Chạm Tay Vào Hạnh Phúc

Lượt đọc: 238 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 40
Bít Lại Những Chỗ Rò

❊ ❊ ❊

— Chào Julie, em khỏe không? Jérôme vừa ôm hôn cô vừa hỏi.

— Khỏe ạ. Rốt cuộc, không khỏe cho lắm, bằng không em đã chẳng đến khám chỗ anh. Caroline không có ở đây ạ?

— Không, cô ấy về thăm cha mẹ vài ngày. Em gặp chuyện gì nào?

— Em đái ra quần, Julie vừa trả lời vừa buông người ngồi phịch xuống chiếc ghế kê trước bàn làm việc.

— Julie à, anh với bố Paul đã giải thích với em là em cần trau chuốt ngôn từ của em rồi… thử nói lại xem nào!

— Em tè ra quần hả?

— Có phần khá hơn rồi, nhưng em có thể làm tốt hơn…

— Em bị tè dầm chăng?

— Tốt hơn nữa..?

— Anh phiền phức quá, Jérôme ạ?

— OK, OK! Được rồi, em mắc chứng tiểu không kiểm soát.

— Anh nói vậy cũng được.

— Lâu chưa?

— Từ khi Lulu mất.

— Và chuyện này khiến sinh hoạt hằng ngày của em bất tiện nhỉ?

— Anh nghĩ sao nào?! Chỉ có đàn ông mới hỏi những câu như thế.

— Xin lỗi. Đúng vậy, anh thật ngốc. Được rồi. Anh sẽ giới thiệu em đến gặp một bác sĩ sản khoa. Bà ấy sẽ giúp em tốt hơn anh.

— Nếu là để siêu âm đầu dò ở chỗ em đang nghĩ tới, thì không cần đâu.

— Để làm việc khác. Rồi em sẽ thấy.

— Để làm gì vậy?

— Bà ấy sẽ giải thích cho em. Bà Sylvie Petitjean. Hơn nữa, bà ấy ở không xa nhà em lắm đâu. Em gọi cho bà ấy, nói là anh giới thiệu, anh nói và đưa cho cô một tờ kê đơn.

Julie lập tức làm theo, trong lúc rời phòng khám của Jérôme. Bà bác sĩ nhận điện thoại sau vài hồi chuông. Giọng bà thật dễ chịu. Ta nghe thấy bà mỉm cười đằng sau ống nghe.

Tình cờ hay trùng hợp, bà vừa gác máy một cuộc gọi hủy khám chiều nay. Julie nhận lời. Cô không rõ nên mong đợi điều gì.

Cô quay về nhà và ăn qua loa. Cô không đói lắm. Nhưng lời nhận xét ban nãy của Jérôme về cân nặng của cô vẫn khiến cô đau xót. “Cứ tiếp tục thế này đi, và lần tới khi bố con anh đưa em về Bretagne, em sẽ phải ních chặt cát vào túi quần túi áo để khói bay lên…”

Nhất trí. Cô ăn.

Julie vừa tiếp thêm một thanh củi vào lò sưởi nhỏ trong phòng khách. Paul nghĩ chút hơi ấm của rừng sẽ khiến cô dễ chịu, nên ông đã cho sắp đặt một lò sưởi. Có lẽ cô nên gửi một tin nhắn cho Romain để bổ sung vào những niềm hạnh phúc nhỏ nhoi thường nhật. Ngắm nhìn ngọn lửa cháy tí tách là một trong số đó. Cô tận hưởng nó, đôi mắt nhìn vào khoảng không vô định đang lấp lánh giống như hai tấm gương phản chiếu những ngọn lửa vàng và xanh lơ.

Bà bác sĩ sản khoa rất niềm nở. Bà nhận bấy tờ đơn thuốc mà Julie đưa, rồi hỏi lý do cô tìm đến bà. Sau khi nghe cô giải thích vài câu, bà lấy một bộ hồ sơ và bắt đầu điền vào đó. Bà hỏi hết câu này đến câu khác. Họ, tên, ngày tháng năm sinh, địa chỉ, số thẻ bảo hiểm, nghề nghiệp, tuổi thấy kinh lần đầu, và nhiều câu hỏi khác nữa. Tiền sử bệnh lý, những lần cưỡng bức cô từng phải chịu…

— Dạng cưỡng bức nào ạ? Julie hỏi, ngạc nhiên khi nghe câu hỏi.

— Tất cả những gì cô có thể cảm thấy như một sự cưỡng bức trong đời mình.

— Mọi người chưa bao giờ hỏi cháu câu đó.

— Tôi lúc nào cũng hỏi câu đó. Phụ nữ có quyền tự do trả lời kể về vấn đề đó hoặc không. Điều quan trọng là mở khóa một cánh cửa thường được khóa đến hai vòng.

— Vậy thì có ạ, Julie nói sau đôi chút ngập ngừng.

Chỉ cần một ánh mắt là đủ để bác sĩ hiểu rằng bà có thể chuyển sang câu hỏi tiếp theo. Julie sẽ không nói thêm về chuyện ấy. Dẫu sao thì cũng không phải là hôm nay.

Phần tiếp theo nặng về chuyên môn hơn. Bà hỏi về cuộc sống phụ nữ, những thói quen sống, tình trạng són tiểu ở cô. Bà hỏi han cô về quá trình sinh nở. Gây tê ngoài màng cứng, cân nặng của con, quá trình sinh nở có suôn sẻ không, cô có cho con bú không. Hiện giờ bé ra sao. Vừa mới lau khô được những giọt nước mắt buổi sáng, Julie lại òa khóc. Cô khóc hồi lâu rồi mới có thể nói thành lời là bé vừa mất cách đây một tháng. Cần phải nói ra điều ấy. Người phụ nữ trước mặt cô không thể đoán ra được. Sau khi nghe câu chuyện được kể bằng vài câu nói, bà bác sĩ chỉ cầm tay Julie và siết chặt, đợi cho cô khóc xong.

— Nước chảy ra từ khắp nơi, phải không? cuối cùng bà mỉm cười nói với Julie. Cả trên, cả dưới. Chúng ta sẽ cố gắng bít những chỗ rò nhé.

— Vâng, Julie nói, kèm một nụ cười đẫm nước mắt. Nhiều việc nhỉ.

— Chính cô sẽ làm việc. Tôi sẽ giao cho cô các bài tập, phải thực hiện tại nhà.

— Bài tập dạng nào ạ?

— Bài tập hình ảnh. Cô sẽ hình dung ra những thứ xinh xẻo, một cái hang nhỏ, những đợt sóng sâu, những cánh bướm và những cánh cửa khép lại.

— Và những thứ đó sẽ bít kín những chỗ bị rò?

— Ở mắt thì tôi không biết, nhưng bên dưới thì hẳn là sẽ có tác dụng.

— Tại sao cháu lại bị rỉ nước kiểu này kể từ khi Ludovic mất?

— Vùng đáy chậu chính là điện thờ trên thân thể người phụ nữ. Nơi thiêng liêng trong nhà thờ. Cái chết của bé đã tác động đến điện thờ này. Hãy cho nó quyền được đau đớn về chuyện đó, nhưng nó sẽ hồi phục thôi.

— Cả. Cô cũng thế. Ta gặp lại nhau vào tuần sau được không?

— Bà không khám cho cháu sao?

— Tôi không bao giờ khám ngay lần đầu tiên, bà bác sĩ mỉm cười đáp.

Julie rất đồng tình. Cô không thích người ta lục tung “điện thờ” của cô lên, nhất là ngay vào lần gặp đầu tiên…

Người Dịch: Hồng Ngọc
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.