Thứ Hai. Trở lại với công việc.
Julie tranh thủ giờ nghỉ để gọi cho Paul bằng chiếc điện thoại mới. Cô cố gắng tìm hiểu cách vận hành nó, hệt như một đứa trẻ lên ba đứng trước bảng điều khiển của một chiếc máy bay Airbus A350. Paul, thực tế và chu đáo, đã nhập số điện thoại của ông vào phím tắt. Cô ấn phím 2 một lúc và số điện thoại của ông hiện ra một cách kỳ diệu. Phím 3 là số điện thoại khoa Nhi nơi Lulu điều trị, phím 4 là số của Jérôme, phím 5 là số của Caroline, phím 6 là số của Manon. Ông cũng hướng dẫn cô cách trở lại màn hình chính bằng một phím đơn giản khi cô không biết mình đang ở đâu.
Paul luôn trả lời cô, bất kể ông đang họp hay không. Đặc quyền của những cán bộ cấp cao sắp nghỉ hưu mà người ta cố níu giữ bằng mọi giá. Ông đã báo trước với đồng nghiệp “nếu tôi nhấc máy thì có nghĩa là chuyện khẩn cấp” đồng thời tuyên bố luôn rằng các cuộc gọi của Julie luôn là khẩn cấp, ngay cả khi cô gọi chỉ vì một chuyện nhỏ nhặt. Một số chuyện dù nhỏ nhặt cũng vẫn khẩn cấp.
Cô kể với ông ngày đầu tiên trở lại làm việc, gã giám đốc hẳn đã để quên phần nhân tính được thừa hưởng từ hai đấng sinh thành trong mớ nhau thai đi kèm với hắn lúc chào đời. Hẳn là chút từ tâm ấy rốt cuộc đã bị ném vào thùng rác, và nhường chỗ cho sự độc ác triệt để.
— Dù sao hắn cũng không từ chối việc cháu làm bán thời gian đấy chứ?
— Không, hắn không có quyền làm vậy, nhưng hắn bảo đó không phải lý do hợp pháp và hắn sẽ phá hỏng thời gian biểu của cháu. Cháu những muốn dộng hắn vào tường.
— Cháu đã không làm vậy sao?
— Bác đã nhìn kỹ cháu chưa? Ở Bretagne bác đã vỗ béo cháu, nhưng dẫu sao cháu cũng chưa đủ sức nặng.
— Julie này, một ngày nào đó chúng ta sẽ quật ngã hắn. Không phải lúc này, cháu đang có chuyện khác cần lo nghĩ, nhưng hãy nuôi dưỡng ý chí trả thù trong cháu để nó bùng nổ khi thời cơ đến. Dẫu sao cháu cũng sẽ có thêm thời gian khi làm việc bán thời gian. Và hãy trụ vững nhé. Vì cậu bé.
Cũng vẫn có tiếng ồn, có luồng gió thổi qua quầy thu ngân số 12 mà Julie được giao ngày hôm đó, những khách hàng gắt gỏng như thời tiết, không chào không hỏi, hầu như không nhìn cô, thở dài thườn thượt khi cô không tìm thấy mã vạch, sốt ruột khi người khách đứng trước đưa cho cô bảy phiếu giảm giá mà cô phải cầm trên tay. Có những “món quà thú vị” phải phát kèm mỗi tờ biên lai, chỉ tổ chất đầy các kệ giá trong nhà khách hàng, nhưng bọn trẻ lại không muốn bỏ lỡ vì bất cứ lý do gì, sẵn sang lăn ra đất ăn vạ nếu nhân viên thu ngân không còn thứ đó trong kho. Lại càng mất thời gian, các khách hàng khác càu nhàu, hàng nghìn việc phải lo nghĩ, tập trung để khỏi nhầm lẫn, khỏi phải dẫn xác đến văn phòng giám đốc. Nhất là có nỗi chán chường vì phải xử lý những vấn đề vật chất tủn mủn nực cười trong khi cách đó vài chục cây số một đứa trẻ đang ngủ một giấc quá sâu, sau khi một gã nghiện rượu vô trách nhiệm quyết định xoay chìa khóa điện ô tô mà không nghĩ rằng tối hôm đó mình sẽ phá hủy vài cuộc đời. Cuộc đời cô, Julie cóc cần, nhưng cuộc đời Lulu…
Vậy nên, Julie tạm thời mặc kệ những phiếu giảm giá và hóa đơn trúng thưởng. Nhất là tay giám đốc!
— Bác đã bảo cháu có thể bỏ việc và cháu cần gì bác sẽ chu cấp, Paul vẫn nhắc đi nhắc lại với cô không biết mệt mỏi.
— Không, cháu không muốn phụ thuộc vào ai hết.
— Cháu thật cứng đầu!
— Thực dụng thì đúng hơn…
— Tự phụ!
— Thực tế
— Ngang bướng!
— Kiên quyết chứ…
OK! Bác bỏ cuộc. Bác luôn ở đây, cháu biết điều đó mà.
Cô biết điều đó.