Chạm Tay Vào Hạnh Phúc

Lượt đọc: 238 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4
Thuần Hóa

❊ ❊ ❊

Khi ngủ dậy, thoạt tiên Paul nghe thấy tiếng sóng vọng qua cửa kính lửng để ngỏ. Rồi tiếng bát đĩa từ trong bếp vọng tới. Ông xỏ quần dài, vẫn mặc nguyên chiếc áo phông mặc đi ngủ rồi lặng lẽ ra bếp. Ludovic đang ngồi bên bàn gặm miếng bánh mì sấy khô, cổ đeo yếm dãi. Julie ngoái nhìn, và trên gương mặt mệt mỏi của cô hiện ra một nụ cười dịu dàng.

— Cháu ngủ ngon chứ? Paul hỏi.

— Vâng, rất ngon. Sự hiện diện của biển thật lạ. Chẳng cần đếm cừu, ta đã lập tức được ru ngủ rồi.

— Cháu đã tìm được thứ gì để chuẩn bị bữa sáng hả?

— Không đâu, chẳng có gì nhiều. Tôi đã tìm thấy bánh mì sấy khô cho Lulu, bé đói rồi, nhưng gần như đó là tất cả những gì có trong tủ bếp.

— Chúng ta ra tiệm bánh đi, họ có tất cả những thứ cần thiết. Cháu mặc quần áo cho Lulu đi, trời không nóng lắm đâu.

— Chúng ta đi gì tới đó?

— Đi bộ. Cách đây có năm chục mét thôi.

Khi họ bước vào tiệm bánh, bà chủ tiệm biến thành một nụ cười xinh xắn trước khi vòng qua quầy để choàng tay ôm Paul rồi hôn ông nồng nhiệt.

— Chào Paul. Anh về rồi đó hả?

— Chào Annette. Anh giới thiệu với em, đây là Julie.

Bà chủ tiệm liền ôm lấy cô gái và hôn cô vẫn với thái độ chân thành đó.

— Thế mà anh cứ giấu bọn em cô gái xinh đẹp này!

— Nhất là đừng có nói với Julie rằng cô ấy đáng tuổi con gái anh, cô ấy không muốn anh tự coi mình là bố cô ấy đâu.

— Cô nhầm rồi, cô gái ạ. Paul là một người đàn ông quyến rũ, và một ông bố hoàn hảo.

Julie vừa lịch sự mỉm cười với bà vừa nhìn Paul bằng ánh mắt ngại ngùng.

— Thậm chí ông ấy còn có thể là một người ông hạnh phúc nữa kia, cô nói thêm đoạn cúi xuống Ludovic đang nấp sau lưng mẹ để liếc nhìn người phụ nữ lạ.

Bà quay về sau quầy, nhặt chiếc bánh xốp trong tủ kính rồi cắt một miếng đưa cho cậu bé.

— Cầm lấy đi, thỏ con của ta! Chúng ta sẽ tận dụng kỳ nghỉ của cháu ở Bretagne để bồi bổ cho cháu. Các vị có lưu lại lâu không?

— Đôi ba tuần. Jérôme cũng về đấy. Nó vẫn đang ngủ.

— Ồ, Jérôme tội nghiệp của chúng ta. Nhắn thằng bé qua thăm bọn em nhé. Khi nhận được tin buồn từ anh, bọn em đã rất đau lòng.

Annette hoàn toàn đối lập với hình mẫu bà chủ tiệm bánh tròn trịa như nắm bột mì đang nở phồng trên góc lò sưởi. Trạc tuổi trung niên, bà vẫn nhỏ nhắn và mảnh dẻ trong chiếc tạp dề giản dị. Hẳn là chồng bà đã không bao bọc bà bằng những chiếc bánh Kouig Amman[1]. Hoặc giả, bà thuộc số những phụ nữ có quá trình trao đổi chất ngang với một lò phản ứng hạt nhân, nên có thể ăn uống vô tội vạ mà không tăng gam nào trong khi những phụ nữ khác chỉ liếc mắt vào quầy sô cô la là đã sinh ra cả đống ngấn mỡ. Vốn vui tính nên bà nhanh chóng tìm lại được tâm trạng vui vẻ sau khi nhắc tới thảm kịch. Giọng cười lảnh lót và khoan hậu của bà vang lên trong tiệm bánh, hầu như mỗi câu bà nói ra đều kết thúc bằng tiếng cười đó.

— Marlène không tới sao?

— Marlène không còn hiện diện trong đời anh.

— Vậy hả? bà mỉm cười đáp lại. Rốt cuộc chuyện cũng đã xảy ra!

— No comment[2], Annette, anh biết em đã nói đúng. Cô ấy không phải người phụ nữ dành cho anh.

— Anh biết em mà, em đâu phải kiểu người hãnh diện vì mình đã nói đúng!

— Đúng thế thật!

