Chạm Tay Vào Hạnh Phúc

Lượt đọc: 283 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
BA NĂM SAU… - Chương 49
Hợp Nhất

❊ ❊ ❊

Thời gian trôi đi và băng bó vết thương.

Cuộc sống nhốn nháo xô bồ rồi dần ổn định.

Những đốm than hồng nóng rực lụi dần dưới lớp tro dày nguội lạnh và xám xịt. Thế rồi, một ngày nọ, một hơi thổi khẽ, vài cành củi nhỏ, và ngọn lửa cháy bùng trở lại.

Ngọn lửa đã cháy bùng trở lại với Paul. Manon đã để ông cập mạn con tàu của cô, thậm chí không tìm cách kháng cự. Như một lẽ hiển nhiên. Cô cũng thực sự có tình cảm với ông. Một ngày nọ cô đã nói với tôi về những tâm hồn đồng điệu. Họ đã gặp nhau tại bệnh viện, trong phòng chờ của khoa nhi nơi Lulu điều trị và kể từ đó không thực sự rời nhau ra nữa. Người nọ bị người kia hấp dẫn tức thì. Họ đã lập tức nhận ra nhau, ngay từ khoảnh khắc đầu tiên. Đôi khi, ta tìm kiếm một tần số trên sóng phát thanh, ta ngỡ đã nhận ra chương trình, nhưng nó kêu lạo xạo, nó bắt sóng kém. Giữa họ, âm thanh rõ ràng, tức thì. Thế rồi nỗi nhớ nhung mãnh liệt, ngay khi cuộc sống buộc họ xa nhau, không thể tránh khỏi. Paul cũng nói với tôi về những tâm hồn đồng điệu. Lần đầu tiên bác ấy cảm thấy đủ sức để thôi nhìn ngôi sao chổi thân yêu của bác vốn đã lao vào vũ trụ quá sớm. Đồng thời, bác sợ. Sợ tuổi trẻ của Manon. Sợ làm tổn thương cô ấy. Sợ phải ngoảnh mặt tránh Pauline. Nhưng bác không thể làm được gì. Bác quá đau khổ khi phải đấu tranh. Bác đã đầu hàng, hạ vũ khí, và từ đó, bác có cảm giác đã tìm lại được năng lượng của tuổi đôi mươi. Manon cũng sợ xây dựng cuộc đời cùng bác. Cách nhau hơn ba chục tuổi, một ngày nào đó những ấn định sinh học về tuổi thọ sẽ bắt kịp chuyện tình của họ. Thế nên cô ấy không nghĩ tới chuyện đó. Họ đã cùng hạ vũ khí và lại lên đường với những bông hoa nở nơi đầu họng súng.

Đơn giản là họ tránh dùng thang máy…

Họ đổi đĩa giữa bữa ăn khi chúng tôi tới nhà hàng dùng bữa. Và lại đổi đĩa khi dùng món tráng miệng. Paul đã hạn chế việc đi công tác, vì không chịu được cảnh phải xa Manon. Thế mà giữa họ dưỡng khí vẫn lưu thông. Không ai khiến đối phương nghẹt thở.

Những tâm hồn đồng điệu…

Tôi mừng cho cô ấy. Cho bác. Đôi khi tôi tự nhủ có lẽ họ sẽ không gặp được nhau nếu Lulu không phải nhập viện điều trị tại khoa Nhi… Ngẫu nhiên hay trùng hợp nhỉ? Rốt cuộc, chính kết quả mới là đáng kể.

Kết quả thật hay.

