Chạm Tay Vào Hạnh Phúc

Lượt đọc: 238 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 21
Bản Tóm Tắt

❊ ❊ ❊

Thứ Hai tiếp theo.

Julie đưa cho anh chiếc phong bì, thậm chí trước cả khi anh kịp lại gần giường Ludovic. Anh nhấc thử phong bì xem nặng nhẹ ra sao, ngạc nhiên vì độ dày của nó. Thông thường các phụ huynh chỉ ghi lại vài từ lên một mảnh giấy. Julie đã viết “Ludovic” bằng kiểu chữ uốn lượn, cẩn thận đổi màu cho mỗi chữ cái. Cô đã vẽ vài cánh bướm, một vầng mặt trời rực rỡ, những bông hoa nhỏ trên thảm cỏ…

Ta vẫn có thể mơ mộng, phải không?!

Ánh mắt ngạc nhiên của Romain bắt gặp nụ cười của Julie, hãnh diện và xúc động. Cô đang giao phó cho anh một mảnh nhỏ của con trai. Cô đã mang cho cậu bé một cuộc sống mới, một cuộc sống nằm trên trang giấy, nhưng đã tạo cho cô cơ hội dạo chơi trong ký ức của bản thân.

Romain không dám gấp phong bì lại để cất vào túi áo, anh đặt nó trên chiếc bàn nhỏ cạnh giường:

— Tôi sẽ đọc nó khi nào đầu óc thư thái, cảm ơn cô.

— Chính tôi mới phải cảm ơn anh, việc này khiến tôi thấy dễ chịu.

Phần còn lại của buổi trị liệu diễn ra trong im lặng. Julie vẫn giữ nụ cười ấy trên môi. Những vết nhăn trên mặt Romain hằn lên một cách kín đáo. Và các thiên thần bay lượn tứ tung. Một lễ hội, một màn vũ kịch trên không, một đám thiên thần chen chân nhau…

Sau đó vào buổi tối, Romain chờ cho Charlotte ngủ thiếp đi rồi mới ngồi vào trường kỷ. Bóng đèn nhỏ trong phòng khách tỏa ánh sáng yếu, nhưng vừa đủ. Sáng quá chữ sẽ bị lòa.

Anh mở nắp gập của phong bì, Julie đã không dán.

Khi mở tờ giấy viết thư ra, một bức ảnh rơi xuống đầu gối anh. Ludovic và mẹ, bên bờ biển. Trông giống bờ biển Bretagne. Một nụ cười rạng rỡ thắp sáng gương mặt cậu bé. Julie nhìn cậu.

“Ludovic chào đời cách đây hơn ba năm một chút, cách nơi bé đang nằm hiện giờ vài tầng. Bấy giờ cửa sổ đang mở hé và những chú chim đầu tiên đang hót.

Không có bố. Anh ta đã chẳng còn ở đó nơi khi Ludovic mới chỉ tà một đám tế bào vừa mới thành hình.

Sau đó tà vài tỷ tế bào, bé đã mở đôi mắt cả quyết trên làn da tôi, làn da vẫn còn ẩm vì chất dịch dính trên người bé. Ánh mắt bé sâu thẳm, tưởng như ta sẽ chìm vào đó… Hôm nay, đôi mắt xa vắng của bé khiến một tôi chìm nghỉm.

Cô bạn thời thơ ấu của tôi đã đồng hành với tôi trong khoảnh khắc tuyệt vời đó. Hai nàng tiên nghiêng mình bên nôi bé, để cầu chúc cho bé một cuộc sống hạnh phúc và an lành. Lẽ ra chúng tôi phải nghiêm túc nghĩ tới việc tiếp tục theo học vài khóa dạy sử dụng đũa thần… Đúng không?! Hoặc giả, bấy giờ đã thiếu một bà tiên để phép mầu hiệu nghiệm, trừ phi “Tiên ác” đã ghé qua mà tôi không nhìn thấy, rồi nguyền cho Lulu của tôi phải làm hoàng tử ngủ trong rừng.

Ludovic luôn có một quyết tâm tuyệt vời. Ngay từ cữ bú đầu tiên, bé đã biết mình muốn gì: sống, lớn lên, khám phá thế giới, có thể thấy điều này trong đôi mắt nhỏ xíu tròn xoe của bé.

Khi tôi tìm được một công việc - cần phải sống chứ - tôi đã gửi bé cho một bà trông trẻ. Chính là người được bé dành cho những nụ cười đầu tiên, cũng chính là khi ở với bà ấy bé đã đưa tay cầm những đồ vật đầu tiên, bước những bước đầu tiên, nói những âm tiết đầu tiên. Nhưng bà ấy kể lại cho tôi nghe mọi thứ. Trong cuộc đời, một người mẹ đơn thân luôn phải lựa chọn. Tôi đã chọn giữ lại Ludovic khi vẫn còn thời gian để đưa bé ra khỏi bụng mình. Mỗi ngày, khi nhìn thấy bé, tôi càng thêm chắc chắn rằng mình đã lựa chọn đúng đắn.

Bé vẫn luôn hết sức nhạy cảm. Chỉ một cánh cửa đóng sập cũng khiến bé hoảng sợ.

Khi bé nhập học mẫu giáo, cách đây vài tuần, bé đã khóc rất lâu. Tôi cũng vậy. Sự chia cắt thật đau đớn. Những nhóm trẻ năng động và quấy phá làm trầy trụa sự nhạy cảm của bé.

