Chạm Tay Vào Hạnh Phúc

Lượt đọc: 283 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14
Thang Máy Chở Hàng

❊ ❊ ❊

Tối nào Caroline cũng ghé thăm Jérôme, sau khi hết giờ khám bệnh. Cô báo cáo chi tiết với anh về các bệnh nhân, hỏi anh những vấn đề khiến cô day dứt, xoa bóp lưng cho anh, lấy nước cho anh uống, mang báo cho anh, ở bên anh, mỉm cười với anh.

— Anh đã biết khi nào được ra viện chưa?

— Có lẽ chúng ta nên xưng hô thân mật, được không?

— Vâng, tại sao lại không chứ, cô hưởng ứng. Vậy bao giờ anh được ra viện?

— Trong vòng hai tuần nữa, khi những chỗ phải băng bó đã đỡ.

— Thế để đi lại thì sao?

— Ái chà, đó lại là chuyện khác. Bên trong này đang nát như tương. Phải để cho xương có thời gian củng cố lại. Anh sẽ khiến chuông cảnh báo ở sân bay kêu loạn lên thêm vài tháng nữa. Anh đang là một hộp dụng cụ đích thực. Em có thích trò ghép hình không? Nhìn phim chụp của anh đi, cả một bức tranh ghép hình 250 mảnh, định dạng đen trắng. Mỹ thuật hiện đại. Chắc là sẽ thành công vang dội nếu treo trên tường phòng khám!

— Vậy còn công việc phòng khám thì sao?

— Em có kế hoạch gì cho cuộc sống chưa?

— Không có gì đặc biệt, cô nói đoạn cụp mắt xuống, không dám hy vọng vào đoạn tiếp theo.

— Vậy em ở lại đi! Anh cần em. Anh có thể trợ giúp em ra quyết định, còn trong những buổi khám lâm sàng thì em sẽ là tay, là mắt, là tai của anh.

— Anh thấy hài lòng về em hả?

— Không, đáng sợ lắm. Em hút vận rủi, em gần như nhảy luôn xuống hố cùng những người đang sa lầy dưới đó, em khiến phòng chụp cộng hưởng từ tắc nghẽn, và hơn nữa em thật khó ưa.

Caroline ngừng thở nhìn anh, hai mắt tròn xoe.

— Dĩ nhiên là anh hài lòng, anh nói tiếp, nếu không thì anh đâu có đề nghị em ở lại. Chỉ cần em ngừng kê đơn liên tục. Bên bảo hiểm sẽ bắt giam em đấy. Hãy phát triển kỹ năng khám lâm sàng, cách tiếp cận tổng thể, khả năng lắng nghe của em, rồi em sẽ thấy đôi khi người ta không cần gì hơn thế.

— Em vẫn còn phải học hỏi mà.

— Càng may! Cái đó gọi là kinh nghiệm. Dẫu sao em cũng sẽ không giỏi hơn anh được! Vậy em ở lại nhé?

— Vâng, cô đáp rồi mỉm cười với anh. Thế còn chỗ ở thì sao?

— Em có thể giữ lại phòng ngủ nhỏ đó, anh sẽ không dùng đến nó đâu.

— Thế anh sẽ làm thế nào để lên gác?

— Câu hỏi hay đây. Ờ thì, ờ… Câu hỏi hay quá! Anh bối rối nói.

— Chúng ta chỉ việc lắp một cái thang chở hàng.

— Cảm ơn vì lời khen.

— Ôi không, em đang nghĩ đến những chiếc ghế nhỏ được nâng dọc theo cầu thang thôi, loại dành cho người già, trong quán rượu ấy.

— Caroline này, thực sự, anh rất cảm động về những điều tốt đẹp này.

— Đấy không phải ý hay sao?

— Có chứ, Jérôme đáp bằng giọng cam chịu. Em lo việc đó nhé?

— Nếu anh muốn.

— Thế còn cậu bé, nó thế nào rồi? Jérôme hỏi.

— Cậu bé đã được chuyển sang khoa hồi sức. Trưởng khoa hồi sức là bố em.

— Thế hả? Jérôme kinh ngạc.