Lulu ơi, giá như con biết được…

Mẹ ngốc thật đấy, con biết mà!…

Ngọn lửa cũng đã bùng cháy trở lại đối với Jérôme. Cành củi nhỏ có tên Caroline. Một hôm, anh ấy đã thú nhận với tôi là lần đầu tiên hai người gặp nhau, anh đã tự hỏi liệu mình có làm đúng không khi nhận cô làm người trực thay, bởi cô có vẻ vụng về và lơ mơ quá. Thế rồi, anh đã thấy cô khiến người ta cảm động. Anh có cảm tưởng đang đồng hành với cô trên bước đường, trong công cuộc tìm kiếm sự tự tin. Bản năng cứu nạn của Jérôme không rời bỏ anh. Thậm chí tôi còn tin rằng anh khó mà chịu công nhận có lẽ chính cô mới là người tới giúp anh. Điểm khác biệt với Irène, đó là Caroline sống ổn. Cô cân bằng, vụng về nhưng cân bằng. Cô đứng thẳng đối diện với cuộc đời. Cần phải như vậy và cũng cần can đảm nữa, thì mới bảo toàn được sinh mệnh nhỏ nhoi bằng cách dùng đầu ngón tay giữ nó nằm yên trong bụng mẹ. Và cái cách mà cô đã áp dụng để dần ổn định vị trí của mình trong cuộc đời Jérôme, bắt đầu hết sức nhẹ nhàng bằng những động tác gãi chân, để rồi dần dà, trở nên không thể thiếu đối với anh. Caroline đối lập với Irène. Cô hơi lộn xộn, hơi vô tổ chức, cô xem thường những thức coi là không quan trọng, và đối với cô, phòng ăn sạch bóng hay đống áo len xếp thẳng tắp trong tủ quần áo dường như không mang tính sống còn bằng việc dành thời gian cho bệnh nhân, cho bạn bè, cho người đàn ông chia sẻ cuộc đời cô. Chính anh cũng đã xuất hiện trong cuộc đời cô vào thời điểm bấp bênh đến mức bất chấp tất cả anh đã trở thành một cái nạng vô cùng hiệu quả. Một cái nạng ngồi trên xe lăn, và Caroline vừa đẩy xe lăn vừa tì lên nạng. Đôi khi cuộc đời thật kỳ cục.

Nhưng có lẽ chính ngọn lửa của tôi mới bùng cháy trở lại mạnh mẽ nhất.

Đã hơn ba năm, tôi cứ ngỡ đã tắt hết đèn đuốc trước lúc ra đi, như trong căn nhà nhỏ ở Bretagne, mà không biết liệu mình có quay trở lại đó không.

Đã hơn ba năm, tôi cứ nghĩ tôi đã rời tàu vĩnh viễn, buộc phải nổi lập lờ trong nước lạnh. Thế rồi, tôi đã lại leo được lên tàu để tiếp tục hành trình. Từ trên tàu, Romain đã đưa tay cho tôi, hong khô quần áo tôi dưới nắng, để tôi không còn lạnh, chỉ cho tôi thấy chân trời và khiến tôi muốn tới đó ngắm nhìn cảnh vật. Anh đã giương lên những cánh buồm bằng những chuyến dã ngoại leo núi. Con tàu, để theo đuổi các kế hoạch đó, đã tăng tốc. Từ khi khởi hành anh đã nói là mình không giúp được gì, nhưng tôi biết rõ rằng nếu không có anh, có lẽ tôi đã không đi hết được quãng đường này. Có lẽ tôi sẽ tìm thấy những bàn tay khác, và những bàn tay khác ấy, có đấy chứ, chúng vẫn còn đó. Nhưng tình yêu của anh mới quan trọng. Và vẫn luôn quan trọng.