Trên đường về, Ludovic đi đằng trước Paul và Julie, tay cầm miếng bánh xốp to đùng. Cậu bé thường xuyên dừng lại, cúi xuống để lượm một viên sỏi rồi cất vào túi quần. Ngôi làng vắng hoe. Họ chưa gặp chiếc ô tô nào.

— Ở đây tĩnh lặng thật, cô gái nhận xét.

— Không phải mùa du lịch mà. Tầm giữa tháng Mười, chỉ còn những người dân làng vốn vẫn sống ở đây cả năm, và vài kẻ điên vẫn còn tới để nghe tiếng sóng. Tàu thuyền đã lật úp cả, cửa sổ mở ra phía biển cũng đóng lại, nhưng bầu không khí thì lại nồng hậu hơn.

— Ở đây mọi người đều biết ông.

— Đã hơn ba chục năm rồi, mùa hè nào bác cũng tới đây.

— Ông không thấy chán sao?

— Chưa từng. Bác mê xó này như điếu đổ. Ngồi trên bờ biển và có cảm giác ta đang ở bên bờ cõi vô cùng. Vả lại, người dân ở đây rất đáng mến.

— Cái đó thì rõ như ban ngày. Chủ tiệm bánh chỗ tôi hay mua sẽ không cắt một cái bánh xốp để đưa cho Lulu một miếng to đùng thế đâu. Nếu còn tiếp tục thế này, thằng bé sẽ tăng ba cân mỗi tuần mất thôi.

— Tăng cân cũng sẽ không hại gì cho cu cậu. Thằng bé giống một chú chim non bị rơi khỏi tổ vậy. Và có lẽ cháu cũng phải cố gắng để tăng cân như thế. Trông cháu sẽ đỡ chim chích.

— Tôi bắt đầu thấy chiếc quần jean đang mặc chật ních rồi đây. Chính là hậu quả của bữa ăn trong nhà hàng ngày hôm kia.

— Thế là tốt. Dù sao trông cháu cũng vẫn đáng thương.

— Tôi tưởng ông không thương hại tôi cơ đấy. Tôi thà khiến người ta thương hại nhưng mặc vừa quần còn hơn.

— Ta sẽ mua size to hơn.

— Tôi làm gì có tiền.

— Đừng có lúc nào cũng nhắc đến tiền nữa.

— Nhưng dù sao, tiền bạc vẫn là mấu chốt của mọi vấn đề. Ngày nay, không có tiền thì ta chẳng còn gì nữa.

— Cái cốt yếu thì không mua được bằng tiền đâu.

— Cái này thì, đúng là lời nói của người giàu. Cái cốt yếu là gì chứ? Tình yêu, những cảm xúc đẹp đẽ, hạnh phúc chăng? Julie nổi cáu. Tôi hiểu ông định nói gì rồi. Chỉ những người không thiếu tiền mới nói rằng tiền không quan trọng. Nhưng dù thế nào, tiền cũng vẫn giúp ích đôi chút đấy. Nó cho phép có một đường dây điện thoại để gọi cho đám bạn gái khi ta buồn. Nó cho phép thi thoảng ăn những món ngon, và chấm dứt cảnh cúi lom khom giữa các kệ hàng để chỉ chọn những mặt hàng thứ cấp bị xếp tít dưới cùng, sát mặt đất, nơi lũ gián lượn lờ vào ban đêm. Nó cho phép ta có thể ăn mặc hợp thời trang một chút khi ta muốn, chứ không phải kiểu dáng lỗi mốt đến hai năm trời vì những quý bà tử tế tiền đầy túi đã có lòng tốt mang những thứ quần áo mà họ chán ngấy ra tiệm đồ cũ nơi góc phố. Nó cho phép dành ra được chút tiền để tự nhủ rằng sẽ chẳng nghiêm trọng lắm khi dây cu roa truyền động bị rão. Nó cho phép…

— Thôi được rồi. Bác xin lỗi. Nhưng bác nhắc nhở cháu rằng bác đã nói kỳ nghỉ này đã được trả trước. All inclusive[3]. Kể cả mấy chiếc quần, trong trường hợp đùi cháu mập lên.

— Còn tôi, tôi nhắc để ông nhớ rằng chuyện đó khiến tôi thấy ngại.

— À đúng rồi, cháu theo chủ nghĩa nữ quyền.

— Không. Tôi không quen để người khác mua chuộc.

— Bác không mua chuộc cháu. Bỏ ngay ý nghĩ ấy ra khỏi đầu đi. Bác mua đồ cho cháu và con trai cháu thôi. Chẳng có gì liên quan.

— Tôi vẫn chưa hiểu tại sao ông lại rủ tôi đến đây.

— Cháu không buộc phải hiểu đâu. Thậm chí bác còn không chắc là có điều gì cần phải hiểu không. Cháu xuất hiện ở đó, trên đường bác đi, như một viên đá lửa. Còn bác, bác là người Cro-magnon[4] đang tuyệt vọng tìm kiếm một viên đá lửa để thắp lên ngọn lửa bên vệ đường.

