Julie chồm dậy trên chiếc giường kim loại lạnh lẽo, động tác này khiến cô đột ngột xây xẩm mặt mày. Paul nắm lấy tay cô rồi đề nghị cô bình tĩnh.
— Xảy ra chuyện gì vậy? cô cuống quít hỏi.
— Chúng ta bị tai nạn xe hơi, Paul bình tĩnh đáp.
— Lulu đâu? cô bứt rứt hỏi tiếp.
— Bé đang ở trong phòng phẫu thuật.
— Ở đâu vậy?
— Khoa nhi.
— Cháu muốn tới đó.
— Phải hỏi y tá xem họ có thể tháo thứ này khỏi tay cháu không đã.
Julie bèn ngồi ra mép giường rồi bằng một cử chỉ đột ngột, cô giật phăng chiếc ống truyền bằng nhựa đang cắm sâu vào tĩnh mạch mình. Máu lập tức chảy ra. Cô vớ lấy một gói gạc trên kệ, dùng răng xé toạc ra rồi áp lên cổ tay để cầm máu.
— Đi lối nào đây?
— Cháu không thể đi như thế được, Julie, cháu còn yếu lắm.
— Cháu sẽ ổn thôi. Thằng bé đang ở đâu? cô kiên quyết gặng hỏi.
Paul đỡ vai cô rồi dẫn cô về phía cửa ra. Họ gặp một y tá, ông giải thích với cô ta là ông đưa Julie đi thăm con trai, lát nữa họ sẽ quay lại. Cô y tá còn chưa kịp phản đối, hai cánh cửa trước mặt cô ta đã khép lại.
Khi họ tới khoa ngoại nhi, người ta chỉ cho họ một phòng chờ ở lối vào phòng phẫu thuật. Họ không thể đi xa hơn. Phải chờ ở đây. Không có lựa chọn nào khác.
Julie bảo ông thuật lại những sự kiện đã diễn ra trong đêm. Cô không nhớ chút gì. Thật đáng sợ. Trí não cô đã bỏ sót một mẩu cuộc đời. Một chiếc xe đang chạy nhưng công tơ mét không hiển thị. Paul liền giải thích rằng nhân viên cấp cứu đã tiêm thuốc an thần cho cô, vì cô quá kích động sau tai nạn. Ông kể với cô về chiếc xe tải nhỏ chạy sai làn. Nửa giờ trước, cảnh sát xác nhận với ông là tài xế đã chết ngay lập tức, mẫu thử dương tính với cồn. Mức rất cao: 3,54 gam. Một tội ác. Paul kể về cú va chạm vào sườn chiếc xe hai cầu, nên ông cũng như Julie ngồi bên sườn xe không trực tiếp va chạm đã được chừa ra. Jérôme bị thương nặng nhưng không nguy hiểm đến tính mạng. Chính Ludovic mới bị nặng nhất, mặc dù đang ngồi trong chiếc ghế có giá hai trăm euro. Nên Paul nghĩ nếu vẫn dùng ghế cũ, rất có thể cậu bé đã không giữ được tính mạng.
— Jérôme sao rồi ạ?
— Gãy xương chậu, và nhiều đoạn gãy khác ở cẳng chân phải. Vai cũng bị ảnh hưởng. Nhưng ổn rồi, ổn rồi.
— Thế còn Lulu? cô lí nhí hỏi.
— Bác không biết, Julie ạ. Phải đợi thôi.
Bầu không khí yên lặng bao trùm căn phòng nhỏ nơi vài cuốn tạp chí nằm vương vãi trên mặt bàn thấp. Một chậu cây sống lay lắt trong một góc phòng, như để mang lại chút sức sống cho nơi này. Những tranh ảnh giúp tâm trí thư thái được treo trên tường: ở đây là đại dương, ở kia là một cồn cát, những đỉnh núi tuyết phủ của một dãy núi nào đó. Toàn những thứ bao la trong một căn phòng chật hẹp đến thế! Và đối với Julie là biết bao lo âu trong trái tim vô cùng nhỏ bé. Cô lặng lẽ khóc. Paul đến bên cô, ôm cô chặt hơn một chút, vuốt ve vai cô, thật dịu dàng.
Hơn ba giờ sau khi ca phẫu thuật bắt đầu, cánh cửa ngách bật mở. Một người đàn ông cao lớn mặc đồ màu xanh lơ xuất hiện. Anh vẫn đội chiếc mũ chỏm màu xanh lục và vừa ngồi xuống một chiếc ghế tựa ngay cạnh họ vừa kéo khẩu trang xuống cổ. Anh biết Julie là mẹ bệnh nhân và muốn biết chắc là anh có thể cung cấp thông tin về sức khỏe của bệnh nhi trước mặt người đàn ông đang ngồi cạnh cô. Julie đồng ý, nhẹ nhõm vì không đơn độc. Hít vào thật sâu…
— Tôi là Mercier, bác sĩ phẫu thuật. Tôi có cả tin tốt lẫn tin xấu. Cháu Ludovic con trai cô đã bị một cú va đập mạnh. Chúng tôi đã chặn đứng được hiện tượng xuất huyết não. Nhưng lại phải cắt bỏ lá lách của cháu.