Tôi đã dọn tới sống trong ngôi nhà nhỏ của anh. Ở đó chúng tôi thấy dễ chịu. Charlotte đã chấp nhận tôi với sự ngây thơ của một đứa trẻ ở tuổi con bé. Phải nói rằng tôi cũng khá thạo tất cả những trò con bé thường chơi. Đối với tôi trò Lego không còn gì bí ẩn, theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Tôi giống một cô bé khi phải sắp xếp ngôi nhà búp bê của con bé, và tôi cũng luôn bất bại trong trò Memory. Có lẽ tôi đã thuần phục được Charlotte bằng cách hòa mình vào thế giới của bé, như một người chị lớn. Chúng tôi ôm nhau, thường xuyên, thật lâu, thật chặt. Bởi con bé có một người mẹ mà nó luôn nhung nhớ, bởi tôi có một đứa con mà tôi luôn nhung nhớ. Chúng tôi gỡ lại tình âu yếm đã mất, chúng tôi lấp đầy những trống vắng, chúng tôi bồi đắp, chúng tôi hàn gắn để ngăn những luồng gió mà nỗi thiếu vắng mẹ và con tạo nên. Chúng tôi có thể ôm nhau cả giờ đồng hồ. Tôi cảm nhận được bàn tay nhỏ của con bé vuốt nhẹ lưng tôi còn tôi dụi mũi vào cổ nó. Như những đứa trẻ sơ sinh chào đời đều có cùng phản xạ là tìm về vú mẹ.

Rúc rúc dụi dụi.

Bản năng sinh tồn.

Không có bản năng đó, chúng sẽ chết.

Chúng tôi cũng thế thôi!

Đôi khi, Romain từ bệnh viện về và nhìn thấy chúng tôi trong tư thế đó trên trường kỷ. Anh mỉm cười rồi bảo chúng tôi:

— Hai người vẫn đang rúc rúc kìa!

Chúng tôi mở rộng vòng tay đón anh, rồi cả ba lại rúc rúc vào nhau. Còn tuyệt hơn nữa.

Rốt cuộc tôi đã chấp nhận đề nghị giúp đỡ của bác Paul để quay lại học và rời khỏi vị trí thu ngân mà tôi không thể chịu đựng thêm nữa. Tôi chưa trở thành nhà nghiên cứu trong lĩnh vực sinh học phân tử, nhưng Chứng chỉ kỹ thuật viên cấp cao mà tôi nhận được cách đây một tháng đã cho phép tôi giành được một vị trí phụ tá vào tháng Chín. Bác Paul bảo là sau đó tôi có thể leo dần lên các vị trí cao hơn để thực hiện ước mơ của bản thân.

Bố tôi qua đời sau khi Lulu mất được sáu tháng. Bệnh ung thư phổi. Sau khi bố mất tôi mới biết. Mẹ đã không đủ sức báo tin cho tôi. Bà đã thân tàn ma dại. Rượu và cuộc đời lang thang vô nghĩa lý đã bào mòn bà. Thế là tôi được thừa kế vài thứ của cải và một chiếc thuyền nan bị bỏ mặc giữa đại dương, phải đương đầu với những con sóng lớn và kinh khiếp đàn cá mập lảng vảng xung quanh. Tôi đã gắng sức kéo theo chiếc thuyền nan ấy và chúng tôi đã cập bờ thành công. Tôi đã bán ngôi nhà, dẫu sao cũng rất khó mà giữ được nó lại. Số tiền thu được, tôi dùng để chi trả cho mẹ một đợt chữa trị trong một bệnh viện nổi tiếng, để bà cai nghiện và quay trở lại cuộc sống bình thường. Bà đã dần ngược lên đỉnh dốc. Hiện nay, bà ở trong một căn hộ nhỏ, tôi tin rằng ở đó bà thấy thoải mái. Liên lạc giữa bà và tôi dần được nối lại. Đối với dạng Lego này cũng cần có thời gian. Nhưng bà đã mỉm cười trở lại. Nụ cười kín đáo, chỉ kéo dãn đôi chút đôi má đã trở nên khô cứng bởi thái độ khinh miệt của người đàn ông lạnh lùng và khắc nghiệt là bố tôi. Nhưng làn da vốn có tính đàn hồi, nó sẽ dần quen thôi. Cảm xúc của chúng ta cũng đàn hồi linh hoạt. Rồi chúng sẽ quen thôi.