— Tôi không hiểu ông đang nói gì.

— Cháu sưởi ấm trái tim bác.

— Tôi không rõ bằng cách nào.

— Bác cũng không rõ. Bác chỉ nhận thấy thế thôi. Ta buộc phải hiểu mọi chuyện hay sao?

— Ông đang yêu hay sao vậy?

— Cháu yên tâm đi, bác không phải dạng người muốn đưa cháu vào một phòng khách sạn để hãnh diện nghĩ rằng mình vẫn có thể quan hệ được với gái chanh cốm. Sâu bên trong cháu có thứ gì đó tỏa rạng. Vậy thôi. Còn bác thì muốn đôi chút ánh sáng trong cuộc sống thường nhật vô vị của mình.

Julie liền tự hỏi ông có thể nhìn thấy tia sáng ấy ở đâu. Bởi vì cô luôn có cảm giác cuộc đời cô, ngoại trừ cậu con trai, chỉ là sự vô vị.

— Nhưng ông thấy cái ánh sáng ấy ở đâu?

— Trong mắt cháu.

— Giời ạ. Đừng có nói câu đó với tôi! Đó là mánh lới cưa cẩm thô thiển nhất tôi từng biết để nói với một cô gái rằng cô ta có đôi mắt đẹp.

— Bác không nói là mắt cháu đẹp, bác nói là chúng ngời sáng.

— Hừm…

— Nhưng cũng không có nghĩa là chúng không đẹp.

— Đấy, ông thấy chưa?!…

Paulie từng có chút giống cháu đấy.

— Pauline?

— Người vợ đầu của bác. Mẹ của Jérôme.

— Từng có chút giống?

— Năm Jérôme lên ba thì bà ấy chết.

— Tôi cứ tưởng bà ấy bỏ ông cơ đấy.

— Bác biết.

— Vì sao bà ấy chết?

— Ung thư âm hộ. Căn bệnh lẽ ra không bao giờ xuất hiện khi người ta còn trẻ như vậy. Và nó đã mang bà ấy đi chỉ sau ba tháng. Các bác sĩ không thể làm gì. Ngoại trừ việc cắt xẻo bà ấy. Chẳng ích gì. Bà ấy từng là tia nắng nhỏ của bác. Khi tia nắng ấy tắt đi, bác không bao giờ ấm lên được nữa. Và một tuần nay, bác lại bắt đầu có những cảm giác trong tủy sống, và có lẽ cả trong lồng ngực và trong bụng nữa. Ở đầu ngón tay. Những tia lửa nho nhỏ thắp lên đây đó và khiến bác tin rằng ta vẫn có thể thấy ấm áp trong lòng.

— Thế còn người vợ thứ hai của ông?

— Một ánh sáng lạnh. Với Marlène, bác đã sống ba chục năm trước một cái tủ lạnh mở cửa.

— Ít ra như thế cũng sáng.

— Ngược lại, tối thì có. Bác có cảm giác đã bỏ lỡ ba chục năm cuộc đời và thức dậy sau một cơn ác mộng.

— Ông không bị ép cưới bà ấy đấy chứ?

— Không, nhưng hồi ấy bác bị lạc lối, với một thằng con trai ba tươi. Bọn bác gặp nhau tại nhà bạn bè chung, bác tự nhủ có lẽ bọn bác có thể đi chung một đoạn đường, và bà ấy sẽ chăm sóc tốt cho Jérôme.

— Thế bà ấy có chăm sóc tốt cho anh ấy không?

— Bác không biết. Bác không nghĩ bà ấy ngược đãi nó đâu.

— Thế cũng được rồi.

Về đến nhà, họ bày mấy món đồ mua được ra bàn. Ludovic ngoan ngoãn ăn nốt miếng bánh xốp rồi xin một bát sữa. Paul pha cà phê và Julie lấy tách với thìa ra. Cậu bé bèn gọi mẹ để đòi Baloo.

— Bé đòi gì thế? Paul ngạc nhiên.

— Baloo. Buổi sáng, thằng bé thích thế lắm, để hai mẹ con có tâm trạng vui vẻ.

— Baloo là gì vậy? Paul hỏi, càng tò mò hơn.

— Lulu, chúng ta cho ông ấy biết nhé? Julie hỏi con trai, cậu bé gật gù ra hiệu đồng ý.

— Bác sợ quá, Paul mỉm cười nói.

— Ôi không, tại sao phải sợ chứ. Ông quay người lại, ông làm cái cây. Ngày mai, ông sẽ làm Baloo.

— Baloo là ai?

— Chuyện rừng xanh. Baloo[5] ấy. Rốt cuộc, Paul à, ông phải đọc lại những cuốn sách kinh điển thôi. Quay người đi! cô kiên quyết nói.