— Vâng. Anh sao vậy?

— Không sao cả, vậy em là con nhà nòi rồi.

— Vâng.

— Tại sao em giấu anh chuyện này?

— Em có giấu anh chuyện gì đâu. Mà vì anh chẳng hỏi em câu nào đấy chứ. Đó không phải thông tin để em mào đầu. Bởi vì em tồn tại bằng thực lực bản thân. Em không muốn bị dán mác “con gái giáo sư Lagarde”.

— Vậy ông ấy nói sao về Lulu?

— Ông không muốn phát biểu quá nhiều. Cậu bé đã ổn định, nhưng tình hình khá nghiêm trọng. Chính cậu bé là người đã hứng trọn vụ tai nạn. Họ đang chờ đợi. Họ không thể làm gì hơn.

— Còn Julie? Cô ấy sao rồi?

— Cô ấy ổn.

— Cô ấy ngủ ở đâu?

— Ngay lúc này thì ở nhà bác Paul. Nhưng cô ấy nói sẽ quay về nhà. Đúng là nếu ở lại nhà bác Paul thì khi cô ấy đi làm trở lại, quãng đường sẽ khá xa.

— Đưa cô ấy về nhà anh. Vẫn còn một phòng ngủ nữa, cuối hành lang. Cô ấy không nên ở một mình.

— Cô ấy phải đồng ý đã chứ. Cô ấy đâu có quen biết em.

— Cô ấy không quen biết rộng đâu. Em phải tác động thôi. Giở hết át chủ bài của em ra đi.

— Át chủ bài nào?

— Không phải hai át chủ bài kia đâu, anh nói đoạn nhìn vào ngực cô. Đó là một cô gái mà.

— Chết cười mất thôi! Caroline nhăn mặt đáp.

— Anh không biết đâu, em tự xoay xở đi. Em gãi cho anh chỗ này được không? Jérôme năn nỉ rồi chỉ cho cô chỗ mối bó bột ở gần mắt cá chân.

Caroline ngồi xổm cạnh chân ghế bành để làm theo yêu cầu của anh. Jérôme thư giãn. Anh thở dài khoan khoái. Cảm giác thật dễ chịu. Tư thế thật nguy hiểm. Hai má Caroline đỏ lửng.

Đột nhiên cô đứng bật dậy, trong khi anh vẫn nhắm mắt, rồi đặt một nụ hôn lên má anh.

— Em đi đây, em còn phải gọi người lắp thang chở hàng.

— Đã đi rồi hả? Thế còn mấy chỗ ngứa của anh?

— Anh tự xoay xở với cô y tá nhé.

— Đêm nay là y tá nam.

— Cũng được chứ sao.

Cô đã biến mất trong hành lang.

Không, như vậy không được đâu!

Jérôme bấm chuông gọi y tá giúp anh nằm vào giường ngủ. Anh không bảo anh ta gãi giúp. Dù thế nào cũng không bảo. Giá có chiếc que đan thì tốt…

Anh vơ lấy tờ Kê đơn số mới nhất mà Caroline mang tới cho anh rồi mải miết đọc, thì có tiếng gõ cửa khe khẽ. Julie nhẹ nhàng ló đầu qua khe cửa, để biết chắc là anh chưa ngủ.

— Vào đi, Julie. Gặp em anh vui lắm. Lại đây!

Julie bước vào phòng rồi khép cánh cửa lại sau lưng, cô vẫn đứng ngay cạnh lối ra. Rụt rè như cô bé lần đầu tới trường, không dám nhìn anh. Cô chưa gặp lại anh kể từ sau vụ tai nạn.

— Lại đây, tới gần đây, Jérôme vừa gợi ý với cô vừa chỉ vào mép giường.

Julie khẽ khàng tiến lại gần, mắt vẫn nhìn sàn nhà. Nước mắt lại chảy ra.

— Thôi nào, nép vào lòng anh đi. Ai cũng có lúc cần được an ủi. Em hãy khóc đi cho thỏa! Đừng có bảo anh là không nên khóc. Vì mấy củ hành thì anh không nói làm gì, nhưng lúc này thì em có quyền!

