Julie đi ra tận đài phun nước ở đầu phố. Cô đã cho anh biết địa chỉ mới. Chưa chắc anh đã biết khu phố này.
Romain, có lẽ còn hơi ngái ngủ, suýt nữa thì đi ngang qua mà không nhìn thấy cô, nhưng anh vẫn kịp nhận ra cô vào phút chót và nhanh chóng dừng xe bên vệ đường. Anh vui vì được chia sẻ cùng cô ngày hôm nay. Cô cũng có cảm giác ấy.
Anh thông báo cho cô biết điểm đến, để Julie có thời gian chuẩn bị. Mục tiêu đầy tham vọng.
Cuối cùng, sau nhiều giờ đi bộ, họ phải chấp nhận điều hiển nhiên. Hôm nay họ sẽ không leo được tới đỉnh núi. Julie không thể làm được việc đó, cô bị đau chân, đau lưng, đau lòng, lao tâm khổ tứ. Vừa đi vừa khóc sẽ khiến hơi thở bị đứt quãng.
Romain cảm thấy rất rõ rằng hôm nay là một ngày xấu. Anh liền hứa với cô là mười phút nữa, họ sẽ tới được một cái hồ nhỏ xinh xắn nơi họ có thể dừng chân, nghỉ một hồi lâu trước khi leo xuống. Ngày mùa đông này thật đẹp, họ sẽ không bị lạnh quá, ngay cả khi không đi bộ.
Khi họ tận thấy hồ nước mới là mười một giờ. Còn hơi sớm để ăn trưa.
Julie nằm dài trên cỏ và nhắm mắt một lúc.
Khi mở mắt ra, cô không thấy Romain đâu nữa, bèn nhanh chóng đưa mắt tìm và nhìn thấy anh đang bờ hồ bên kia. Anh khẽ vẫy tay ra hiệu cho cô, rồi khoảng chục phút sau quay trở lại.
— Tốt hơn hết là không ngụp xuống hồ này. Chỗ nào cũng có những con vật nhỏ kỳ quặc, anh nhận xét, giọng hơi hổn hển.
— Dù sao nước chắc phải lạnh băng.
— Dĩ nhiên. Nhưng như thế mới phấn chấn chứ. Nơi này đẹp nhỉ? Vào thời điểm này, mực nước trong hồ không quá cao, nhưng đến mùa xuân thì phải nói là tuyệt vời.
Julie vẫn nhìn mông lung, nghe Romain nói câu được câu chăng. Anh liền lại gần rồi ngồi xuống đằng sau cô, hai cẳng chân xoạc sang hai bên. Rồi anh đặt tay lên hai bả vai cô và bắt đầu xoa bóp nhẹ nhàng.
Julie òa khóc gần như tức thì. Cô đang nhạy cảm hết sức, thế nên, ngay khi người ta chạm vào cô, những cảm xúc liền vỡ òa. Cô cởi chiếc áo khoác cao cổ. Màn xoa bóp này khiến cô dễ chịu, nhưng lớp vải dày lại giảm bớt đôi chút hiệu quả của nó. Nắng lên, trời bắt đầu ấm dần. Cô thấy thoải mái trong chiếc áo phông. Romain tiếp tục xoa bóp một cách dễ dàng hơn.
— Tôi muốn bắt đầu làm một cuốn album ảnh của bé, nhưng tôi không làm nổi.
— Điều đó khiến cô ngạc nhiên chăng?
— Không, tôi biết chứ. Nỗi buồn rồi cũng sẽ ra đi phải không? Bởi vì tôi có cảm giác đang phải dành toàn bộ thời gian của mình cho việc chiến đấu để khỏi bị nhấn chìm. Không phải lúc nào ta cũng muốn chiến đấu cả.
— Tại sao lại chiến đấu?
— Bởi vì cần phải tiến lên, cuộc sống không chờ anh đâu!
— Ai bảo cô là cuộc sống không chờ đợi? Dĩ nhiên, cuộc sống tiếp diễn, nhưng nó không buộc cô phải bắt kịp tốc độ. Cô có thể thu mình lại một chút để kinh qua nỗi buồn này. Cô còn trẻ, cô có cả cuộc đời phía trước, hãy cho bản thân thời gian.
— Anh còn nhớ Paul, ông bạn của tôi không?
— Dĩ nhiên, cô vẫn thường nhắc đến ông ấy mà. Ông ấy đã cho cô vay tiền để mua dương cầm rồi chứ?
— Bác ấy đã tặng nó cho tôi. Và một căn hộ ngay gần đây, với giá thuê rẻ bèo.
— Tuyệt!
— Dẫu sao chuyện này cũng khiến tôi hơi ngại, đây là một món quà quá lớn. Tôi cảm thấy mình mắc nợ.
— Vậy thì hãy để cho những người khác được tự do đem lại niềm vui cho cô. Tôi không nghĩ ông ấy cảm thấy bị buộc phải làm như vậy. Mà ngược lại. Nếu ông ấy có khả năng tài chính, đó là một cách giống như mọi cách khác để đồng hành với cô thôi. Căn cứ vào những gì cô đã kể cho tôi nghe về ông ấy, tôi không nghĩ ông ấy đang cố gắng mua chuộc tình bạn của cô.
— Không.
— Càng không mua chuộc những sự chiếu cố từ cô?!
— Cũng không nốt.
— Vậy thì đó là một món quà lớn, đúng thế, nhưng chân thành. Hãy nhận nó đúng như vậy đi.
Julie mỉm cười. Xoa bóp vai xong, Romain vẫn ôm cô trong lòng, dịu dàng vỗ về, gượng nhẹ. Với chuyện này cũng vậy, ta không bao giờ thực sự rời khỏi vương quốc tuổi thơ. Những ve vuốt nhẹ nhàng giúp ta dễ chịu. Đó là điều không thể phủ nhận, không thể chối cãi, và thường xuyên bị lãng quên…
Romain cũng đã quên tâm hồn thơ trẻ này. Anh đã đánh mất nó, như phần đông nhân loại. Thời điểm vợ anh bỏ đi chính là lúc anh tìm lại được nó, tâm hồn thơ trẻ của anh, để kết nối với con gái mình. Để kết nối, thế thôi. Bởi lẽ cuộc sống sẽ bớt cay đắng khi ta chơi đùa trong đó như trong một sân chơi, và khi ta bấu víu vào những niềm an ủi giản đơn.
Đã hơn một năm trôi qua kể từ khi Romain thực sự ý thức được chuyện đó, khi anh hiểu ra rằng mình đã vĩnh viễn rời khỏi dòng sông dài phẳng lặng, bởi tâm can đã bị vò xé.