Vậy đó

Đã từng có một trước đây.

Một bác sĩ vật lý trị liệu dần hồi phục sau một dần tuyệt tình chết người. Từng có một bác sĩ vùng quê vừa trải qua một mất mát còn triệt để hơn nữa. Từng có ông bố của anh, người thường hồi tưởng lại những gì ông đã trải qua ba mươi năm trước mà không thể dứt ra nổi. Từng có cô bạn thân nhất của tôi, người không tự hỏi mình về tương lai: Từng có một cô nàng bác sĩ trực thay vốn nghĩ mình chẳng có giá trị gì. Từng có một nữ nhân viên thu ngân xoay xở được đến đâu hay đến đấy trong cuộc đời làm mẹ đơn thân. Và nữa, từng có một cậu bé đầy sức sống, tận hưởng cuộc sống một cách trọn vẹn.

Đang có hôm nay.

Romain đã đặt lại chân tôi vào bàn đạp và nhân đó leo lên ngồi trên lưng ngựa cùng tôi. Có cô bé con bám vào cổ chúng tôi để cùng phi nước đại. Có Jérôme đã tìm lại được toàn bộ thể lực bất chấp một chân hơi khập khiễng. Anh sẽ không bao giờ chạy trên bãi biển được nữa, nhưng anh đã học được cách bóc đi vài lớp vỏ khi những lo lắng và phiền muộn chất chồng hơi quá mức lên vai anh. Anh để mặc mình xuôi theo dòng đời nhiều hơn kể từ khi Caroline dọn tới đó. Còn cô thì đã phát triển năng lực chẩn đoán, quả là một điều tốt đẹp cho Quỹ An sinh xã hội, và mài giũa lòng tự tin, nhân thể củng cố lực của bàn tay mình. Có Paul, người vẫn luôn khóc mỗi khi bóc hành, nhưng rốt cuộc chúng đã nhìn về phía trước. Và trước mặt Paul, có Manon, người đang bắt đầu tự đặt ra cho bản thân những câu hỏi nghiêm túc về tương lai. Cô đã đóng nắp lọ mứt của mình lại với một chú ong nghệ già lúc rào cũng tạo nên âm thanh vù vù trong tim cô. Có một cựu thu ngân đang khẽ chạm ngón tay vào giấc mơ trở thành nhà nghiên cứu ngành sinh học phân tử. Cô đã biết được những chỗ rò rỉ, trên cao, dưới thấp, nhờ một bà bác sĩ sản khoa thời Trung cổ, người đã đồng hành với cô trên một đoạn đường, để đặt cô vào lại cơ thể đàn bà của cô, và nhờ một người đàn ông mà ở anh hoóc môn testosterone có hiệu ứng “hoàng tử bạch mã”.

Không còn Lulu, cậu bé tận hưởng trọn vẹn cuộc sống, bởi chính cái chết đã tận hưởng bé. Lulu ấy mà, bé đang ở trong một chiều kích khác. Bé không còn ở đây để chứng kiến toàn bộ chuyện này, để trải nghiệm nó cùng chúng tôi. Nhưng tôi biết bé chia sẻ nhiều hơn ta nghĩ. Thậm chí có lẽ bé còn góp phần dẫn dắt mọi chuyện nữa kia. Nếu không, làm sao có thể lý giải chuyện cả ba người chúng tôi đều có bầu gần như vào cùng một tháng?

Ngẫu nhiên hay trùng hợp nhỉ?!

Tóm lại, chính kết quả mới là điều đáng kể.

Kết quả thật tốt đẹp.