Julie trút nỗi lòng hồi lâu. Có chút không khí của bãi biển Bretagne phảng phất nơi đây. Những con sóng hô hấp. Rốt cuộc anh cũng nhẹ nhàng vỗ về được cô, mà vẫn giữ yên cái cẳng chân-ghép hình của mình, và cẩn thận để không nhảy xuống hố cùng cô. Cô không cần anh làm vậy. Cuối cùng, Julie cũng nhoài khỏi vòng tay của Jérôme rồi vừa chân thành mỉm cười với anh vừa lau mắt.

— Chỗ bó bột ở chân anh có bị ngứa không?

— Có chứ. Gần như không thể chịu nổi.

— Anh có muốn em gãi cho anh không?

— Không, sẽ ổn thôi, em thật tốt. Anh có một cô nàng thợ gãi thực thụ cơ. Anh sẽ không làm phiền đến em đâu. Anh không hỏi Ludovic thế nào rồi. Caroline đã cho anh biết thông tin. Bố cô ấy là trưởng khoa.

— Thế ạ? Julie ngạc nhiên đáp. Ông ấy tử tế lắm.

— Cô ấy cũng vậy.

— Cô ấy chính là thợ gãi của anh à?

— Đúng vậy. Cô ấy gãi giỏi lắm.

— Em thì rất thích được người khác gãi lưng cho.

— Em quay lưng lại đây! Jérôme bảo cô.

— Ở đây á?

— Sao lại không?! Chúng ta đâu có làm gì xấu! anh nói thêm rồi luồn hai tay vào dưới áo phông của cô. Chúng ta từng làm chuyện tệ hơn trên một con thuyền…

— Lúc đó chỉ có hai chúng ta, Julie lý sự.

— Moby Dick vẫn có khả năng xuất hiện mà không báo trước đấy. Chỗ này à?

— Cao hơn một chút.

— Ở đây à?

— Sang bên phải. Nếu cô y tá đến thì sao?

— Là y tá nam.

— Thêm một lý do nữa. Một kiểu Moby Dick khác!

— Anh chỉ gãi lưng cho em, chẳng có gì xấu cả. Em biết không, em có thể tới nhà anh, cùng với Caroline?

— Không, em không muốn làm phiền. Em sắp đi làm trở lại, mà giờ giấc của em thì kỳ cục lắm.

— Cô ấy làm việc cả ngày, và thậm chí sẽ không nhận ra em đến hay đi lúc nào đâu. Nhưng ít nhất thì tối đến cả hai sẽ không phải ở một mình. Em biết đấy, cô ấy thực sự tử tế. Em sẽ thấy dễ chịu.

— Em không rõ nữa, em sẽ cân nhắc.

— Đã cân nhắc đâu vào đấy rồi, nhà anh ở giữa chỗ em làm và bệnh viện. Em sẽ tiết kiệm được thời gian và sức lực. Đổi chỗ ở đi và hãy để mọi người bầu bạn cùng em.

— Nhưng anh cũng sắp về nhà mà!

— Từ giờ tới lúc đó chúng ta sẽ xem xét. Anh vẫn còn ở phòng bệnh này một thời gian dài nữa. Rồi sau đó, có thể anh sẽ được chuyển sang trung tâm phục hồi chức năng.

— Cùng trung tâm với Lulu sao?

— Anh không biết. Có lẽ thế. Anh hy vọng thế. Vậy em đồng ý đến cùng Caroline nhé?

— Em sẽ thử. Ta sẽ xem mọi chuyện diễn biến thế nào.

— Anh đã bảo cô ấy giở hết các quân át chủ bài ra để thuyết phục em. Hãy để cô ấy tin rằng em đồng ý là nhờ có cô ấy thuyết phục. Cô gái này hoàn toàn thiếu tự tin. Làm thế sẽ tốt cho cô ấy.

— Những quân át chủ bài nào vậy?

— À, chính em sẽ cho anh biết cô ấy giở những quân át chủ bài nào, anh mỉm cười đề nghị. Thôi nào, em đi nghỉ đi, Jérôme gợi ý và kéo áo phông của cô xuống.

Người Dịch: Hồng Ngọc
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.