹn lát nữa nhé, khoảng một tiếng nữa, tôi nghĩ vậy.

Cô kịp nhìn thấy sợi dây chuyền trên cổ anh, vừa lộ ra bên ngoài áo phông. Tiếng lanh canh đặc trưng đỡ bị bóp nghẹt hơn thường lệ. Hai vòng tròn va vào nhau theo từng cử động của anh. Hai chiếc nhẫn nhỏ…

Họ đã tìm được một bàn nhỏ còn trống trong căng tin Romain đang tiến lại gần, tay bê chiếc khay đựng hai cốc cà phê. Lúc trước, từ xa, anh đã dùng tay ra hiệu để hỏi Julie xem cô có dùng đường không, cô đã gật đầu. Anh ngồi xuống, đưa cho cô cốc cà phê, đường, chiếc que nhỏ bằng nhựa để khuấy.

— Đã ổn hơn chưa?

— Rồi, rồi, nước mát đã giúp tôi dễ chịu. Hẳn là tôi hơi thiếu ngủ. Tối qua tôi đã đi xem phim.

— Tốt quá!!! Một số phụ huynh không hiểu là cần phải giữ sức, tìm lại một cuộc sống gần như bình thường. Rồi cô sẽ thấy có lúc cô sẽ cười thoải mái đồng thời lại cảm thấy tội lỗi vì đã cười. Khi phải trải qua một bất hạnh lớn trong đời, ta thường có cảm giác rằng ánh mắt của những người khác không cho phép chúng ta được vui vẻ, trong khi tự đáy lòng mình, ta cảm thấy chính điều ấy mới giúp ta đứng vững trong đời. Ngạn ngữ Nhật có câu “Hạnh phúc sẽ đi về phía những ai biết cười.”

— Tôi thấy dân Nhật đang tranh đua với dân Ả Rập đấy.

Romain mỉm cười.

— Có vẻ như anh đã trải qua những chuyện đó rồi. Điều anh nói đúng lắm.

Romain cụp mắt nhìn xuống, vẫn giữ im lặng.

— Xin lỗi chuyện đó không liên quan tới tôi, Julie xin lỗi.

— Tôi muốn không nhắc đến nó thì hơn. Thật nực cười so với những gì cô đang phải trải qua.

— Đúng vậy, thật nực cười khi một người đàn ông thổ lộ tâm tình. Chính vì thế mà họ không thổ lộ tâm tình. Cánh đàn bà thì hiểu rằng sự nực cười không làm chết ai cả. Và rằng thậm chí đôi khi, nó còn khiến ta dễ chịu. Ta không trở nên nực cười khi nói ra điều đang chất chứa trong lòng. Đàn ông cũng có trái tim mà, không phải sao?

— Có chứ. Và đôi khi, trái tim đó tan vỡ. Vợ tôi đã ra đi.

— Ra đi ư? Julie lo lắng hỏi. Chị ấy đã rời bỏ chúng ta sao?

— Không, không, cô ấy chỉ rời bỏ tôi thôi. Nhưng là vậy đấy.

— Cô ấy bỏ đi với một luật sư. Như thế tốt hơn, một luật sư thì bề ngoài cũng oách, lại kiếm được bộn tiền. Cô ấy đã dứt khoát với cuộc sống trước kia không chút luyến tiếc. Cả tôi cũng đã lành vết thương, nhưng chính vì Charlotte mà tôi không hiểu nổi.

— Charlotte?

— Con gái tôi. Đúng ra là con gái chúng tôi. Cô thấy đấy, tôi đã đến mức coi như con bé không còn mẹ nữa.

— Chị ấy không chia sẻ quyền nuôi con với anh sao?

— Cô ấy không muốn. Gã luật sư yêu dấu của cô ấy thấy việc đó hơi phiền hà.

— Dẫu sao chị ấy cũng thăm con gái chứ?

Hiếm khi lắm. Họ chuyển đi Paris rồi.

— Anh đã từng yêu chị ấy thật sao?

— Thật.