Giữa trước kia và hôm nay, có cuộc gặp gỡ tình cờ ấy tại quầy thu ngân của một siêu thị, xung quanh một câu chuyện về pizza và bia. Bác Paul đã có thể chọn một quầy thu ngân khác, tôi đã có thể không đi làm ngày hôm ấy. Tôi đã có thể mỉm cười và không để một giọt nước mắt lăn dài trên má. Nhưng tôi đã ở đó, với giọt nước mắt ấy, và bác Paul đã chọn quầy thu ngân của tôi, có lẽ là vì giọt nước mắt. Bác cũng có thể không quay lại vào tuần sau đó, không mời tôi đi ăn trưa. Chúng tôi đã có thể không đi Bretagne, không trìu mến quyến luyến nhau. Chúng tôi đã có thể không gặp phải vụ tai nạn đó.

Nhưng toàn bộ chuyện này đã xảy ra và chúng tôi phải cam lòng. Romain nói đúng. Ta thoát ra bởi lẽ ta không có cách nào khác. Cuộc sống tiếp tục dòng chảy của nó và chúng tôi chỉ là vài mẩu gỗ nhỏ trôi bập bềnh theo dòng nước. Chúng tôi đã bị cuốn vào trong những xoáy nước của ghềnh thác, bị lật nhào, bị va đập, đôi khi còn bị chìm nghỉm nữa, nhưng chúng tôi vẫn trôi. Thế rồi, đôi khi, trong vài góc sông, được che chắn bởi một hòn đá lớn, những cành cây nhỏ đã vượt qua ghềnh thác cùng nhau quay cuồng rồi tìm đến nhau để ngơi nghỉ. Tạo thành một khối nhỏ của những kẻ sống sót bất chấp dòng nước xiết. Cái chết của Lulu, chính là con đê bị vỡ, nó đã cuốn theo mọi thứ trên đường đi, nhưng chúng tôi không chết đuối, bởi chúng tôi bấu víu vào nhau. Những người vững chãi nhất đã trợ giúp những người yếu đuối nhất.

Và khi đương đầu với dòng nước ồ ạt như thế, ta cảm thấy mạnh mẽ hơn.

Cũng nhạy cảm hơn.

Thật ngược đời.

Ta đau đớn, nhưng vẫn trụ vững.

Ta biết chống đỡ.

Ta trụ được.

Cho tới khi ta có thể nấp vào cái góc nhỏ yên bình đằng sau hòn đá to, để hít thêm dưỡng khí.

Trước khi có những xoáy nước mới.

Bởi vì cuộc đời là vậy.

Cuộc đời thực sự.

Đang là mùa hè. Cả sáu người chúng tôi lên đường tới Bretagne, đến ngôi nhà của bác Paul. Charlotte ở lại nghỉ hè tại nhà ông bà ngoại. Chúng tôi không chỉ có sáu người. Chúng tôi có chín người tất cả. Ba phép mầu nho nhỏ đẩy ba cái rốn phụ nữ nhô về phía trước.

Tối nào cũng vậy, tôi đi ru mặt trời ngủ phía chân trời. Ở đó tôi gặp lại Lulu, bé đang bồng bềnh phía trên mặt biển. Và khi cả hai đã ngủ, tôi quay về, một nỗi hoài nhớ êm dịu vắt trên vai, nỗi hoài nhớ ấy không bao giờ thực sự rời bỏ tôi nhưng từ nay trở đi tôi đã thuần hóa được nó rồi.

Bầu trời không có trăng. Chỉ vài đám mây hiếm hoi đang sưởi ấm trong quầng sáng của thành phố. Vậy nên, tối nay, chúng tôi đã lôi con thuyền và đống chăn ra. Chúng tôi đã nhảy Baloo trên boong, bởi vì sau vài tháng, cuối cùng Baloo cũng ra khỏi kỳ ngủ đông. Chú gấu đã gầy đi, nhưng chúng tôi chăm bẵm chú, và chú đã vui tươi trở lại.

Chúng tôi dừng lại giữa đêm đen, đúng chỗ lần trước, cùng với Jérôme. Khi anh tắt hết đèn đuốc đi, tôi đã không sợ hãi. Lần này thì không.

