Chạm Tay Vào Hạnh Phúc

Lượt đọc: 230 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3
Vài Chú Gà Con Trên Đường

❊ ❊ ❊

Phải đến khoảng mười một giờ đêm hôm trước ngày khởi hành cô mới thấy bụng mình ngót đi sau bữa trưa đó. Dạ dày cô không còn quen được ăn no nê nữa rồi. Nhưng đồ ăn ngon quá. Julie đã dành cả buổi tối để thu vén vài thứ đồ đạc cho chuyến đi. Cô đã tìm được một chiếc túi ni lông chắc chắn để nhét vào đó vài món đồ chơi cùng vài cuốn truyện cổ tích cho trẻ em. Từ khi thức giấc, cô đã kiểm tra hành lý hai lượt để chắc chắn không quên thứ gì. Cô khó lòng hình dung được rằng một giờ nữa người đàn ông đó sẽ tới đón cô để đưa cô đến đầu kia nước Pháp. Từ bao lâu nay cô đã mong được ngắm biển. Và chỉ cho Ludovic xem.

Cô chẳng ngủ được mấy. Cô gần như vui mừng vì chuyện đó. Julie hăng hái, như mọi khi, bất chấp nguy cơ vỡ mộng, như mỗi lần một gã đàn ông nào đó hứa hẹn ngon ngọt với cô. Nói cho cùng, ai nói là ông ấy sẽ đến, ai nói đó không phải là hứa hão, những lời gió thoảng mây bay để tỏ ra thú vị hoặc được cô ban phát ân huệ? Đã đành, nhưng ông ấy có nhận được ân huệ nào đâu, và ông ấy có vẻ nghiêm túc. Vẫn còn giả thiết “buôn người sang châu Á”, mà cô kiên quyết gạt đi, không chấp nhận sự tầm thường của một cuộc sống không mơ ước.

Ludovic vẫn ngủ. Cô sẽ đánh thức bé vào phút cuối. Với một chút may mắn, bé sẽ ngủ lại trên xe. Cô đã chuẩn bị ghế ngồi ô tô dành cho trẻ con, bình sữa cùng vài chiếc bánh quy. Mọi thứ đã để ngay ở cửa ra vào. Cô loanh quanh trong căn hộ một phòng nhỏ xíu. Còn bốn mươi lăm phút nữa là đến thời điểm đặc biệt sẽ khẳng định cho cô thấy đàn ông rặt một lũ đểu cáng.

Hoặc không.

“Hoặc không”, “hoặc không”, “hoặc không”, cô tua đi tua lại hai từ này để thuyết phục bản thân.

Jérôme không ngủ được mấy. Anh suy nghĩ. Anh có lựa chọn đúng không khi bỏ lại phòng khám và bệnh nhân của mình cho một người mời vào nghề? Làm sao làm khác được? Chẳng phải với anh, bệnh nhân sẽ còn gặp nhiều nguy hiểm hơn là với một cô gái có tế bào thần kinh quá nhạy và luôn nghe ngóng bất kỳ triệu chứng nào, dù nhỏ nhất, vì e sợ mình sẽ bỏ sót? Không như các tế bào thần kinh của anh, uể oải vì rượu mạnh và mỏi mệt. Nhất là vì nỗi buồn.

Vậy là anh đã lựa chọn đúng.

Hành lý hàng hiệu đồng bộ của anh đang chễm chệ ở cửa ra vào, được sắp xếp gọn ghẽ. Kèm theo là chiếc va li da đựng đồ nghề bác sĩ. Anh không bao giờ lên đường mà không mang nó theo. Một trường hợp cấp cứu đúng vào ngày anh không mang chiếc va li này theo đã đủ để thuyết phục anh không bao giờ rời xa nó. Chắc là bố anh sẽ không đến muộn. Ông thường rất đúng giờ. Ông đã báo sẽ qua đón anh lúc sáu rưỡi.

Đồng hồ chỉ sáu giờ mười lăm khi Caroline rời phòng, tóc rối bù và mắt sưng mọng. Hẳn cô đã vùi mặt xuống gối mà khóc hồi lâu trong đêm, xả đi những hơi hướm lo lắng sau cùng trước khi khởi động. Cô mỉm cười mơ hồ với anh rồi biến vào phòng tắm. Jérôme chuẩn bị cho cô một bữa sáng đầy đủ, có cả Nutella. Không thứ gì khác lên dây cót tinh thần cho phụ nữ hiệu quả bằng. Thậm chí nó còn có tác dụng cả với anh, vậy nên… Vả lại cô gái chưa đủ đẫy đà để lý lẽ với anh là cô đang ăn kiêng.

