Chạm Tay Vào Hạnh Phúc

Lượt đọc: 238 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20
Những Nếp Nhăn Nhỏ Quanh Mắt

❊ ❊ ❊

Vài ngày sau…

Julie đã vệ sinh cho Ludovic xong từ lâu. Bác sĩ vật lý trị liệu vẫn chưa tới. Cảm giác trống rỗng, như một sự trống trải len lỏi vào tận tâm can cô, được rắc thêm một nhúm sốt ruột. Cô chờ anh.

Nửa tiếng sau anh mới tới. Không lời giải thích. Hẳn anh đã gặp phải một trở ngại nào đó, một bệnh nhân nhí khác cần thăm nom chăng?

Romain Forestier rất kiệm lời. Anh luôn tập trung vào công việc, không mấy khi mỉm cười, hầu như không nhìn Julie. Người đàn ông này có thứ gì đó trong giọng nói, trong ánh mắt, trong thái độ khiến người ta yên lòng. Cả đôi chút bí ẩn. Vẫn cái tiếng lanh canh khe khẽ vang lên dưới làn áo phông khi anh xoa bóp cho Ludovic, khi anh giúp tứ chi đang say giấc và nặng nề của cậu bé thực hiện một vài cử động.

Một nếp nhăn sâu hằn trên ấn đường, giữa hai đầu lông mày. Nó nhếch lên vài xăng ti mét, theo phương thẳng đứng. Nó mang lại cho anh vẻ tập trung và nghiêm nghị. Vài nếp nhăn nhỏ tỏa ra quanh mắt. Cuối cùng, hai đường rãnh lớn, tạo thành hình vòng cung hai bên khóe miệng, canh chừng nụ cười hẳn là độ lượng của anh. Julie cố hình dung anh bên ngoài công việc. Cuộc sống của anh thế nào? Anh đã kết hôn chưa? Anh có con không? Anh có đến rạp xem phim, có đi chơi cùng bạn bè không? Tính cách anh thế nào? Vẫn nghiêm túc như trong căn phòng này, hay vui vẻ ngay khi cởi bỏ bộ trang phục màu trắng?

Cuộc sống riêng tư của mỗi người không được viết trên mặt họ. Đôi khi ta tưởng đã đoán ra, để rồi nhầm lẫn, nhầm lẫn hoàn toàn.

Ngón áp út bàn tay trái của anh không đeo nhẫn cưới. Anh tháo nó ra trong thời gian làm việc, để giữ vệ sinh, và tiện cho việc xoa bóp chăng?

Julie bèn đứng phắt dậy, tới trước cửa sổ, quan sát cuộc sống bên ngoài. Làm sao cô có thể hỏi bản thân những câu như vậy, trong khi Ludovic đang nằm đó, trong cơn hôn mê, với những hậu quả nặng nề của vụ tai nạn mới xảy ra chỉ vài ngày trước? Julie thấy hổ thẹn, hổ thẹn vì đã dám nghĩ tới chuyện khác ngoài cậu con trai bé bỏng của mình, hổ thẹn vì đã nghĩ tới người đàn ông này.

Qua hình ảnh phản chiếu trên cửa kính, cô thấy ánh mắt Romain, anh vừa quan sát cô vừa tiếp tục các động tác, bình thản. Rồi anh quay nhìn về phía Ludovic.

— Cô biết không, khi chăm sóc cho một đứa trẻ, tôi thường cố gắng tìm hiểu thêm đôi chút về nó.

— Cô có thể viết cho tôi một bản tóm tắt ngắn về con trai cô được không?

— Nghĩa là sao?

Julie quay lại, dựa lưng vào cửa sổ, cô không dám lại gần nữa. Giữ khoảng cách để tránh xa những suy nghĩ lúc trước.

— Nghĩa là tính cách của bé, những thói quen nho nhỏ, những niềm đam mê, hoạt động thể chất, tinh thần. Những chuyện cô muốn kể. Tôi cần biết đôi chút về bé để khi tỉnh dậy, bé không cảm thấy quá lạc lõng.

— Anh sẽ tiếp tục điều trị cho bé, ngay cả khi bé chuyển sang khoa khác sao?

— Thông thường, trong trường hợp như thế này, sau khi được cơn hôn mê buông tha, bé vẫn lưu lại đây một thời gian, đủ để ngoi lên bề mặt, rồi bé sẽ được chuyển đi theo một khóa phục hồi chức năng. Chúng ta sẽ cùng trải qua một quãng thời gian khá dài… ít nhất là vài tháng, đôi khi là vài năm, tùy theo mức độ tổn thương và tốc độ hồi phục.

— Tôi rất tiếc phải cho cô biết điều này, nhưng cô sẽ bị tôi quấy rầy một thời gian đấy.

Julie mỉm cười rồi khẽ khàng lại gần chiếc ghế bành kê gần giường.

— Có lẽ chính anh sẽ phải chịu đựng chúng tôi đấy.

— Tôi vững chãi lắm, cô đừng lo.

Hai người cùng mỉm cười.

— Khi nào thì ta biết bé có thể đi trở lại được hay không?

— Cứ tuần tự thôi. Phải cho bé thời gian. Trước hết là thời gian để tỉnh dậy.

— Tôi lo về thời gian sau đó.

— Tôi đã nói với cô rồi, dù có xảy ra chuyện gì, ta vẫn thoát ra thôi. Đôi khi bị cuộc đời vùi dập cho te tua một chút, nhưng ta vẫn thoát. Và lũ trẻ có một sức sống lạ thường. Chúng thích nghi rất nhanh với những điều kiện sống mới. Ở tuổi bé, năng lực học hỏi gần như đang ở đỉnh cao, rồi cô sẽ thấy.

Julie nhìn anh đặt lại Ludovic vào tư thế thoải mái. Một cái vuốt nhẹ lên má để kết thúc buổi xoa bóp trị liệu, giống như lần trước.

— Về cái bản tóm tắt ngắn ấy, tôi trông đợi ở cô. Đến thứ Hai cô có thể viết xong không?

— Tôi sẽ viết luôn ở đây, hẳn tôi sẽ tìm ra được chút thời gian, cô vừa nói bằng giọng châm biếm vừa mỉm cười với vị bác sĩ vật lý trị liệu.

Romain nhìn Julie thật sâu, như thói quen trước giờ của anh. Một nụ cười khiến hai đường rãnh kia sâu thêm, những nếp nhăn nhỏ quanh mắt rực lên.

Ánh mắt ấy vẫn in sâu thêm một lúc nữa, khi anh rời khỏi phòng rồi, như một dấu chân trên cát ướt, trước khi sóng xô tới xóa đi.

Người Dịch: Hồng Ngọc
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.