Moby Dick chỉ còn cách bỏ cuộc thôi.

Với những gì cuộc đời từng cho tôi chính kiến, một con cá voi vớ vẩn không thể làm tôi khiếp đảm được…

Thậm chí là chẳng sợ nữa kia!

Cả đám chúng tôi đã nằm bệt xuống boong tàu, cẩn thận đắp mấy tấm chăn lên người, và ba quả đồi bé xíu đang gồ lên như những đụn cát trên sa mạc.

Bầu trời đẹp lộng lẫy. Đó là đêm ngày 10 tháng Tám. Và chúng tôi chuẩn bị quan sát trận mưa sao băng Perseids kỳ diệu, trên thực tế chỉ tương ứng với một điểm giao thoa của nhũng mảnh vụn sao chổi to bằng hạt cát. Từng ấy ánh sáng trên bầu trời chỉ nhờ vài phần tử! Tôi còn nhớ điều Romain hỏng nói với tôi, một ngày nọ, về những hạt cát trên bờ biển, những hạt cát ta vẫn dùng để xây nên những tòa lâu đài đẹp đẽ nhất.

Đêm nay, chúng tôi tiếp tục xây pháo đài cho riêng mình. Nó bền vững. Được xây trên những nền móng vững chắc. Và những hạt cát này được gắn kết bằng thứ xi măng không thể phá hủy. Một cảm giác gắn bó lâu bền. Một sự hợp nhất.

Chúng tôi ngắm sao và biết rằng một vài ngôi trong số đó lung linh hơn những ngôi khác, bởi chúng có phần hơn về khí và vật chất. Có lẽ có cả một vài linh hồn bắt đầu theo quỹ đạo và mang lại cho chúng một thứ ánh sáng khác.

Tôi thường nghĩ đến Lulu. Ngày nào tôi cũng nghĩ về bé. Vào mỗi bình minh và mỗi hoàng hôn. Bé trong một làn gió, trong một tia nắng, trong đường bay của một cánh bướm. Tôi ở bất cứ đâu bé cũng có ở đó. Đôi khi tôi nghĩ tới bé với niềm vui, đôi khi tim tôi se thắt. Bé là hình bóng in chìm, giữa ý nghĩ của tôi và phần còn lại của thế giới, mãi mãi. Tận đáy lòng tôi, sâu thẳm, ấm áp, dù có xảy ra bất cứ chuyện gì. Như một phụ nữ mang thai mang đứa con nhỏ xíu trong bụng, khi cô vẫn là người duy nhất biết đứa bé đã nằm trong đó, khi bụng cô vẫn chưa tròn lên để thông báo về phép mầu sắp xảy ra với tất cả mọi người. Khi cô nhấm nháp tận hưởng bí mật sâu kín ấy, điều bí mật không gì có thể phá hỏng được, kể cả những phiền muộn xung quanh, bởi cô mang sự sống trong mình. Bởi cô mang tình yêu trong mình…

Tôi đã mang bé trong bụng chín tháng để xây dựng cho bé một tương lai, rồi bé đã trở lại trong tôi để hoàn thành việc kiến tạo cuộc đời của chính tôi. Bị tổn thương, dĩ nhiên, đôi khi đau đớn, nhưng thú vị.

Lulu đã đi ngang cuộc sống này, như hơi thở của một thiên thần và mãi đọng lại trong ký ức của những người từng được thiên thần đó khẽ chạm cánh vào.

Hai cánh tay tôi đã khẽ giơ lên và chúng mang số phận tôi về phía phép mầu thuộc về tôi, phép mầu sống sót, và thậm chí là phép mầu được sống, được hạnh phúc vì cuộc sống ấy.

Được hạnh phúc vì cuộc sống ấy.

Bởi lẽ tôi ở đâu là Lulu ở đó…

HẾT

Người Dịch: Hồng Ngọc
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.