Chạm Tay Vào Hạnh Phúc

Lượt đọc: 238 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 32
Tôi Đau Đớn Xiết Bao!

❊ ❊ ❊

Ngày nào Julie cũng đi thăm Ludovic, khi thì cùng Paul, khi thì cùng Caroline và Jérôme, dù anh thích ngồi lại trong xe hơn. Hôm qua, Manon đi cùng cô.

Khi đi khỏi, Julie biết là họ sẽ đóng quan tài. Vĩnh viễn. Rằng cô sẽ chỉ còn gặp lại bé trong suy tưởng và những bức ảnh. Sự trống rỗng không thể chịu nổi. Dù đã chết, dù đã lạnh băng, thì bé vẫn còn đó, trước mặt cô, dưới bàn tay cô, quãng nối dài ngắn ngủi của bé khi còn sống. Khi chiếc quan tài này đóng lại, sự vắng mặt vĩnh viễn sẽ thành hình, một cách dữ dội. Từ nay trở đi cô phải chấp nhận chỉ còn sống bằng cách đồng hành với ký ức về bé. Vài bức ảnh, vài món quần áo được giữ lại, những món đồ chơi, và dấu ấn về sự tồn tại của bé trong ký ức. Dấu ấn rốt cuộc một ngày nào đó cũng sẽ nhòa đi như khoảng rừng trống bị xâm chiếm bởi khu rừng xung quanh. Theo thời gian. Không thể tránh khỏi.

Lễ tang đơn giản, chỉ những hàng ghế đầu có người ngồi. Julie không phải người quảng giao cho lắm. Nhưng những người thân thiết đều có mặt. Những người ủng hộ nhiệt thành và những người thấu hiểu. Những người chia sẻ cảm xúc cùng cô và trấn an cô bằng một ánh mắt hoặc một cái ôm chân tình. Vài nhân viên thu ngân cũng đến. Những nữ thu ngân tử tế. Có cả những người già sống trong làng. Những người có thời gian. Những người tin vào Chúa. Những người thuộc về hạt nhân cũ kỹ của cộng đồng dân cư trong một ngôi làng. Những người này vẫn còn quen biết nhau và từ thuở thiếu thời đã cùng nhau trải qua thử thách. Và họ biết rằng thử thách này nghiệt ngã hơn tất cả những thử thách khác. Vậy nên sự hiện diện của họ, biết đâu…

Chủ trì tang lễ là cha xứ của ngôi làng. Những ông già của Giáo hội đã sống sót qua biết bao bất hạnh, và luôn giữ đức tin này nguyên vẹn. Chẳng biết bằng cách nào.

Julie đã viết một đoạn văn để đọc trong tang lễ. Cô đã nhờ Manon đi cùng để thay mình đọc đoạn văn đó trong trường hợp cô mệt lả đi, và cô không mấy hy vọng là sẽ đủ sức tự đọc. Nỗi xúc động khiến họng cô nghẹn lại.

Nhưng một lát trước lúc phải phát biểu, Julie cảm thấy trong cô trào dâng một cảm giác thanh thản nội tâm giúp cô tìm ra sự bình tâm cần thiết, ổn định hơi thở, lau khô những giọt nước mắt và giải phóng giọng nói. Có một linh hồn bé bỏng đang chấp chới trong nhà, hẳn phải vì một lý do nào đấy.

“Hoàng tử bé của mẹ,

Khi một sự im lặng hình thành, người ta thường nói rằng một thiên thần đang bay ngang qua… Con thì đã bay ngang qua đồng thời chơi một giai điệu ngắn ngủi rất hay. Vậy là có những thiên thần hay nói đấy chứ.

Mẹ sẽ nhớ lắm khi không còn được trông thấy con vừa mút ngón tay cái vừa xoắn tóc vào buổi tối, không còn được nghe con nhấc điện thoại lên mà nói “chào Mẹ ạ”, không còn được nhìn con thả hòn bi trên đỉnh đường đua và háo hức chờ nó lăn xuống, không còn được nhìn thấy con vẽ những chú ốc sên ngộ nghĩnh nữa.

Mẹ sẽ nhớ lắm khi không còn được trông thấy con từ cuối vườn quay về cùng một nắm phúc bồn tử vừa chín tới, không còn được nghe thấy con hát đoạn nhạc phim trong bộ phim hoạt hình con yêu thích. Mẹ sẽ nhớ lắm khi không còn được nhìn thấy con hay chạm vào con nữa, không còn được ôm con vào lòng và hôn con nữa.

Mẹ hứa với con, Ludovic ạ, là sẽ lại tìm thấy niềm vui sống trước đây, và nỗ lực để niềm vui sống ấy quay trở lại với những người yêu thương con. Thậm chí mẹ đã bắt đầu mỉm cười trở lại rồi, mẹ nghĩ thế… Vậy nên, con thấy đó…

Hãy chăm chú dõi theo tất cả chúng ta. Lulu nhé. Hãy dẫn đường cho chúng ta, ngôi sao băng bé bỏng.

Bởi vì con đã trở thành một vì sao, mẹ sẽ đọc cho con nghe một đoạn trích trong cuốn Hoàng tử bé:

“Khi ông ngắm nhìn bầu trời vào ban đêm, vì rằng tôi sinh sống ở nên một trong các vì sao, vì rằng tôi đang mỉm cười trên một trong các vì sao, vậy nên điều ấy với ông khác nào tất thảy các vì sao cùng cười. Riêng ông thôi, ông sẽ có những vì sao biết cười!”