— Có nghiêm trọng không?
— Đó là một cơ quan nội tạng quan trọng trong hệ thống miễn dịch, nhưng chúng ta vẫn có thể sống mà không cần đến lá lách bằng cách điều trị ngăn ngừa nhiễm khuẩn.
— Đó chính là tin xấu phải không?
— Không. Tin xấu còn ảm đạm hơn. Ludovic đã bị chấn thương sọ não, và vài khu vực trong não bộ bị tác động. Hiện cháu đang hôn mê. Chúng tôi không biết liệu cháu có tỉnh lại không, cũng không biết bao giờ cháu tỉnh. Có thể là hai giờ, hai ngày, hai tuần, hai tháng nữa, nhưng cũng có thể là hai năm. Y học chưa có khả năng dự đoán thời điểm bệnh nhân tỉnh lại sau hôn mê. Nhưng kết quả điện não đồ khá tốt, nên nếu Ludovic tỉnh lại, hẳn cháu sẽ vẫn giữ được đầy đủ các năng lực trí tuệ hiện có. Dĩ nhiên, có lẽ không phải ngay tức khắc. Mặt khác, trong vụ tai nạn, cột sống của cháu cũng bị ảnh hưởng. Ngay lúc này, hai chân cháu không có phản ứng. Ở điểm này cũng vậy, chúng tôi không biết liệu tình hình có thể đảo ngược hay không.
Julie đã lắng nghe bài diễn văn dè dặt và rõ ràng của bác sĩ. Cô vẫn còn bàng hoàng trước những thông tin này. Sau vài giây tê liệt hoàn toàn, nhớ lại cảnh con trai chơi đùa trên cát vào hôm qua ở Bretagne, cô bật khóc nức nở, như thể bỗng nhiên nhận thức được tình hình nghiêm trọng đến mức nào. Đến lượt cô trải qua cơn chấn thương tâm thần nghiêm trọng. Cô vừa khóc vừa níu chặt tay Paul.
Thời gian đã ngừng lại trong căn phòng nhỏ này, những tranh ảnh về không gian thiên nhiên hùng vĩ đã trở nên vô nghĩa, chẳng còn gì vĩ đại, chẳng còn gì nữa ngoại trừ nỗi sợ. Bức ảnh chụp cảnh biển đang chế nhạo Julie, cô bỗng nhận ra rằng có lẽ Ludovic sẽ không bao giờ trở lại biển được nữa.
Julie cảm thấy bàn tay rắn rỏi của bác sĩ Mercier trên vai. Một sự tiếp xúc khiến cô cảm động, gần như thấy được xoa dịu. Rồi anh biến mất sau cánh cửa, vừa đi vừa đeo lại khẩu trang.
Thinh lặng lại chụp xuống như một tấm áo choàng bằng chì. Dù vô cùng buồn bã, Paul vẫn thấy nhẹ lòng. Ông nâng cằm Julie lên rồi dịu dàng mỉm cười với cô.
— Julie à, Ludovic còn sống. Bị hôn mê, nhưng còn sống.
— Bác có niềm tin. Cháu cũng tin tưởng đi. Bác van cháu, đừng buông tay nhé, OK?
— “Đừng buông tay, có thể phép mầu sẽ xảy đến chỉ hai giây sau khi bạn làm thế.” Câu ngạn ngữ Ả Rập đó, cháu vẫn áp dụng nhiều năm nay. Nhưng giờ thì cháu chẳng còn tay để mà buông nữa rồi.
— Chúng vẫn ở đó mà. Cháu không cảm nhận được chúng, nhưng chúng vẫn ở đó.
Julie liền trốn vào đôi cánh tay ông, chúng cũng vậy, vẫn ở đó. Cô cố gắng bình tĩnh bằng cách gò mình theo nhịp thở của Paul. Ông cao lớn và rộng rãi. Hơi êm ái. Một cây sồi khổng lồ vững chãi với phần thân rỗng và phủ rêu… Còn cô, một con nai nhỏ bị thương náu mình vào đó.
— Nhỡ bé không tỉnh lại thì sao?
— Bé sẽ tỉnh lại, Julie ạ, không thể khác được. Cháu hãy bám lấy ý nghĩ đó.
— Cháu đang cố gắng bám víu đây, nhưng cứ bị trượt đi, chỗ này cũng thế, cháu có cảm giác mình đang ở trên một bức tường băng, mà lại không có cả móc sắt lẫn cuốc chim.
— Vậy thì hãy đưa vào những người khác. Dựa vào bác đây này.
Julie lại nép sâu hơn nữa vào vòng tay ông…