Vài tuần sau.
“Chào bác Paul,
Cháu hy vọng bác vẫn khỏe. Cháu nghĩ bác bặt vô âm tín là do bận nhiều việc quá… Hay là do Manon đã làm bác đắm đuối rồi?!
Hôm nay cháu liên hệ với bác vì một thỉnh cầu đặc biệt. Cháu đã quyết định học dương cầm. Một người bạn đã khuyên cháu nên học. Âm nhạc trị liệu. Cháu đã tới cửa hàng nhạc cụ, và tìm thấy một cây dương cầm thực sự rất đẹp. Nó làm bằng gỗ sáng màu, đúng như cháu thích, và âm thanh rất hay. Nhưng giá của nó tà 4500 euro, và ngay lúc này cháu không có đủ. Vậy nên cháu muốn hỏi xem bác có thể cho cháu vay khoản tiền này được không, mỗi tháng cháu sẽ hoàn trả một ít… Cháu chờ tin của bác, và hẹn sớm gặp lại.
Cháu hôn bác.
Julie.
TB: Nếu là do công việc bận rộn quá, dẫu sao bác cũng nhớ thỉnh thoảng phải nghỉ xả hơi nhé.
TB 2: Nếu là Manon đang khiến bác đắm đuối thì dẫu sao cũng nên nghĩ tới chuyện thỉnh thoảng nghỉ xả hơi.
TB 3: Cháu hy vọng là nguyên nhân thứ hai…”
“Julie thân thương của bác,
Bác xin lỗi vì đã im lặng suốt thời gian qua. Quả thật lúc này bác đang nhiều việc, bác thường xuyên phải đi công tác. Tuy nhiên, đó không phải tà lý do, lẽ ra bác vẫn có thể gọi điện cho cháu, gửi tin nhắn cho cháu. Bác nghĩ là mình đang sợ. Sợ phải nói với cháu những chuyện tào tao, hay nói thẳng ra là không biết phải nói gì với cháu. Sợ quấy rầy cháu hoặc nhắn gọi cho cháu không đúng lúc. Bác biết chuyện này thật nực cười, nhưng bác không biết phải ứng xử thế nào. Có lẽ tuần tới ta nên cùng nhau dùng bữa, ta nên nói về toàn bộ chuyện này. Ngày mai bác phải đi nước ngoài, nhưng cuối tuần này bác về.
Cháu nghĩ sao?
Hôn cháu.
Paul.
TB: Chuyện món tiền, dĩ nhiên ta sẽ tìm ra giải pháp. Cháu đừng lo. Ta sẽ bàn chuyện này sau.
TB2: Đối với Manon, thỉnh thoảng bác vẫn nghỉ xả hơi đấy…”
Vài ngày sau…
Julie tới siêu thị. Cô đã quay lại làm việc. Vì Bảo hiểm xã hội không chấp nhận cho nghỉ phép mãi được. Bởi vì dù sao, cô cũng cần thư giãn đầu óc, ngay cả khi vị trí thu ngân thì chẳng có gì siêu việt để có thể đạt được mục đích ấy. Hôm nay cô đã quyết định so sánh ngày tháng năm sinh trong thẻ căn cước với cảm giác của cô về tuổi của khách hàng. Có những bất ngờ đến kỳ lạ. Những phụ nữ đã qua phẫu thuật thẩm mỹ trẻ ra đến chục tuổi, những người đàn ông bị rượu và thuốc lá hủy hoại lại già thêm cả chục tuổi.
Khi cô về nhà, Caroline chào đón cô với nụ cười rạng rỡ. Thật vui khi nhìn thấy một người vốn chưa từng mau miệng lại cười tươi như vậy, nhưng chuyện này thật kỳ lạ, có phần khả nghĩ. Thái độ của Caroline giống như một bé gái vừa được gửi gắm một bí mật vĩ đại và phải chật vật để giữ nó cho riêng mình. Cô gần như phải chặn hai bàn tay trước miệng để bí mật đó không vọt ra. Julie rất muốn biết điều gì đã khiến Caroline hớn hở như vậy.