Chừng mười phút sau cô xuất hiện, đã thay đồ, mái tóc ướt xõa trên vai. Cô đã cố gắng trang điểm, nhưng những dấu tích của ngày hôm qua vẫn còn rõ rệt. Hai giờ nữa cô sẽ bắt đầu buổi khám bệnh của mình. Từ giờ cho tới lúc đó không có bất kỳ cơ may nào để chúng biến mất. Mặc kệ. Cô sẽ thu xếp. Với những người tò mò nhất, cô sẽ viện cớ đau mắt.

Vài phút sau, chiếc xe hai cầu màu xám tiến vào sân. Những chiếc lốp to tướng nghiến lạo xạo trên mặt sỏi. Paul bấm chuông rồi không chờ mà bước ngay vào phòng khám. Ông gọi con trai từ dưới cầu thang. Jérôme mời bố lên gác. Khi bước vào bếp, Paul ngạc nhiên khi trông thấy cô gái.

— Caroline, người trực thay cho con, con trai ông giải thích. Con đã nói với bố là con cho cô ấy mượn nhà rồi nhỉ?

— À đúng rồi, quả có vậy. Xin chào, Caroline. Cô có vẻ không được khỏe nhỉ.

— Chào bác. Bác thật có khiếu khen ngợi, cô nói đoạn mỉm cười mơ hồ với Jérôme. Cháu đang bị đau mắt.

— Đau mắt hả? Còn tôi, tôi là Fred Astaire[1] đây, Paul mỉm cười đáp.

— Cô ấy đang có chút lo lắng, đây là lần đầu tiên cô ấy trực thay, Jérôme giải thích. Ở đó có sóng di động không nhỉ?

— Đó là nơi tận cùng thế giới, nhưng dẫu sao cũng có sóng. Tệ nhất thì vẫn có điện thoại cố định. Thuê bao cả năm mà. Con không định ngắt kết nối hoàn toàn đấy chứ?

— Một khi đã là bác sĩ, ta không bao giờ ngắt kết nối hoàn toàn đâu…

— Được rồi, con sẵn sàng chưa?

— Rồi ạ. Bố uống cà phê không?

— Không. Ta đi thôi.

Jérôme dặn dò người trực thay thêm vài câu, cô nhanh chóng để lộ những dấu hiệu tinh thần tụt dốc. Thế nên anh thà rút gọn khoảnh khắc này. Cú giật phăng nhanh gọn để tránh phải lôi kéo bất tận.

Cô gần như dán mắt vào cửa kính phòng bếp khi hai người đàn ông ngồi vào xe, như thể cô van xin họ hãy ở lại.

Cô van xin họ…

— Con đã làm gì cô ấy vậy? Paul vừa hỏi vừa đóng sập cửa xe.

— Con đã chọn cô ấy trực thay.

— Chỉ vậy thôi sao?

— Đây là lần đầu tiên của cô ấy…

— Ra thế, lần đầu tiên kia đấy!!! Paul mỉm cười nói tiếp.

— Con hy vọng mọi chuyện sẽ ổn, Jérôme lo lắng nói.

— Tại sao mọi chuyện lại không ổn? Cô ấy không kiếm tấm bằng bác sĩ ở hội chợ đấy chứ?

— Bố ơi, hội chợ là thời đại khác rồi! Cô ấy sợ bỏ qua dấu hiệu gì đó nghiêm trọng thôi.

— Những người mới tốt nghiệp thường có cả mớ lý thuyết trong đầu, phải không? Họ mắc lỗi vì thái quá nhiều hơn là vì thiếu sót. Khi quay về, con sẽ có một tá kết quả chụp xạ hình, ba kết quả chụp cộng hưởng từ và năm mươi ba phân tích mẫu máu cần sắp xếp…

— Chắc chắn rồi.

— Thư giãn đi con, chính vì thế mà chúng ta đi Bretagne.