Paul nghe theo và quay về phía bốn rửa bát. Ông liền cảm thấy Julie áp sát vào mình, lưng áp lưng, rồi vừa bắt đầu hát “Cần chút thôi để hạnh phúc, thực sự cần rất ít để hạnh phúc” vừa uốn éo người mà vẫn dựa sát vào ông, khiến ông khá ngạc nhiên, nhưng cũng mang lại cho ông một cảm giác thư giãn rõ ràng. “Hãy xua khỏi tâm trí bạn mọi nỗi buồn lo, hãy nhìn đời lạc quan…”, cô vừa hát tiếp vừa cọ mạnh người vào người ông. Đúng lúc đó Jérôme xuất hiện, và nhìn họ một lúc, kèm một cái bĩu môi bực bội. Julie nhìn thấy anh, nhưng vẫn tiếp tục hát. Paul cười vang. Rồi ông ngoái lại và nhận ra Jérôme đang trong phòng.

— A, con đấy hả? ông vừa nói vừa cố lấy lại vẻ nghiêm túc.

— Vâng, con đây. Thế nào, hai người đã kết thúc màn xiếc đó chưa?

— Con nên thử đi, dễ chịu lắm.

— Ồ vâng, ra thế đấy, anh nói thêm, vẻ hoài nghi.

— Con ngủ ngon chứ?

— Được ạ, chàng trai nhỏ giọng đáp, không nhìn ai.

Phần tiếp theo của bữa sáng bị khuấy động bởi tiếng cậu bé không ngừng đòi ra biển. Julie khẩn trương uống nốt tách cà phê, để đáp ứng lời thỉnh cầu này, và bởi lẽ bản thân cô cũng chỉ nghĩ đến chuyện đó từ khi mở mắt. Một lát sau, cô rời nhà, cõng Ludovic trên lưng, tiến thẳng ra biển.

Paul uống nết tách cà phê, nở nụ cười trên môi khi nhìn hai mẹ con cô chạy trên cát.

— Cô ta đã làm gì bố, mà bố nhìn cô ta với vẻ hạnh phúc cực độ trong mắt như thế? Jérôme hỏi bố.

— Bố có vẻ hạnh phúc cực độ hả?

— Bố có cần gương không?

— Vậy thì sao? Paul đáp.

— Chẳng sao cả. Chuyện này làm con thấy lo.

— Con lo khi thấy bố mình hạnh phúc ư?

— Con lo khi thấy cái điều khiến bố mình hạnh phúc.

— Bố thì bố lại lo khi thấy con trai mình đau khổ.

— Con có những lý do chính đáng để đau khổ.

— Bố cũng vậy, bố cũng có những lý do chính đáng để hạnh phúc. Và tin bố đi, thà có lý do chính đáng để hạnh phúc còn hơn là có lý do chính đáng để đau khổ.

— Nếu bố đã nói vậy thì tùy bố thôi. Hôm nay bố định làm gì?

— Bố sẽ đưa họ đi mua đồ ở Quiberon, phải chất đầy các tủ bếp mà. Còn con?

— Con sẽ đi dạo trên bãi biển. Có lẽ là đọc một chút. Con có mấy tờ tạp chí y khoa chưa kịp đọc.

— Vậy thì bỏ đó hết đi. Hãy nghỉ ngơi thật sự một lần trong đời. Hỏi mượn Julie cuốn tiểu thuyết của Fred Vargas ấy. Cô ấy nói cuốn đó rất hay.

Julie dừng lại ngay bên mép nước. Cô đã cởi giày và tất. Ludovic cũng muốn làm vậy. Nước lạnh băng, họ có bị ốm cũng chẳng sao. Nhưng khí trời thì ôn hòa, và thật khó cưỡng lại mong muốn được đi trong nước. Họ sẽ lau khô người ngay sau đó, sẵn sàng xỏ đến ba đôi tất và chui vào chăn. Giờ là lúc dạo bước trên cát ướt, chơi đùa với những con sóng đang dâng trào về phía họ. Ludovic nhặt vỏ ốc Julie vẽ trên cát, những trái tim, những chữ “Lulu” đủ kích cỡ, để rồi sóng lại xóa đi ngay. Cuộc gặp gỡ không ngừng giữa biển và đất liền khiến cô say mê. Sáng mai, cô sẽ chạy bộ. Cô đã làm đúng khi mang theo đôi giày thể thao. Nền đất tuyệt hảo. Vào lúc mặt trời lên, cảm giác hẳn phải dễ chịu lắm.

Julie hầu như quên khuấy mất kế hoạch Paul đề ra là đi mua thật nhiều thực phẩm dự trữ cho kỳ nghỉ. Giờ thì cô rủ Lulu quay về, hứa sẽ mua cho cậu bé một cái xô và một cái xẻng, và có thể hẳn một chiếc xe ben để chơi cát, miễn sao các siêu thị vẫn còn loại hàng này vào thời điểm tháng Mười.