Caroline vừa đi về phía cuối phòng khám vừa cười căng thẳng. Cô không kham nổi vụ này. Julie càng nhanh chóng khám phá ra điều bí mật, thì cô càng sớm được giải thoát.
Đúng là một màn chào đón bí hiểm vào cuối ngày!
Julie lên cầu thang và bước vào căn phòng trên gác, nơi cô vẫn đang ở, cùng với Jérôme và Caroline. Theo thói quen cô đặt túi xách và chùm chìa khóa lên chiếc bàn nhỏ ở lối vào, rót một cốc nước rồi ngồi bên bàn bếp để lật qua một tờ báo.
Bấy giờ cô mới nhìn thấy một chùm chìa khóa và mảnh giấy nhắn có ghi một địa chỉ cùng lời chú thích: “Một bất ngờ đang đợi. Chạy nhanh tới đó nào!” Julie vẫn thường thích thú với những trò săn tìm kho báu vào dịp cuối năm ở trường tiểu học. Cô mỉm cười. Lời chú thích được viết bằng chữ hoa. Thậm chí cô còn không biết ai đang chơi đùa cùng cô như vậy, nhưng chắc hẳn Caroline là tòng phạm.
Cô lại đi.
Tới địa chỉ ghi trên mảnh giấy nhắn. Một tòa chung cư nhỏ mới xây, trong một khu phố yên tĩnh. Có tên cô trên nút chuông dưới nhà. Cô thử nhiều lần trước khi tìm ra chiếc chìa khóa mở được cửa sảnh chính. Cô lên tầng hai và nhìn những cái tên đề trên chuông cửa. Lại thấy tên cô. Còn lại hai chiếc chìa khóa. Cô chọn chiếc to nhất, và đó đúng là chiếc cần tìm.
Khi bước vào căn hộ, Julie không rõ mình đang ở đâu. Chiếc va li màu đỏ của cô, chiếc va li Paul đã mua tặng cô lúc ở Bretagne, đang chễm chệ nơi hành lang. Tất tật đồ đạc của cô đều trong đó. Caroline quả thực là tòng phạm.
Mọi thứ đều mới tinh. Căn hộ, đồ đạc, với phong cách đơn giản và hiện đại. Căn bếp nhỏ được trang bị tiện dụng, với một cái lò tuyệt đẹp, một robot hiện đại xứng đáng với một đầu bếp đại tài. Ngay kế bên là một tháp hành. Nháy mắt.
Phải đến khi bước vào phòng khách, cô mới nhìn thấy nó. Nó yên vị ở đó, lặng lẽ, vẫn đẹp như cái ngày cô ngây ngất ngắm nghía nó.
Cây dương cầm bằng gỗ sáng màu mà cô đã nhìn thấy trong cửa hàng nhạc cụ, mà cô đã ngay lập tức phải lòng. Chiếc ghế được đặt ngay ngắn đằng trước, cùng tông màu. Trên phím đàn có một mảnh giấy nhắn.
“Hãy quên khoản vay đi, bác vui khi biết nó sẽ khiến cháu thấy ổn hơn. Bác rất muốn có thể xoa dịu nỗi buồn của cháu, và đây chính là một dịp. Hôn cháu. Paul.
TB: À đúng rồi, thực ra, đối với căn hộ cho thuê có sẵn đồ đạc, chúng ta cần bàn bạc về tiền thuê. Bác nghĩ cháu sẽ không tìm đâu ra trên thị trường tương quan chất tượng - giá cả tốt hơn, bằng không, cô nàng ở văn phòng nhà đất có lẽ đã chẳng coi bác là đồ điên… Chỉ còn thiếu vài chữ ký thôi.”
