Julie đã ngủ thiếp đi, đầu gục lên hai đầu gối Paul, hai chân co lại đặt trên chiếc ghế bên cạnh. Paul dịu dàng vuốt tóc cô, mắt nhìn mông lung.
Cô chờ người ta gọi đi thăm con trai. Hình ảnh cuối cùng của con trai trong cô là cậu bé đang thiếp ngủ yên bình trong chiếc ghế ngồi ô tô, tay ôm thú bông.
Khoa hồi sức nhi thật yên tĩnh, hôm đó là cuối tuần, và Ludovic là bệnh nhi duy nhất.
Cậu bé trông thật thư thái, bất chấp tất cả những thứ máy móc nối quanh người. Một chiếc máy thở nâng lồng ngực bé lên đều đặn như một máy đánh nhịp, trong tiếng thở nhân tạo. Khi lại gần Ludovic, Julie rùng mình vì làn da con trai tái nhợt lạnh lẽo. Nếu không nghe thấy tiếng bíp của máy ghi nhịp tim, cô có thể ngỡ là bé đã chết. Nhưng cậu bé vẫn sống, có lẽ là đang ở rất xa, nhưng vẫn còn sống.
Sống.
Chỉ có thể.
Cô hôn con thật lâu, lên má, lên trán, lên hai mí mắt. Cô cảm nhận được trên môi mình làn da mềm mại của bé và nhớ lại cảm giác khi bế con vào lòng ngày Ludovic chào đời. Cô mỉm cười và thì thầm vào tai con.
Nữ y tá đang điền hồ sơ bệnh án trên một chiếc bàn nhỏ kế bên.
— Bố cháu không đến à?
— Chúng tôi không sống cùng anh ta.
Cô y tá lại cặm cụi với bộ hồ sơ, còn Julie thì đắm đuối với hơi ấm của con trai.
— Nhỡ bé tỉnh lại lúc tôi không có ở đây thì sao?
— Chúng tôi sẽ gọi cô ngay, chúng tôi có số di động của cô đây rồi.
— Tôi làm gì có điện thoại di động.
— Ông đi cùng cô đã cho số điện thoại lúc tiếp nhận cháu.
— Thế à?
— Ông ấy không phải người trong gia đình sao?
— Phải chứ.
— Ông ngoại của bệnh nhân chăng?
— Không, Julie ngập ngừng. Mà rốt cuộc, có lẽ là vậy.
Nữ y tá bèn nhìn cô và khẽ mỉm cười dò hỏi.
Làm sao cô ấy có thể hiểu được? Làm sao Julie có thể giải thích tình huống này với cô ấy? Xét về độ gắn bó, ông có thể là ông ngoại. Xét về độ tuổi cũng vậy. Nhưng chỉ sau ba tuần thôi ư?
Thì sao chứ?
Paul đã rút tờ tạp chí nằm tận dưới cùng chồng báo, lơ đễnh lật trang, rồi lại nhanh chóng đặt xuống, vì không thể tập trung vào bất cứ thứ gì. Tất cả những bài báo này mới phù phiếm làm sao, nếu so sánh với chuyện đã xảy ra vài giờ trước! Khi nghe tiếng bước chân gấp gáp trong hành lang, ông ngờ không phải Julie, cô không đi theo cách ấy. Ông bắt đầu thân thuộc với cô, ngay cả trong những chi tiết kiểu này.
— Chào bác.
— A, Caroline đấy hả! Cháu đến rồi, tốt quá. Cháu vừa gặp Jérôme rồi hả?
— Vâng, cháu vừa từ chỗ anh ấy về, anh ấy đã kể với cháu về cậu bé. Bé sao rồi ạ?
— Cậu nhóc đang ở phòng hậu phẫu. Họ đã phải phẫu thuật cho nó.
Rồi Paul thuật lại đầy đủ chẩn đoán y khoa.
Mắt Caroline ngân ngấn nước.
— Đúng là một cơn ác mộng. Kinh khủng quá. Thế Julie phản ứng thế nào với tất cả những chuyện này?
— Bàng hoàng. Mạnh mẽ.
Im lặng trở lại. Khó mà tiếp tục trò chuyện vào thời điểm như thế này.
Nhưng sự im lặng này nặng nề quá.