Chạm Tay Vào Hạnh Phúc

Lượt đọc: 238 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 26
Trong Bước Đi Của Số Phận

❊ ❊ ❊

Cuộc sống thường nhật lấy lại quyền hành của nó, không thể tránh khỏi.

Thật may, có lẽ vậy. Đôi khi, nó có một khía cạnh khiến người ta yên lòng.

Jérôme đã về nhà, không qua trung tâm phục hồi chức năng. Còn quá sớm. Anh vẫn chưa thể đặt chân xuống đất, trò ghép hình còn lâu mới được khôi phục lại. Nhưng anh đã xoay xở bằng hai tay và một chân - chân kia còn chưa sử dụng được - để về nhà càng sớm càng tốt, bởi anh quay cuồng trong phòng bệnh như một chú sư tử bị nhốt trong chuồng. Dù Caroline đã cho lắp thang chở hàng, nhưng Jérôme cũng không phải là một món hàng đối với cô gái phải khó khăn lắm mới giấu được niềm vui khi thấy anh quay trở lại. Chứng kiến cảnh đó, Julie không biết liệu thái độ nhiệt tình này gắn với niềm vui được gặp lại anh, hay với niềm vui vì không còn phải khám bệnh một mình. Đúng như Jérôme đã dự kiến, anh ra quyết định sau khi Caroline thực hiện xong công đoạn khám lâm sàng. Khi việc này là không cần thiết, cô lui ra sau, để bác sĩ làm việc, quan sát, học hỏi, kháng cự để không ngã xuống hố, và gạt bỏ càng ngày càng nhanh những ý nghĩ về chụp IRM hoặc xét nghiệm máu.

Julie cũng hài lòng khi thấy anh quay trở lại. Cô chưa bao giờ rành rẽ tại sao nhưng sự hiện diện của một người đàn ông trong ngôi nhà nơi cô ngủ khiến cô thấy vững lòng. Một cảm giác được chở che, hoặc sự đảm bảo được thấu hiểu trong cách cư xử có phần nam tính của cô, thứ mà cô cố gắng che giấu, nhưng nó vẫn phi nước đại mà quay trở lại không biết mệt mỏi, như một bản tính.

Chân anh vẫn phải bó một lớp thạch cao dày cộp, nhưng Julie hết sức nghi ngờ rằng những tiếng thở dài mà đôi lúc cô nghe thấy trong phòng ngủ, khi Caroline có mặt ở đó, chỉ liên quan đến việc gãi sâu vào những vùng da khuất dưới lớp bột thô màu trắng. Cô thấy vui vì điều ấy Jérôme cần lật sang trang mới, cần leo lên khỏi cái hố nơi anh đã mù quáng nhảy xuống, dù không muốn thừa nhận điều đó. Và chính Caroline, người thường nhảy xuống mà không suy nghĩ đã trở thành cái thang ngắn cho anh. Một sự bổ sung.

Nhưng rốt cuộc, họ rất hợp nhau. Hoàn toàn khác biệt, nhưng bổ sung lẫn nhau. Khi Caroline hoảng sợ, Jérôme xoa dịu. Khi anh nổi cáu, cô xoa dịu. Khi cô không biết, anh bảo ban. Khi anh đói, cô nấu nướng. Những lúc cô lạm dụng nhiệt tình bác sĩ, anh bằng lòng với việc lắng nghe. Khi cô gãi, anh thở dài khoan khoái. Khi anh dịu dàng, cô hít thở.

Paul ở đó.

Hơn bao giờ hết.

Ông di chuyển đều đặn như một máy đánh nhịp giữa nơi làm việc và bệnh viện, hạnh phúc vì không còn phải điền vào mục thông tin về bạn đời nữa, đôi khi tự buông thả như một thiếu niên già vừa rời khỏi cái tổ gia đình và quên rằng một ngôi nhà phải được xếp đặt ngăn nắp, quần áo phải được giặt, máy hút bụi phải hút bụi, và một chiếc khăn phải lau chùi. Có hề gì. Ông đã sắp xếp lại những ưu tiên của bản thân đồng thời xem xét lại cuộc đời mình, với cảm giác cay đắng là đã bị lừa trong suốt ba mươi năm. Tuy nhiên ông vẫn hy vọng mình sẽ bình thường trở lại và từ giờ trở đi sẽ bám theo ngọn hải đăng chỉ đúng đường, chứ không phải những mỹ nhân ngư độc ác.

Ông tích cực tìm kiếm một căn hộ để đầu tư tiền vào đó, sau đó ông có thể cho Julie thuê với mức giá thấp hơn cả nhà ở xã hội. Mối tương quan giữa chất lượng - giá cả sẽ vô lý đến mức cô chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài chấp nhận.

Paul nóng lòng chờ đợi cái ngày Julie chấp nhận lòng hào hiệp của ông mà không có cảm giác ông mua chuộc cô. Ông cảm thấy chuyện này vẫn chưa thành công. Chưa đâu. Nhưng ông biết ngày đó sẽ tới. Vụ xưng hô thân mật cuối cùng chung đã xảy ra đấy thôi.

Manon đã tham gia đội quân canh gác cho Ludovic theo cách hết sức tự nhiên, cô vốn là mẹ đỡ đầu của bé mà. Cô gái trẻ đã nhiều lần gặp Paul tại bệnh viện. Những cuộc trao đổi thân tình và kín đáo đã dần dịch chuyển về một mối quan tâm chung là hỗ trợ Julie, và niềm vui được gặp lại nhau trong những dịp này.

Về phần Julie, cô đã yên vị trong cuộc sống bấp bênh này theo nhịp điệu của những cuộc thăm nom trong bệnh viện. Phần còn lại là thứ yếu. Công việc đã trở nên đều đặn, những lần di chuyển theo chế độ lái tự động, những thú giải trí khác thường bởi chúng đã trở nên hiếm hoi.

Nó là như vậy đấy. Chống lại cũng chẳng ích gì, số phận vạch ra con đường. Ta có thể đi theo hoặc không. Nhưng nếu ta không theo bước nó, rốt cuộc ta sẽ bị lạc.

Vậy nên cô theo bước cái số phận gập ghềnh ấy, không phản đối hay kháng cự. Dẫu sao chăng nữa, cô cũng không đủ sức. Cặp đùi lẳn thịt ở Bretagne đã tan biến cùng với cảm giác ngon miệng.

Cô vẫn đứng vững, như vậy đã là tốt lắm rồi.

Người Dịch: Hồng Ngọc
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.