Vài ngày sau.
— Chào Julie. Tôi không làm phiền cô chứ?
— Tôi đang ngồi trên ghế bành với một cuốn sách hay.
— Ý rất hay đấy. Tôi gọi cho cô để biết liệu tối nay cô có rảnh để đi ăn chút gì đó không.
— Tôi có hẹn trước mất rồi. Tôi rất tiếc.
— À…
Có chút thất vọng trong giọng Romain, và Julie đã nhận thấy ngay.
— Tôi ăn tối cùng bạn gái từ thuở nhỏ, như tất cả các thứ Bảy đầu tiên của tháng. Một cuộc hẹn bất di bất dịch mà chúng tôi chỉ bỏ lỡ trong trường hợp bất khả kháng.
— Cô đừng phân trần, chuyện không có gì nghiêm trọng đâu.
— Anh không quá thất vọng đấy chứ?
— Tôi thất vọng vì cô đã có hẹn trước, nhưng đúng hơn là tôi yên tâm khi nhận ra rằng trong mắt cô, tôi không phải một “trường hợp bất khả kháng”.
Julie mỉm cười.
— Thế nếu tôi rủ cô cùng đi dạo trên núi mỗi Chủ nhật đầu tháng thì sao, để tránh những bữa ăn thứ Bảy đầu tháng, nó có thể trở thành một cuộc hẹn bất di bất dịch chứ?
— Tại sao không.
— Chúng ta thử ngay ngày mai nhé?
— Ơ, vâng, cứ vậy đi! Julie sửng sốt đáp.
— Tôi ghé qua đón cô lúc mười giờ và tôi sẽ chuẩn bị chuyến dã ngoại này, cô thấy ổn chứ?
— Dã ngoại trong thời tiết này sao?
— Họ dự báo sẽ có nắng đẹp. Cô hãy mặc một chiếc áo len dày, tôi sẽ lo những thứ còn lại.
— Tôi thấy ổn đấy!
— Vậy thì hẹn ngày mai nhé, Julie, chúc cô buổi tối thật vui.
Anh thật tinh tế vì đã không hỏi cô mọi việc có ổn không. Dĩ nhiên anh ngờ rằng mọi việc không ổn, và rằng đương nhiên Julie không muốn nói chuyện đó qua điện thoại.
Romain thích hành động và chuyên chú vào những thứ tốt đẹp để giúp cô thư giãn đầu óc hơn. Anh biết là núi non có tác dụng kỳ diệu trong việc đó, và kỳ diệu đối với Julie. Một hôm cô đã thổ lộ chuyện đó với anh, trong một buổi trị liệu cho Ludovic.