Chạm Tay Vào Hạnh Phúc

Lượt đọc: 238 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 46
Thang Máy (2)

❊ ❊ ❊

Họ hẹn gặp nhau trong sảnh khách sạn. Có vẻ như lời mời dùng bữa tối tại nhà hàng có thể quan sát toàn cảnh thành phố đã hấp dẫn cô.

Sau khi gặp nhau nhiều lần tại khoa nhi nơi Lulu điều trị, họ đã cho nhau số điện thoại, và cả địa chỉ thư điện tử. Và rồi, họ đã bắt đầu cảm thấy thời gian bên ngoài những chuyến thăm tại bệnh viện thật dài. Bắt đầu viết cho nhau thường xuyên, liên lạc với nhau, đôi khi chẳng vì lý do gì, bắt đầu bồn chồn chờ đợi người kia, như hai đứa trẻ con. Vậy nên họ cần gặp lại nhau.

Đây là lần đầu tiên kể từ khi Lulu mất.

Paul ngồi vào một trong những chiếc ghế bành êm ái trong sảnh đón tiếp. Ông thích có mặt trước để ngóng ra cửa rồi trông thấy người mình đang đợi bước qua ngưỡng cửa và đưa mắt tìm kiếm. Bởi vì một tia sáng nhỏ sẽ anh lên trong đôi mắt khi ta nhận ra người ta tới gặp. Dĩ nhiên, Paul hy vọng tối nay mắt Manon cũng ánh lên tia sáng đó khi nhìn thấy ông. Tại sao phải hoài nghi điều đó sau những gì họ đã nói với nhau nhỉ?!

Ông nhìn chăm chăm ra cửa. Ngay cả khi nhân viên phục vụ đến hỏi ông có muốn uống thứ gì đó không, ông đã lịch sự viện cớ rằng mình đang chờ bạn. À ra thế, nhân viên phục vụ bàn hẳn phải nhận thấy điều đó rồi…

Còn hơn cả chờ đợi, ông khát khao cô, đã thế rồi cơ đấy…

Paul quan sát vũ điệu các thực khách ra vào qua cánh cửa quay bằng kính. Cô sắp đến rồi, ông cảm nhận được điều đó.

Ông mơ hồ nhận ra bóng dáng cô qua những ô kính lớn trông ra bãi đỗ xe.

Cánh cửa trượt mở rồi thả Manon vào sảnh: Cô bước vài bước, rồi khựng lại, nhìn một lượt khắp phòng. Lo lắng và tập trung.

Miễn sao ông ấy có mặt.

Cuối cùng cô cũng nhìn ra ông và Paul tận hưởng khoảnh khắc đó đôi mắt cô gái long lanh và nụ cười bừng sáng, khơi sâu đôi lúm đồng tiền nhỏ xinh trên má. Có lẽ có cả sắc hồng kín đáo trên hai gò má. Cô giơ tay vẫy khẽ rồi lại gần ông.

— Ông đến lâu chưa? cô vừa hỏi vừa ôm hôn ông.

— Không, mới mười phút thôi, ông nói dối để khỏi phải thú nhận rằng mình đã chờ nửa tiếng rồi, nhưng ông không muốn bỏ lỡ khoảnh khắc này, dù để đổi lấy bất cứ thứ gì trên đời. Có lẽ chúng ta nên xưng hô thân mật, được chứ?

— Tùy ông thôi.

— Wow!

— Sao vậy?

— Julie đã mất rất nhiều thời gian mới xưng hô thân mật được đấy.

— Julie có vài nguyên tắc rất khó vứt bỏ.

— Thế còn em? Em không có nguyên tắc gì sao?

— Có chứ, nhưng không giống Julie… Em xưng hô thân mật dễ thôi. Với em, chuyện đó chẳng thay đổi gì hết. Em đã có một năm làm giúp việc gia đình đổi lấy nơi ăn chốn ở miễn phí tại Đan Mạch. Bên đó, làm gì có chuyện xưng hô khách sáo. Mọi người đều xưng hô thân mật, từ sinh viên cho tới bộ trưởng.

— Càng hay. Em muốn uống thứ gì đó ở đây, hay muốn lên nhà hàng luôn?

— Mặt trời đang lặn phải không? Ở trên đó chúng ta sẽ ngắm cảnh rõ hơn!

— Đi thôi! Phải dùng thang máy, vì có đến mười lăm tầng.

— Em biết.

— Em sẽ ổn chứ?

— Em không rõ.

— Chúng ta thử nhé?

— Ông có mang bộ sưu tập theo chứ?

— Bộ sưu tập nào?

— Những việc để đề xuất với em trong trường hợp thang hỏng ấy!

— Tôi không khi nào rời chúng.

Paul nhấn nút gọi thang máy. Phải chờ một lúc lâu, hẳn là thang máy đang tít trên cao. Manon liền nhấn nút gọi thang máy lần nữa, mặc dù nó đã bật sáng. Paul nhìn cô, vẻ thích thú.

— Em biết là làm vậy cũng chẳng ích gì không?

— Dĩ nhiên là có chứ!

— Vậy em vẫn nhấn nút để làm gì?

— Để biết chắc là thang máy vẫn hoạt động…

— Đèn hiệu sáng rồi mà.

— Kể cả là vậy!

— Và em cũng ấn mạnh hơn lên các nút của điều khiển từ xa khi nó không hoạt động chứ?

— Vâng, sao ông hỏi vậy?

— Hỏi thế thôi. Và khi suy nghĩ trước tủ quần áo, em ngọ ngậy mười ngón tay như một con nhện?

— Sao ông biết chuyện đó?

— Tôi biết mà.

— Ông cũng biết là có lúc em còn xin lỗi chiếc bàn thấp trong phòng khách nhà mình khi em va vào nó hả?

— Ôi không, trí tưởng tượng của tôi không dám vượt qua ngưỡng đó!

— Còn ông ấy à, khi nghe điện thoại, ông nói “Xin chào, là tôi đây.” Thế nhưng lần nào chả đúng là ông kia chứ!

Thang máy đã tới và hai cánh cửa trượt khép lại trước mặt họ. Chỉ có hai người họ với nhau. Paul bấm nút lên tầng thượng nơi có nhà hàng nhìn ra toàn cảnh. Manon lo lắng nhìn màn hình kỹ thuật số hiển thị các tầng. Thang máy đột ngột dừng ở tầng bảy và nhấn chìm họ trong cảnh tranh tối tranh sáng.

— Ông cố tình làm vậy với tôi sao?

— Kìa Manon, tôi không làm gì cả, tôi thề. Em lại xưng hô khách sáo với tôi ư?

— Vậy chúng ta bị nguyền rủa chăng?! Trước kia em chưa từng gặp chuyện này.

— Tôi cũng thế. Vậy là chúng ta bị nguyền không được đi thang máy cùng nhau.

— Tại sao chuyện này lại xảy đến với chúng ta?

— Do lẫn sóng chăng?

— Chấm hết rồi! Chấm hết! Em sẽ không đi chung thang máy với ông nữa Manon khẳng định, cô cảm thấy nỗi lo lắng dâng lên.

— Lần này, có lẽ em sẽ mất ít thời gian hơn để tới ẩn náu trong vòng tay tôi.

Manon bèn nép ngay vào hõm vai ông. Cái ôm nồng nàn hơn lần đầu tiên rất nhiều và Manon hầu như mong muốn sự cố thang máy lần này kéo dài.

— Chúng ta không gọi người tới sao? tuy thế cô vẫn hỏi.

— Để làm gì? Paul vừa đáp vừa đưa ngón trỏ và ngón cái kẹp cảm cô để khẽ nâng mặt cô lên.

— Chẳng để làm gì cả! cô chỉ kịp nói vậy thì ông đã hôn cô.

Hôn phớt thôi, bởi buồng thang máy bỗng rung chuyển rồi tiếp tục đi lên mà không thèm hỏi ý kiến họ.

Họ được xếp ngồi vào một trong những bàn kê dọc ô cửa kính lớn. Mặt trời đã lặn sau dãy Vosges, nhuộm vài đám mây đang bay lờ lững đây đó bằng sắc cam ngả dần sang đỏ.

— Cho tôi biết tin tức chân thực về Julie đi nào. Cô bé bảo tôi là mọi chuyện đều ổn, nhưng tôi không biết liệu có phải chỉ nhằm trấn an tôi không. Em là bạn thân nhất của cô bé, tôi nghĩ chắc chuyện gì cô bé cũng tâm sự với em.

— Cô ấy ổn mà. Có lúc thăng lúc trầm. Nhưng bước rất cao và rất thấp, nhưng cô ấy trụ vững.

— May sao, cô bé cũng mạnh mẽ.

— “Bạn không bao giờ biết mình mạnh mẽ đến mức nào cho đến cái ngày mạnh mẽ là lựa chọn duy nhất.” Chính Bob Marley đã nói thế đấy.

— Ra thế, nếu Bob Marley đã từng nói thì hẳn là đúng rồi.

— Cô ấy không có nhiều lựa chọn.

— Lựa chọn gặp lại con trai chẳng hạn. Đôi khi cô bé nhắc đến chuyện đó phải không?

— Có lúc cô ấy có nghĩ đến chuyện đó. Em cho luôn cô ấy một cú đá vào mông.

— Tôi giận bản thân kinh khủng.

— Vì chuyện gì?

— Vì chuyện đã xảy ra.

— Là lỗi của ông sao?

— Tôi đã không thể làm gì nhiều. Nghĩa là hầu như không làm gì cả. Chúng tôi có thể khởi hành trễ năm phút, hoặc có thể dừng xe tại một trạm dừng chân vào thời điểm đó.

— Cuộc sống thiết tha với ít thứ lắm. Thậm chí còn sống đã là một phép mầu rồi. Có lẽ toàn bộ chuyện này mang một ý nghĩa nào đó.

— Chuyện này mang ý nghĩa là một cậu bé phải chết vì một gã say khướt lái ẩu chăng?

— Chuyện này hẳn sẽ giúp tìm ra một ý nghĩa nào đó cho chuyện khác.

— Nếu em tìm ra thì nhớ nói cho tôi biết nhé.

— Em vẫn đang tìm đây.

— Tìm xem em muốn ăn món gì trước đã nào…

Manon không đóng sập quyển thực đơn của nhà hàng. Cô không cần ông đọc thực đơn cho cô nghe để khỏi nhìn thấy giá tiền, và với cô, mỗi miếng đồ ăn có trị giá đến năm euro cũng chẳng sao. Manon tận hưởng cuộc sống. Cô nhận lời mời một cách đơn giản. Cô bảo vệ vị trí của phụ nữ nhưng không bám riết lấy thuyết nữ quyền và thậm chí cũng không có ý định trả tiền cho suất ăn của mình. Trước hết, vì cô biết là Paul sẽ phật lòng với chuyện đó, sau là vì cô thích những dấu hiệu nho nhỏ đó của sự phong nhã, những dấu hiệu mà cô tiếc nuối khi phải chứng kiến chúng dần biến mất theo sự tiến triển của một xã hội đang mất đi những dấu mốc định hướng.

Paul thì đã chọn lựa từ lâu. Ông sẽ chọn món giống với Manon. Món gì cũng không quan trọng. Ông không khó tính. Đơn giản là ông muốn thuận theo cô trong việc chọn món, trong câu chuyện sắp diễn ra, và tới cùng trời cuối đất nếu cần.

Ông quan sát cô trong lúc cô chậm rãi xem thực đơn. Cuối cùng cô gập nó lại và nhìn ông, vẻ đắc thắng. Rốt cuộc cô đã chọn xong.

— Em có biết rằng không chỉ có Bob Marley mới nói những điều đúng đắn không?

— Thế ạ? cô đáp, vẻ thích thú.

— Albert Einstein cũng thế đấy.

— Chúng ta sắp bàn về thuyết tương đối hay sao?

— Chính xác. Nhưng không phải thuyết tương đối em đã biết đâu. “Hãy đặt bàn tay bạn lên một chiếc chảo trong một phút và bạn sẽ cảm thấy phút đó dường như kéo dài cả tiếng đồng hồ. Hãy ngồi lên một cô gái đẹp trong một giờ và bạn sẽ cảm thấy một giờ đó dường như kéo dài một phút. Thuyết tương đối chính là như vậy.”

— Mọi thứ tùy thuộc vào độ nóng của cái chảo.

— Và vào cô gái xinh đẹp.

— Thế còn trường hợp này? Tính tương đối của thời gian trải qua bên em thì sao?

— Một giây.

— Em sẽ đỏ bừng lên như một cái chảo nóng rực mất.

— Tôi vẫn sẽ đặt tay mình lên đó.

— Chỉ một giây thôi chứ gì?

— Tôi sẽ ngừng thời gian lại…

Chuyện giữa Paul và Manon đang thoa kem liền sẹo lên tim Julie.

Không chứa paraben.

Một chuyện đen đủi đổi lấy một chuyện tốt lành.

Một chuyện vô cùng đen đủi, đổi lấy một chuyện cực kỳ tốt lành. Có không cân xứng cũng chẳng sao. Cô hạnh phúc khi chứng kiến họ kiếm tìm nhau, quyến rũ nhau, từ vài tuần nay, và gặp nhau vào tối nay. Bởi vì cuộc sống đang tiếp diễn. Và họ nằm trong số những người cô tha thiết gắn bó. Vậy nếu họ hạnh phúc, sẽ có thêm chút keo nữa để dán các mảnh Lego của riêng cô lại với nhau.

Người Dịch: Hồng Ngọc
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.