Julie không còn biết phải nói gì. Chuyện đó có thể xảy ra được sao? Một người mẹ bỏ rơi con gái mình để đi với một người đàn ông khác? Đối với cô chuyện này thật không thể tưởng tượng nổi. Không thể nào tưởng tượng nổi.

Romain đưa tay lên cổ theo thói quen, ngón tay anh mân mê hai chiếc nhẫn nhỏ. Tay kia anh khẽ khuấy cốc cà phê.

Julie siết ngón tay quanh chiếc cốc nhỏ bằng giấy, để tìm chút hơi ấm.

— Vết thương nào rồi cũng đều liền sẹo, dù nhanh hay chậm, dù lành hẳn hay không, da sẽ đóng vảy. Ta giữ lại một dấu vết, nhưng cuộc sống mạnh hơn.

Một quãng dài im lặng. Vài ngụm cà phê rụt rè điểm xuyết quãng im lặng ấy. Rõ ràng là mối quan hệ giữa họ thu hút rất nhiều thiên thần…

Julie tiếp tục khuấy cốc cà phê của cô bằng chiếc que nhựa nhỏ, bằng một động tác chậm rãi, vô tư lự.

— Tôi nghĩ chắc đường phải tan hết từ đời nào rồi.

— Vâng, Julie đáp rồi bật cười.

Thỉnh thoảng họ lại nhìn nhau trong nỗi đồng cảm có lẽ họ đã mơ hồ cảm thấy ngay từ lần gặp đầu tiên, nhưng chỉ vừa mới thành hình, bên cái bàn vuông nhỏ nhắn này, trong tiếng ồn ào huyên náo của một căng tin vô danh.

— Còn bố của Ludovic thì sao?

— Anh không biết chuyện ư?

— Có chứ, vừa hay, chuyện này được ghi trong hồ sơ. Anh ta chưa bao giờ đòi quyền làm cha sao?

— Chưa bao giờ.

— Và cô cũng chưa bao giờ muốn tìm cho cậu bé một người bố dượng sao?

— Tất cả các buổi sáng mà Chúa trời tạo ra, tôi đều hy vọng mình sẽ tìm được cho Ludovic một người bố. Và nhân tiện, một người đàn ông cho mẹ nó.

— Và?

— Và mỗi tối, thuyết vô thần của tôi lại càng được củng cố thêm một chút.

— Thế nhưng cô rất dễ chịu mà.

Nụ cười kín đáo trên môi cô gái. Nụ cười vì một lời khen khiến cô cảm động. Và sắc hồng trên má. Như thể hai cánh hoa vừa đậu trên đó…

Tuy nhiên, cô mừng vì chiếc que nhựa nhỏ trứ danh này đã tạo cớ để ánh mắt cô khỏi bắt gặp ánh mắt Romain. Cô chắc chắn là vẫn còn một hạt đường nhỏ xíu dưới đáy cốc giấy và lại bắt đầu khuấy nhiệt tình.

— Cảm ơn anh…

— Tôi nói thật mà…

— Tôi khó lòng tìm được người đàn ông lý tưởng cho Ludovic và tôi.

— Không ai cảnh báo cô sao? Truyện cổ tích chỉ có trong sách vở thôi?

Thế nếu Julie vẫn muốn tin vào truyện cổ tích thì sao? Thì sao? Chuyện đó có làm phiền ai không?

Cô toan trả lời thì anh nói thêm:

— Nếu cô đặt mức xà quá cao thì chẳng người đàn ông nào đủ cao lớn để nhảy qua đâu. Tất cả bọn họ sẽ chui bên dưới đấy.

— Anh cao bao nhiêu?

Romain mỉm cười không đáp.

— Tôi biết chứ, người đàn ông lý tưởng không tồn tại, Julie nói tiếp, nhưng tôi dành chút thời gian để lựa chọn, tôi đã nhầm lẫn một lần rồi, tôi muốn giữ Ludovic khỏi một sai lầm mới.

— Khi yêu người ta chẳng bao giờ nhầm lẫn cả.

Tiếng bíp ở điện thoại của anh chọn đúng thời điểm ấy để vang lên. Người ta đang chờ anh ở khoa. Nhưng như thế này cũng tốt rồi.

Người Dịch: Hồng Ngọc
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.