Chiếc xe hai cầu khởi hành, để lại Jérôme ngồi trong bếp, mắt nhìn vào khoảng không vô định, tai lắng nghe tiếng sóng. Irène ở đó, rất gần. Cô xuất hiện, suốt cả ngày dài, để rồi biến mất khi anh cố gắng tiến lại gần. Trước đây, Irène luôn buồn bã, nhưng nhẹ nhàng. Irène đau khổ nhưng dịu dàng. Anh thích ôm cô vào lòng, và cảm thấy như cô đang thu mình nép sát vào anh. Anh biết cách an ủi cô và mỗi lần lại hy vọng cô đã vượt qua đoạn đầu dốc, để dần dà leo lên đỉnh. Nhưng không, cô trượt dài không mệt mỏi, như thể con dốc đó phủ đầy băng. Anh đã rắc muối cho băng tan mà chẳng ích gì…

Đã mười một rưỡi. Jérôme đang chuẩn bị sắp bàn ăn thì điện thoại của anh đổ chuông. Anh mỉm cười mơ hồ khi thấy tên người gọi hiển thị trên màn hình.

— Chào Caroline. Chứng nghẽn mạch phổi đã tới với cô sớm hơn dự kiến chăng?

— Anh vẫn chẳng hài hước gì cả. Đừng có nói với tôi về chứng nghẽn mạch phổi nữa, anh sẽ khiến tôi gặp vận rủi đấy.

— Tôi là thỏi nam châm chuyên hút vận rủi đây. Hẳn là không còn nhiều vận rủi cho người khác nữa đâu.

— Anh nhầm, vận rủi cũng giống như sự ngu ngốc của nhân loại, làm sao cạn kiệt được.

— Bản tính của cô lạc quan thật.

— Anh đã tự nhìn lại mình bao giờ chưa? Caroline vặn lại.

— Cô không gọi cho tôi chỉ để nói những lời tử tế kiểu này đấy chứ?

— Không. Tôi gọi cho anh vì bà Paquin. Tôi không biết phải làm gì với bà ấy. Bà ấy bảo bà ấy bị đau bụng. Tôi không sờ thấy gì bất thường, tôi đã chỉ định cho bà ấy lấy máu và chụp bụng không chuẩn bị, nhưng không tin chắc lắm.

— Bản năng của cô đã đúng khi không tin chắc như thế, chẳng có ích lợi gì khi chỉ định chụp bụng và lấy mẫu máu cả. Cô sẽ không tìm thấy gì đâu.

— Tại sao anh không nói gì với tôi về bà ấy?

— Để không đánh cắp của bà ấy niềm vui được thử thách người trực thay.

— Đây là một trò đùa sao?

— Không, một phụ nữ đáng thương thôi.

— Thế tôi phải làm gì với bà ấy đây? Bà ấy bảo tối nay sẽ mang kết quả quay lại.

— Hãy lắng nghe bà ấy.

— Chỉ thế thôi sao?

— Thế đã là nhiều rồi. Chính chuyện riêng của bà Paquin khiến bà ấy đau bụng, vậy nên phun ra một phần câu chuyện là một liều thuốc giảm đau hiệu quả. Chính vì thế mà bà ấy rất thích tới khám những bác sĩ trực thay. Tôi thì tôi đã biết hết rồi, nên không còn tác dụng bằng một đôi tai mới tinh chưa nghe kể về cuộc đời bà ấy bao giờ. Ngược lại, cô đừng để bản thân bị tác động. Đồng cảm là chìa tay cho người đang ở dưới hố, chứ không phải nhảy xuống hố để giúp họ leo lên.

— Sao anh lại nói với tôi điều đó?

— Vì cô có dáng dấp của người nhảy xuống hố.

— Tôi sẽ không lại gần miệng hố.

— Có chứ, dẫu sao cũng nên lại gần một chút, nếu không thì lắng nghe bà ấy cũng chẳng được tích sự gì. Nhưng cô hãy đứng vững trên miệng hố, cho khỏi ngã.

— Anh bắt đầu khiến tôi lo rồi đấy.

— Rồi cô sẽ thấy. Cứ chờ xem.

— OK! Tôi không làm phiền anh lâu hơn nữa. Ở đó ổn không? Trời đẹp chứ?

— Bên trong hay bên ngoài?

— Cả hai.

— Bên ngoài thì nắng, bên trong thì mưa.

— Vậy hãy ra ngoài hít thở đi! cô nói như một lẽ hiển nhiên, trong lúc gác máy cái bụp.