— Bác Paul à? Julie lí nhí nói qua điện thoại.
— Ôi chào cháu, Julie! Cháu về rồi hả?
— Nhưng bác điên rồi!
— Ái chà, cả cháu cũng bắt đầu nghe vậy sao? Rốt cuộc bác sẽ phải tin là cả cháu vẫn cô gái kia đều nói đúng mất thôi! Đúng thế, bác điên rồi. Làm sao cháu lại muốn bác không tranh thủ cơ hội này chứ?
— Nhưng đây là một món quà quá lớn, bác Paul ạ, quá lớn!
— Bác có tặng cháu căn hộ đâu?
— Cháu đang nói về cây đàn.
— Nhưng nó sẽ có lãi mà! Bác rất mong cháu sẽ thường xuyên chơi cho bác nghe một bản nhạc mỗi khi bác tới thăm cháu.
— Nhưng làm sao bác biết chính là cây đàn này?
— Nhờ việc dạo một vòng cùng ảnh cháu trong ví. Người bán hàng vẫn còn nhớ mặt cháu và vẻ ngây thộn của cháu trước cây đàn. Vậy đó? Cậu ấy cũng nhớ màn mặc cả ác liệt và những lý lẽ cháu đưa ra nhằm hạ giá. Bác phải tuyển cháu làm đại diện thương mại mới được!
— Bác đúng là lạ đời. Món quà thực sự khiến cháu vui lắm, bác Paul ạ, vui thật đấy, giá như bác biết món quà này khiến cháu vui đến mức nào.
— Vậy thì hãy sử dụng nó cho hiệu quả nhé, Julie, và hãy tạo niềm vui cho bản thân. Sáu tháng nữa, bác muốn nghe một khúc dạo đầu của Bach!!!
— Thế người bán hàng có giảm giá cho bác không?
— Cháu thừa biết là bác luôn chọn thứ đắt nhất mà, không phải để sau đó lại mặc cả.
— Đó đâu phải cây đàn đắt nhất.
— Bác biết, nhưng đó là cây đàn của cháu.
Paul thở phào nhẹ nhõm sau khi đập máy. Cô đã thôi từ chối dứt khoát những món quà của ông. Đã đến lúc rồi. Ông cóc cần quan tâm đến trị giá của chúng. Ông chỉ tìm cách khiến cô hạnh phúc, cố gắng xoa dịu dù chỉ phần trăm phần nghìn cái chết của Lulu. Cô, người từng là thứ kem liền sẹo không chứa paraben của bố con ông khi họ lên đường tới Bretagne, đã biến thành vết thương há miệng và Paul không nghĩ rằng tự đáy lòng ông cũng có được hơi ấm đó để sưởi ấm cho cô. Nhất là Paul đang có cảm giác ông phải chịu trách nhiệm về thảm kịch. Rốt cuộc, ông đã có thể lựa chọn quầy thu ngân khác, hoặc thờ ơ với cô thu ngân này. Nhất là, không mời cô cùng ăn trưa, lại càng không mời cô đi Bretagne. Toàn bộ chuyện này có lẽ đã không xảy ra. Paul cảm thấy mình phải có trách nhiệm, và ông chỉ có một tấm thẻ ngân hàng để sử dụng nhằm bôi chút kem liền sẹo lên vết thương của Julie.
Phương sách nghèo nàn, bởi lẽ thứ Julie cần không mua được bằng tiền. Mặc dù để đạt được điều mấu chốt, vật chất cũng giúp được ít nhiều. Chính cô đã từng nói thế. Có thể gọi điện cho cô bạn thân, ăn những món ngon và mua quần áo ở chỗ khác chứ không phải thứ quần áo cũ bán ở góc phố.
Và chơi dương cầm.
Cuối cùng cô cũng chấp nhận.
Giống như rốt cuộc cô đã xưng hô bác cháu với ông.
Việc gì phải đến sẽ đến…