Paul im lặng một lát. Ông suy nghĩ. Ông có nên thong báo cho con trai biết họ sẽ ghé qua đón Julie cùng con trai cô không nhỉ? Thông báo chỉ là chuyện vặt, nhưng ông biết con trai mình sẽ phản ứng tiêu cực, nổi giận, trách cứ ông. Nếu ông chờ đến lúc tới nhà cô gái, thì Jérôme sẽ nuốt cơn giận vào lòng, vì anh vốn là chàng trai được dạy dỗ đến nơi đến chốn, và thời gian di chuyển có thể sẽ đủ để làm tiêu tan cơn tức giận của anh.

Ông chọn phương án này, đồng thời biết chắc rằng quãng đường vòng họ sắp đi để ghé qua đón Julie sẽ khơi dậy sự tò mò của con trai. Y như rằng. Họ vừa rời xa lộ thì Jérôme đã hỏi ông:

— Bố có thể cho con biết ta đang đi đâu được không?

— Tới nhà cha xứ.

— Để làm gì?

— Một lời xưng tội vào phút cuối.

— Bố đùa con đấy à? Jérôme nổi cáu.

— Không xa đâu, nhưng bố đang cố trì hoãn càng lâu càng tốt thời điểm phải nói vời con rằng ta đang đi đón một người sẽ đồng hành cùng ta.

— Ai vậy? cậu con trai gầm lên.

— Một phụ nữ thú vị.

— Bố chưa kể với con là bố đã gặp gỡ ai đó. Ít ra bố cũng nên hỏi ý kiến con.

— Vừa mới đây thôi, Paul nói như xin lỗi.

— Nghĩa là sao?

— Một tuần.

— Mới có một tuần mà bố đã mời cô ta tới đầu kia nước Pháp để nghỉ hè cùng với chúng ta cơ đấy! Jérôme bùng nổ.

— Tại sao lại không nhỉ?

— Con không muốn làm kỳ đà cản mũi! Con tới vì lý do khác kia.

— Con đừng lo. Chuyện không phải như vậy đâu. Cô ấy đáng tuổi con gái bố thôi…

— Thế tại sao cô ta lại sống trong nhà cha xứ?

— Bởi vì đó là nơi được người ta thu xếp làm khu nhà xã hội.

— Ra thế, bởi vì hơn nữa cô ta lại còn được nhận trợ cấp xã hội? Khỉ thật, nhưng trong đầu bố đang nghĩ gì vậy? Là từ khi Marlène bỏ bố chứ gì? Bố muốn cứu chuộc lương tâm bằng cách giúp đỡ người nghèo chăng?

— Bố chẳng có lương tâm nào cần cứu chuộc hết, và cô gái này khiến bố cảm động, vậy thôi.

— Bố tìm được cô ta ở đâu thế?

— Ở siêu thị.

— Không, chắc là con đang mơ…

— Chúng ta tới nơi rồi. Nếu con muốn thì cứ ở lại trong xe, bố sẽ ra đón cô ấy.

Paul chờ một lát trên bậc thềm sau khi đã bấm chuông. Julie đang nóng lòng chờ bên kia cánh cửa, không gây ra tiếng động. Để vài giây trôi qua cho khỏi tạo cảm giác là cô đang chờ sẵn.

Sau khi đã đếm đến mười, rốt cuộc cô cũng mở cửa.

— À, là ông đấy hả? cô nói, giả vờ ngạc nhiên.

— Julie, đừng có giả vờ ngạc nhiên nữa, trông chẳng giống chút nào đâu. Cô sẵn sàng chưa?

— Tôi không biết, tôi vẫn đang phân vân.

Cô nghiêng người cố nhìn qua vai Paul.

Jérôme quan sát cảnh tượng, không tỏ thái độ gì. Anh trông chờ vào hình phản chiếu trên tấm kính chắn gió để không tỏ ra quá lộ liễu. Một phụ nữ thú vị đây ư? Chỉ là một con bé với dáng dấp thảm hại, chiếc quần jean cũ rích và chiếc áo phông ôm sát, tôn lên cặp vú tròn trĩnh và ngạo nghễ. Dĩ nhiên, về bản chất vẻ ngạo nghễ của cặp vú không nhất thiết là một khuyết điểm. Nhưng cô ả này không được dự kiến trong chương trình. Rồi sẽ phát sinh những phiền hà, anh biết thế, anh cảm nhận được điều ấy.

— Con trai ông kia hả? Julie gặng hỏi. Anh ta không nói gì sao?