Bộ ba bất khả quay về vào đầu giờ chiều. Ludovic đã ngủ thiếp đi trong xe. Paul đỗ xe ở cuối lối đi, đằng sau nhà, bên bờ biển, để có thể trông chừng cậu bé khi ngồi ngoài hiên. Vào giờ này trong ngày, mặt trời sưởi ấm nên ngoài hiên rất dễ chịu. Họ sẽ dỡ đồ sau khi cậu bé ngủ dậy, để tránh việc đóng mở cửa xe. Giữa đám cỏ đang nhảy múa trong gió, Paul nhìn thấy con trai, anh ngồi trên một chiếc ghế bố giữa bãi biển vắng hoe. Ông gợi ý Julie mang cho anh mượn cuốn tiểu thuyết cô vừa đọc xong, tự nhủ việc đó có lẽ sẽ tạo điều kiện thuận lợi để hai người trở nên gần gũi. Cô làm theo, có lẽ vì cùng chung suy nghĩ.

Jérôme không nghe thấy tiếng bước chân cô đi tới.

Anh đang ngủ gà ngủ gật trong tiếng sóng dồi ru vỗ. Julie húng hắng ho vì sợ sẽ làm anh giật mình.

— À, cô đấy hả, tôi không nghe thấy cô bước tới, anh nói đoạn ngồi thẳng dậy.

— Tôi mang cho anh cuốn sách, Julie vội vàng giải thích như để xin lỗi, rồi đưa sách cho anh.

— Bố tôi cử cô tới đây à?

— Thật khó để khiến anh tin vào điều ngược lại.

— Có được không? Jérôme hỏi.

— Bố anh á?

— Không, cuốn sách.

— Vâng, rất được.

— Còn bố tôi thì sao?

— Cũng vậy.

— Cô trông mong điều gì vậy? Jérôme hỏi tiếp.

— Ở cuốn sách á?

— Không, bố tôi! anh khó chịu.

— Tôi á? Chẳng gì cả! Chính ông ấy đã tới tìm tôi. Phải hỏi ông ấy đang trông mong gì ở tôi mới phải.

— Tôi báo trước để cô biết, tôi sẽ không để cô làm ông ấy loạn trí đâu. Ông ấy không phải con bồ câu để cô vặt lông.

— Đúng ra là một con bồ câu to béo ngon lành. Tối thiểu phải tám mươi cân. Tôi chưa kiểm tra, nhưng phần thân trên của ông ấy hình như không có lông vũ. Tôi cho là ông ấy có lông như người bình thường.

— Cô nói xong chưa? Jérôme phát cáu.

— Tôi đã làm gì anh sao?

— Không.

— Vậy tại sao anh cứ gây hấn với tôi thế?

— Vì tôi dè chừng.

— Dè chừng chuyện gì?

— Cô.

— Tại sao?

— Bởi vì trông cô có dáng dấp một cô ả biết lợi dụng hoàn cảnh đục nước béo cò.

— Anh nên dè chừng cái thứ dáng dấp ấy, nó giam hãm anh trong cách nhìn rập khuôn về mọi người. Tốt hơn hết là anh hãy nhìn thẳng vào mặt họ, cô nói đoạn quay gót.

— Cô bỏ đi như thế thì tôi làm sao nhìn thẳng vào mặt cô được, anh hét lên. Có mà nhìn vào mông ấy, anh vừa nhỏ giọng nói thêm vừa nhìn cô đi xa dần.

Julie có đặc quyền của tuổi xuân và những đường nét quyến rũ. Jérôme có đặc quyền có thể tận dụng giây lát để ngắm nhìn cô đánh hông nhẹ nhàng khi sục chân vào cát. Và đặc quyền nhận ra rằng rõ ràng đàn ông có nhu cầu không thể kìm nén là tập trung vào phần đó trên cơ thể phụ nữ, như thể mỗi lần gặp, bộ não nguyên thủy lại chỉ huy anh ta kiểm tra xem có thể đảm bảo việc duy trì nòi giống với người đó hay không. Bộ não nguyên thủy sẽ sẵn lòng mạo hiểm. Bộ não suy nghĩ thì ít sẵn lòng hơn nhiều. Thế mà, Jérôme trước hết lại là kiểu người lý trí.

Bởi anh chẳng có việc gì khác để làm, và bởi cô đã cố tình mang đến tận nơi cho anh mượn, anh mở cuốn sách và bắt đầu đọc.

Cuối buổi chiều, khi từ bãi biển quay về, Jérôme bước vào bếp, mùi thức ăn bốc lên thơm phức. Anh nhìn thấy bố đang ngồi bệt trên sàn phòng khách chơi trò Memory[6] với cậu bé. Cậu có vẻ giỏi nhớ các cặp động vật hơn so với đối thủ già hơn cậu đến cả nửa thế kỷ.

Jérôme suýt buột miệng tuyên bố rằng làn khói bốc lên từ đám xoong chảo thật thơm, nhưng làm vậy sẽ là tặng cho Julie một lời khen. Anh chỉ ngồi xuống ghế bành, cạnh lò sưởi, cố gắng so tài cân não với cậu bé, mà không để lộ ra.