Ludovic mê mẩn cầu vồng, nhất là khi chúng trải rộng từ đầu này sang đầu kia chân trời… Vả chăng, cách đây hai tháng, bé đã nói với tôi thế này:

Mẹ, mẹ có biết dưới chân cầu vồng có một kho báu không?

Có, mẹ biết.

Một ngày nào đó chúng ta có thể đi tìm kho báu ấy không?

Được, chúng ta có thể, nhưng con biết đấy việc ấy rất khó, vì mấy cái cầu vồng ấy, chúng ta càng lại gần thì chúng lại càng chạy ra xa…

Vậy thì chúng ta chỉ việc chạy thật nhanh thôi!!!

Và Ludovic chạy nhanh, lúc nào cũng vậy.

Ludovic hay đùa. Bé giấu những đồ vật mà đôi khi tôi phải tìm rất lâu, cho đến khi bé không thể cưỡng nổi ý muốn thú nhận với tôi chỗ giấu. Thật không may cho tôi, bé thường đùa kiểu này rất dai…

Ở lớp Ludovic thông minh sáng dạ, bé có trí nhớ cực tốt, nhưng cũng là một tay mơ mộng cừ khôi. Bé có thể dõi mắt nhìn vào khoảng không vô định suốt nhiều phút liền.

Bé bắt đầu sáng tạo ra những người bạn tưởng tượng. Có Bánh Giòn, Arthur, Ngôi Sao. Bông Tuyết. Đôi khi, bé dọn bàn ăn cho chúng, để phần chúng một mẩu bánh mì nhỏ. Cả bọn ở cùng nhau suốt các buổi chiều, cùng vui chơi trong phòng khách hoặc phòng ngủ.

Những đứa trẻ khác rất yêu mến bé. Bé không hung hãn, bé kín đáo, lịch sự.

Bé thích nghe tôi đọc truyện. Bé thuộc lòng một số câu chuyện, và tôi mà đọc khác đi thì cứ coi chừng.

Bé thích ngắm nhìn đồ trang trí Giáng sinh trong các cửa hàng, bé hân hoan với những đồ trang trí mà chúng tôi sẽ treo trong phòng khách. Bé vẫn nói “Nô eng”, và luôn giữ lại chữ “kh” cho riêng mình.

Ludovic hơi dễ tự ái, đôi khi hay càu nhàu. Bé sợ bóng tối, thích những ánh nến nhảy nhót khi bé thổi vào, con thú nhồi bông bé thích nhất tên là “Thỏ”, bé thích sự mộc mạc, tĩnh mịch, những dòng suối nhỏ mà sâu nơi ta có thể xây đập, đôi khi bé cười thành tiếng trong giấc ngủ. Trước khi đi học, bé thường quên lau bộ ria sô cô ta trên miệng. Bé luôn để dành thanh ngũ cốc to nhất đến cuối bữa sáng, bé thích ăn kem vị va ni, bé không thích món bí xanh, món rau chân vịt và cả những mẩu trái cây trong sữa chua, và thứ tệ nhất trong tất cả: súp lơ xanh. Thậm chí bé còn biến từ này thành một lời nguyền rủa! Hãy dè chừng nếu một ngày nào đó bé bảo anh là đồ súp lơ xanh. Bé tiếm sạch đĩa khi chúng tôi làm bánh ngọt, bé sợ đám đông, bé cầm tay tôi mỗi khi hai mẹ con xem phim hoạt hình. Bé giả vờ huýt sáo, bằng cách đặt ngón tay lên miệng rồi khẽ hét một tiếng chói tai để vờ như đó là tiếng huýt… Bé mỉm cười với tôi khi nhìn thấy tôi đón ở cổng trường, bé rất thích Camille, cô bé học cùng lớp mẫu giáo, vì mặt cô bé đầy những đốm tàn nhang, và bởi vì cô bé chơi bóng đá. Đôi khi bé khóc mếu chạy sang giường tôi vì mơ thấy ác mộng. Bé tập luyện ở cuối vườn để tè được xa nhất. Bé lượm những mẩu gỗ nhỏ khô cong, chính những mẩu gỗ đó sẽ nổi lâu nhất trên dòng kênh nhỏ đằng sau nhà chúng tôi. Bé trút sạch gói ngũ cốc mới mở vào cái âu trộn xa lát để tìm ra món quà lúc nào cũng nằm dưới đáy. Bé nhặt những viên sỏi đẹp và cất vào trong túi quần, rồi quên khuấy chúng đi, lúc nào cũng vậy, làm máy giặt kêu loạn cả lên, bé thích yên tĩnh. Bé sắp xếp những hòn bi theo màu sắc, trong những cái hộp nhỏ. Bé ngậm ngón tay cái và xoắn tóc, nhưng lại thích xoắn tóc tôi hơn.

Ludovic nhạy cảm, độ tượng, dịu dàng, mạnh mẽ, can đảm, vui vẻ. Tôi yêu giọng cười của bé, tôi yêu ánh mắt bé, tôi yêu sức sống của bé, sự dịu dàng của bé.

Tôi yêu bé…

Julie.”

Romain gấp ba trang giấy lại, anh ngắm bức ảnh hồi lâu.

Thật lâu…

Người Dịch: Hồng Ngọc
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.