— Nó đang nghiền ngẫm trong xe. Cô đừng lo, nó có cái dạ cỏ rất rộng, chuyện này sẽ được tiêu hóa nhanh thôi.

— Không, không, nếu gây phiền toái thì tôi sẽ không đi đâu. Dù sao tôi cũng đang lưỡng lự mà.

— Tại sao?

— Bởi vì không nên đi tới tận đầu kia nước Pháp cùng một người xa lạ.

— OK! Tùy cô thôi, Paul đáp rồi quay gót.

— Chờ đã! ngay giây sau Julie đã kêu lên.

— Đã vậy rồi sao?

— Đã vậy rồi sao gì kia?

— Ít ra cô cũng nên để cho tôi kịp khởi động xe, để cho tôi cái thú được nhìn qua gương chiếu hậu thấy cô vừa chạy theo xe vừa vẫy tay rối rít chứ. Như thế có lẽ bản ngã trong tôi sẽ thấy vui.

— Vâng, thôi được rồi. Tôi đi.

— Tuyệt vời ông mặt trời!

— Ông đâu phải loại đàn ông nói “tuyệt vời ông mặt trời”. Nghe không hợp với phong cách của ông.

— Giống như bộ đồ cô mặc hôm qua tại nhà hàng thôi. Đừng có lúc nào cũng nghĩ thứ này thứ kia có phù hợp hay không đi, nực cười lắm. Nếu tôi muốn nói “tuyệt vời ông mặt trời”, tôi sẽ nói “tuyệt vời ông mặt trời”. Thế con trai cô thì sao?

— Nó cũng biết nói “tuyệt vời ông mặt trời”.

— Tôi không hỏi chuyện đó. Cậu bé sẵn sàng chưa?

— Thằng bé vẫn đang ngủ. Tôi định đợi đến phút cuối mới đánh thức nó. Nếu may ra, nó sẽ ngủ lại.

— Va li của cô đâu?

— Kia, Julie đáp đoạn chỉ một góc lối vào. Tôi không có nhiều đồ đâu.

— Quả vậy, Paul ngạc nhiên. (Ông bỗng thấm thía cảnh bấp bênh mà Julie đang sống.) Ghế ngồi ô tô của cô vẫn đạt chuẩn đấy chứ?

Dĩ nhiên là không rồi. Nhưng ghế đó đắt lắm. Dù sao, tôi cũng chỉ có cái ghế này.

— OK! Tôi bê đồ ra xe. Cô có thể đi đóng cửa chớp rồi bế cậu bé ra được rồi đấy. Chúng ta càng lên đường sớm bao nhiêu thì thằng con thuộc giống bò của tôi càng nhai lại nhanh bấy nhiêu.

Paul xách chiếc tôi ni lông to, đặt vào trong ghế ngồi ô tô, nhấc bổng chiếc ghế lên rồi vừa tiến về phía chiếc xe hai cầu vừa hất cằm ra hiệu để Jérôme mở giúp cửa xe phía sau.

— Chiếc ghế ngồi ô tô dành cho trẻ con này là sao đây? Cô ta bao nhiêu tuổi rồi?! chàng trai thốt lên.

— Ghế cho con trai cô ấy.

— Ra thế, bởi vì hơn thế nữa, sẽ có một đứa bé quấn chân chúng ta ư? Nếu cần gà mái, lẽ ra bố nên chọn gà mái không kèm gà con…

— Bố không cần gà mái, và đúng ra bố mới chính là gà mái trong câu chuyện này, khi ấp dưới cánh mình vài chú gà con yếu ớt để cho chúng ngắm biển, và con cũng thuộc đám gà con đó, nên hãy ngậm mỏ lại. Trên Trái đất này tất cả chúng ta đều có quyền hạnh phúc, và một trong những niềm hạnh phúc của bố là dành tặng chút hạnh phúc cho cô bé này cùng con trai của cô ấy.

Jérôme lại quay lên cửa trước rồi sập cửa thật mạnh. Anh không hình dung kỳ nghỉ ở Bretagne lại như thế này, kèm một con bé hai mươi tuổi với bộ dạng khó nuốt cùng đứa con ba tuổi có lẽ sẽ rất khó chịu và la hét suốt cả ngày, giống như tất cả nhũng thằng bé kích động cao độ anh thường gặp vào những đợt dịch bệnh, phòng khám nông thôn của anh.