Anh có cảm giác như là bình tâm. Như đang ở cùng gia đình, vào một chiều Chủ nhật mùa thu. Nó khiến nỗi u sầu trong anh bay biến. Anh lại nghĩ tới Irène, tới tất cả những ngày Chủ nhật anh sẽ không cùng cô trải qua nữa. Anh lại vùi đầu đọc sách, thà bị cuốn vào một câu chuyện còn hơn là nghiền ngẫm câu chuyện của chính mình.

Julie đến ngồi cạnh con trai. Paul mệt mỏi sau ba ván chơi, vì phải chiến đấu để không bị mất thể diện. Mà không thành công. Cô gái thế chỗ ông chống lại thiên tài nhỏ tuổi. Jérôme kín đáo quan sát qua phía trên cuốn sách. Anh nhìn Julie chơi cùng con trai. Dù có lần ngược đến ký ức xa xôi nhất, anh vẫn không nhớ gì về kiểu trò chơi này. Julie phản ứng nhanh, tập trung, hiệu quả, và Ludovic thua. Thay vì khóc lóc như nhiều đứa trẻ được nuông chiều, cậu bé mỉm cười với mẹ và đòi chơi them một ván. Nhưng mẹ cậu thông báo họ sẽ ngồi vào bàn dùng bữa.

Jérôme tiếp tục im lặng, không nói câu nào. Chính Paul mới là người hỏi han.

— Cháu học làm bếp ở đâu vậy?

— Tôi học mẹ tôi. Tôi là con một mà. Mẹ tôi là kiểu phụ nữ rất truyền thống. Bà đã truyền lại cho tôi thứ giá trị này. Tôi thích nấu nướng. Những khi có thể.

— Tại sao lại có những khi không thể?

— Để nấu được đồ ăn ngon cần phải có nguyên liệu tươi ngon.

— Cháu có đủ nguyên liệu tươi ngon cho thời gian còn lại trong kỳ nghỉ này chưa?

— Dẫu sao, ông sẽ không bắt tôi ngày nào cũng dính vào cái bếp đấy chứ? Julie nổi loạn. Tôi cũng hơi nữ quyền chủ nghĩa đấy. Không có thẻ ngân hàng nhưng vẫn nữ quyền chủ nghĩa. Chúng ta sẽ thay phiên nhau chứ?

— Bác thì ổn thôi, Paul đồng ý. Còn con, Jérôme?

— Khi nào đến lượt, con sẽ mời mọi người đi ăn McDo.

— Thế thì dễ quá, Julie đáp như để thách thức.

— OK! Tôi sẽ nấu ăn. Làm thế sẽ khiến lần sau cô muốn nấu thay tôi.

— Paul, sáng mai ông chạy bộ cùng tôi không? Julie hỏi tiếp.

— Bác á? Chạy á? Cháu nhìn bác chưa? Với cái bụng phệ và hai đầu gối loạng choạng này!

— Thôi kệ, tôi sẽ chạy một mình vậy. Ở vùng này không có quá nhiều kẻ lảng vảng rình mò và lúc sáu giờ sáng chứ? cô gái hỏi.

— Jérôme, con chỉ việc chạy cùng cô ấy thôi, sẽ tốt cho con đấy. Đã lâu rồi con không chạy còn gì.

— Nếu làm vậy là để cứ hai trăm mét lại dừng chờ cô ta thì…, Jérôme khinh khỉnh lẩm bẩm.

— Tôi rất muốn thử xem sao, Julie thốt lên.

— Sáng mai, sáu rưỡi, hẹn trước nhà. Nếu phải đợi cô quá hai phút, tôi sẽ bắt cô nấu ăn thay lượt tôi hết đấy.

— Chơi luôn! Và nếu tôi phải chờ anh, anh cũng nấu thay lượt tôi chứ?

— Tôi không thấy lo gì về việc đó cả.

— Mẹ chạy nhăn nắm, Lulu nói thêm.

— Chắc chắn mẹ cháu chạy không nhanh bằng bác.

— Sao nại thế? cậu bé ngây thơ hỏi.

— Bởi vì… ờ thì, bởi vì…

— Chắc chắn là bởi mẹ là phụ nữ, Julie trả lời. Mai chúng ta sẽ nói lại chuyện này.

— Đúng vậy, thế đấy, Jérôme vừa kết luận vừa đứng dậy dọn bàn, và ném cho cô một nụ cười châm chọc.

— Bác là Lơ xanh! Ludovic nói với Jérôme.

— Một cái nơ xanh à?

— Súp lơ xanh, Julie chữa lại.

— Thằng bé coi tôi là súp lơ xanh kìa, Jérôme cười phá lên.

— Nếu là anh, tôi sẽ không lên mặt thế đâu, Julie nói tiếp, với Lulu thì đó là lời sỉ nhục thậm tệ đấy!

— Súp lơ xanh mà là sỉ nhục thậm tệ á? Jérôme ngạc nhiên hỏi. Tại sao vậy?