Ban đêm, mẹ sẽ ngắm bầu trời. Lulu ạ, để trông thấy con lấp lánh… Còn ban ngày, ta không nhìn thấy những ngôi sao nhưng dù sao chúng cũng vẫn ở đó…

Mẹ yêu con…”

Lúc Julie trở về chỗ của mình sau khi gục đầu trên quan tài một lát, bầu không khí bỗng tĩnh lặng đến khó tin dày đặc như một màn sương mù mùa đông. Sự tĩnh lặng mà ta thực sự nghe thấy được. Không một tiếng nức nở, vò khăn hay dặng hắng. Không gì hết. Hư vô. Một sự tĩnh lặng tuyệt đối, một sự tĩnh lặng thay lời từ biệt…

Và rồi, có một khoảnh khắc cảm động khác. Trong khi đang là giữa tháng

Mười một, một chú bướm trắng lại gần quan tài và đậu lên đó. Hẳn là một chú bướm đêm, mà sự tình cờ đã dẫn dắt tới tận đây.

Sự tình cờ nào nhỉ?

Vị cha xứ suy tôn sự tĩnh lặng này, suy tôn chú bướm nhỏ, tiếp tục đọc kinh cầu nguyện. Rồi khẽ phác tay ra hiệu cho Romain, anh đã đề nghị được đọc đôi điều. Anh tiến đến, giở một mảnh giấy nhỏ được lấy ra từ trong túi, khẽ ho, ngập ngừng giây lát.

Người bạn thương mến hỡi!

Tôi đau đớn xiết bao

Vì mất người tri kỷ

Chẳng vị vua chúa nào

Vĩ đại hơn người ấy

Người mang trên đôi cánh

Mặt trời và cơn mưa

Những bông hoa xòe cánh

Đã khép tại từ đây

Anh bạn bướm nhỏ kia

Đã bay tới khu vườn

Xa tận cuối chân trời

Và sáng nay đã vậy

Mắt tôi ngấn lệ tràn…

… ngắm kỷ niệm về anh trước hai đốm lửa này

Thắp lên hòng thổ tộ

Bạn ghi dấu hồn tôi

Vĩnh viễn một nụ cười.

Julie cảm động, anh chỉ vừa mới quen biết bé thôi mà…

Ở nghĩa trang, đống đất đã chất cao. Và chiếc quan tài bé nhỏ màu xanh da trời bên trên khoảng trống, đặt trên hai tấm ván. Hiếm khi người ta trông thấy những quan tài nhỏ như vậy.

Vài người đến ôm hôn Julie, những người khác muốn đứng lùi lại phía sau. Chỉ còn nghe thấy tiếng bước chân vang lên trên lớp sỏi nhỏ màu trắng ở lối đi.

Khi bốn người đàn ông mặc đồ đen chậm rãi ròng chiếc hòm gỗ nhỏ xíu xuống đáy huyệt thật rộng, Julie cảm thấy mình bị hút về đáy huyệt, như thể đang đứng bên mép vực. Lời mời gọi của khoảng không. Cô quỳ sụp xuống, cố cưỡng lại ý muốn nhảy xuống huyệt cùng bé. Để người ta chôn luôn cả cô. Nhanh nào! Nhanh nào! Sẽ không ai nhận ra điều gì đâu. Để cô gặp lại bé và không bao giờ rời xa nữa. Bé sẽ cảm thấy cô đơn và chật chội biết bao, khi ở sâu trong lòng đất, trong bóng tối như thế, bé vốn luôn sợ bóng tối.

Julie à, con trai mi chết rồi, bé không còn cảm nhận được điều gì nữa, đó chỉ còn là một đống da thịt không sự sống, không vấn đề gì nữa, ở nơi bé đang ở lúc này, bé chẳng còn quan tâm đến chật chội cũng như bóng tối nữa…

Nhưng ai mà biết được? Vả lại đối với cô vẫn còn quá sớm… Quá sớm để không còn có những suy nghĩ dạng này. Cô làm sao có thể suy nghĩ sáng suốt được chứ…?

Paul nắm chặt hai vai cô, đỡ cô dậy rồi dẫn cô về phía phòng ăn của nhà hàng nơi ông đã sắp xếp một bữa ăn nhỏ. Đoàn khách viếng gồm những người thân thiết đi cùng cô để có một khoảnh khắc tái ngộ đang dần lấy lại chút sinh khí. Vài lời nói, những nụ cười.

Julie bình thản, gần như tươi cười, như thể giai đoạn mấu chốt đã qua. Đau đớn khôn cùng, nhưng đã vượt qua. Điều khó khăn nhất vẫn chưa kết thúc, cô biết vậy, nhưng đến đâu hay đến đấy.

Vài tuần trở lại đây, Julie đã hình thành thói quen sống cho giây phút hiện tại. Liệu cô có cách nào khác không? Hôm nay cô không còn lựa chọn nào nữa.

Vậy nên, cô tiếp tục, giây phút hiện tại, cuộc sống quá mong manh…

Nhất là hôm nay.

Hãy sống với ngày hôm nay.

Người Dịch: Hồng Ngọc
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.