Rõ ràng là, giữa một nữ bác sĩ trực thay thiếu tự tin và một chuyến đi báo trước là khó mà yên bình, hẳn Jérôme sẽ khó lòng từ bỏ rượu whisky nếu muốn tìm được giấc ngủ.

Cánh cửa sau xe vẫn mở và Julie đặt Ludovic vào ghế, cậu bé ngái ngủ uể oải bám vào cổ mẹ. Cô cài dây an toàn cho con trong khi Paul khóa cửa căn hộ. Nhìn thấy ông loay hoay bên ổ khóa, cô bèn quay ra để tiết lộ cho ông bí mật về cánh cửa có cái then cài đỏng đảnh này.

Jérôme, đến lúc này vẫn chưa thèm ngoái nhìn, bèn liếc mắt về phía đứa bé đang nhìn anh chằm chằm bằng ánh mắt vừa tò mò vừa lơ đễnh vì còn chưa tỉnh hẳn. Đứa trẻ này trông thật đáng thương với vẻ mong manh của một sinh vật bé nhỏ vừa rời vòng tay của màn đêm. Rồi nó ôm chặt lấy cái mẩu giẻ rách dùng làm thú nhồi bông, vừa mút ngón cái vừa quay đầu về phía cửa kính xe, hai mí mắt nặng trĩu.

Paul ngồi vào trước vô lăng, còn Julie ngồi vào ghế sau, cạnh cậu bé.

— Jérôme, giới thiệu với con đây là Julie. Julie, đây là con trai tôi, Jérôme.

— Những người được nuôi dạy tử tế thường nói “xin chào” với nhau đấy, Paul nhắc nhở bằng giọng không lộ chút cảm xúc.

Lời chào mà hai phe đối địch dành cho nhau hầu như không cho phép dự đoán một chuyến đi hòa hợp. Lời chào của cô gái ngập ngừng và xa cách. Lời chào của vị bác sĩ hạnh lùng và cau có.

Hứa hẹn đây!

Họ vừa khởi hành được vài phút mà Julie đã tự hỏi liệu cô có làm đúng không khi nhận lời mời. Nếu bầu không khí vẫn tiếp tục thảm hại thế này thì kỳ nghỉ sẽ mang lại cho cô lợi ích gì đây? Cô bám víu vào ý nghĩ cho con trai được ngắm biển, bé đâu có đòi được sống trong hai mươi lăm mét vuông cùng những món đồ chơi kiếm được nhờ tổ chức từ thiện Emmaus và một người mẹ vật lộn với cuộc sống thường nhật để đảm bảo cho nó mức sống tối thiểu. Vậy thì có lẽ cô sẽ sai lầm nếu không chớp lấy cơ hội.

Người kia rốt cuộc sẽ tiêu hóa được thôi.

Hoặc không.

Nhưng đó không phải vấn đề của cô.

Julie đã học được cách không lo đến vấn đề của người khác. Phần cô đã có đủ vấn đề để lo rồi. Cô lấy chiếc áo chui đầu, vo tròn lại rồi chèn vào giữa đầu cô và chiếc ghế ngồi ô tô cổ lỗ sĩ nơi con trai cô đang bình yên ngủ tiếp.

Âm thanh của siêu thị khiến cô mệt mỏi cả ngày cộng với những đêm thường xuyên không ngủ, bị ám ảnh bởi những nỗi sợ hãi và những ràng buộc thường ngày, khiến cô kiệt sức. Thế nên Julie buông xuôi và nhanh chóng thiếp đi.

Paul thường xuyên liếc mắt vào gương chiếu hậu. Ông bỗng nhận ra sự bất tiện của hoàn cảnh và hiểu vì sao con trai lại cau có. Tuy nhiên, Paul cảm thấy cô gái này sẽ có ảnh hưởng tốt đến con trai ông và có lẽ con trai ông cũng sẽ có tác động tốt đến cô. Ông đã chán phải suy nghĩ suốt nhiều ngày, nhiều tuần, nhiều tháng trước khi hành động. Những quyết định kiểu “bột phát” có lợi thế là tự nhiên và chân thành. Giúp một người khó khăn sang đường sẽ khiến lòng ta dịu lại cả tiếng đồng hồ sau đó. Thật lạ lùng, Paul có linh cảm rằng với Julie, cảm giác đó sẽ kéo dài một phần đời. Đôi khi có những cảm giác mà ta không giải thích được. Có lