Chủ nhật đó Julie ăn trưa tại nhà Jérôme. Để nâng cốc chúc mừng vụ rút đinh ghép xương, Caroline đã làm một chiếc bánh ga tô. Một chiếc Bánh Vua, dù đã qua dịp lễ Hiển Linh nhưng Caroline vẫn thích kiểu vượt thời gian như thế. Lần này cô không quên để hình nộm vào bên trong bánh trước khi nướng. Cô đang tiến bộ. Niềm tin vào bản thân đang dần hình thành.
Jérôme đã xuất viện vào giữa tuần, sau vài ngày nằm viện, để tránh làm chuông báo động ở sân bay kêu loạn lên. Việc phục hồi chức năng được bắt đầu ngay từ trước khi tiến hành thủ thuật. Anh vẫn đi lại được, di chuyển giữa những buổi điều trị tại nhà người bạn làm bác sĩ vật lý trị liệu có vóc dáng như thần Apollo và thích rượu whisky. Jérôme cóc cần vóc dáng như thần Apollo. Ngược lại, rượu whisky ngon thì…
Anh đang leo lên dốc, đôi khi có chút cảm giác tội lỗi vì thấy Julie bị tụt dốc xuống tít phía dưới, khi anh tai qua nạn khỏi với một cẳng chân bị nghiền nát.
Cả ba người có mặt trên chiếc xe đều hối tiếc vì đã không ngồi ở vị trí tử thần.
Nhưng Julie cũng đang dần dà leo dốc. Từng bước một. Những bước nhỏ. Nhưng vẫn là leo lên.
— Thế còn vụ phục hồi chức năng của em? Jérôme hỏi cô. Có tiến triển không?
— Có. Bà bác sĩ sản khoa thời Trung cổ của anh dễ mến lắm.
— Trung cổ? Tại sao lại Trung cổ?
— Hai bác cháu toàn nói về pháo đài, cầu rút, công chúa, những đợt sóng lớn vô cùng êm dịu.
— Bà ấy là bác sĩ sản khoa kiêm huấn luyện viên bơi à?
— Em nghĩ bà ấy đa di năng luôn.
— Bà ấy giúp em thoải mái chứ?
— Chúng em đang bít chỗ rò. Nước đỡ chảy hơn rồi. Bên trên thì vẫn còn nhiều việc phải làm, nhưng bên dưới thì ổn rồi… Vả lại, bà ấy rất thong thả. Không như đám bác sĩ vừa cười rạng rỡ vừa giả vờ lắng nghe anh, nhưng trong khi anh giải thích cho họ hiểu là anh bị tè dầm, họ lại nghĩ đến kỳ nghỉ trượt tuyết sắp tới của họ, kỳ nghỉ mà anh sắp giúp họ chi trả bằng khoản thanh toán vượt trội kếch xù, thêm nữa, họ còn làm cho anh hiểu rằng tốt hơn là anh nên ra hành lang mà xỏ lại giày, để họ còn tiếp các nữ bệnh nhân khác, để tối ưu lợi nhuận, bởi trượt tuyết tốn kém lắm, nhất là những điểm trượt tuyết họ thường lui tới…
— Em cho anh vào cùng rọ với họ à?
— Theo anh thì sao?
— Anh hy vọng mà không.
— Các nữ bệnh nhân của anh có ra phòng chờ mới xỏ lại giày không?
— Không…
— Anh vừa khám nốt trong hành lang vừa chào tạm biệt họ chăng?
— Ồ không.
— Vậy thì em không nhét anh vào cùng rọ với họ đâu…