— Bởi vì nó ghét súp lơ xanh.

— Khi nào hai người thôi chảnh chọe như trẻ con thì báo cho chúng tôi nhé, Paul bình thản lên tiếng và bế Ludovic lên. Đi nào cậu bé! Ta cần gỡ một ván Memory. Jérôme này, cô ấy đã nấu ăn rồi, con rửa bát đi.

— Vâng, thưa bố! anh nhăn mặt đáp.

— Còn tôi sẽ đi tắm, Julie thông báo, nhìn Jérôme vẫn với nụ cười giễu cợt.

Jérôme sắp rửa xong bát thì nhận được một cuộc gọi.

— Không, Caroline, tôi sẽ không nói với cô về chứng nghẽn mạch phổi nữa đâu.

— Có lẽ Chính vì thế mà tôi sẽ gặp phải vận rủi đấy.

— Tôi có làm phiền anh không?

— Không, tôi đang rửa bát thôi.

— Vậy thì nói cảm ơn tôi đi chứ.

— Khi chúng ta gác máy tôi vẫn phải rửa cho xong mà… Chuyện gì vậy?

— Chuyện thế này, tôi chỉ muốn nói với anh là tôi đã không ngã xuống hố.

— Tốt lắm.

— Nhưng chuyện không đơn giản.

— Tôi biết. Cô đã giúp bà ấy cảm thấy thoải mái chứ?

— Bà ấy đã bắt tay tôi và cười rất tươi. Và bà ấy đỡ đau bụng rồi.

— Vậy là cô đã giúp bà ấy cảm thấy thoải mái rồi. Bà Paquin là chuyện của ngày thứ hai. Ngày mai, có lẽ cô sẽ gặp Alfred Maul. Hãy dè chừng ông ấy nhé. Ông ấy chỉ ghé qua khi người trực thay là nữ, cô hiểu tôi muốn nói gì rồi đấy.

— Tôi sợ rồi đây.

— Ôi, cô biết đấy, ở tuổi này thì ông ấy không còn cường tráng lắm đâu.

— Ngày mai tôi sẽ không gọi cho anh đâu.

— Có lẽ tôi sẽ thấy nhớ đấy.

— Không đâu.

— Tôi sẽ không nhớ, cô nói đúng. Nhưng không phải vì cô đâu. Chỉ là tôi muốn cố gắng cắt đứt thực sự thôi.

— Tôi hiểu. Vậy thì chúng ta sẽ thống nhất rằng tôi chỉ gọi cho anh trong trường hợp nghẽn mạch phổi tối cấp thôi.

— Cô cũng bắt đầu tỏ ra hài hước đấy hả, Caroline?

***

Lulu vừa ngủ, và mình cũng sẽ cố ngủ. Sáng mai mình phải thật khỏe khoắn. Không có chuyện mình thua vụ cá cược này. Mình cần chứng tỏ cho Lulu thấy không phải vì là phụ nữ mà mình thua kém đàn ông. Mình muốn bé hiểu phụ nữ là bình đẳng với đàn ông. Khi lớn lên, nó sẽ không bắt vợ chúi mặt vào bếp núc, trong khi bản thân nó thì ngồi trên trường kỷ đọc báo. Mình đã phải chứng kiến mẹ nai lưng ra làm việc nhà mà không dám than vãn nửa lời quá thường xuyên rồi.

Mình biết Jérôme sẽ không đợi mình đâu.

Và thậm chí dù có mệt, mình cũng sẽ không để anh ta biết.

Anh ta sẽ quá vui sướng.

Dù có buồn thì cũng không buộc phải tỏ ra đáng ghét chứ.

Vậy thì anh ta sẽ được một bài học khi thua cuộc, mất thể diện, và phải nấu ăn thay mình.

[1] Món bánh ngọt tráng miệng truyền thống của Bretagne.

[2] Tiếng Anh trong nguyên bản: Miễn bình luận.

[3] Tiếng Anh trong nguyên bản: Toàn bộ, trọn gói.

[4] Người Cro-magnon là tên gọi từng được sử dụng để chỉ những con người hiện đại đầu tiên sống vào cuối thời đại đồ đá cũ ở châu Âu. khoảng 50.00 cho đến 10.000 năm trước đây.

[5] Tên một chú gấu, nhân vật trong tiểu thuyết Chuyện rừng xanh của Rudyard Kipling, chú gấu này chính là một nhà hiền triết già đã dạy cậu bé Mowgli trong truyện luật lệ của rừng xanh.

[6] Trò chơi luyện trí nhớ, mục tiêu là tìm hai thẻ hình ảnh giống hệt nhau sau khi đã lật xem lần lượt nhiều thẻ hình ảnh. Số lượng thẻ hình ảnh cho trước ít hay nhiều tùy thuộc vào cấp độ dễ hay khó của trò chơi.

Người Dịch: Hồng Ngọc
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.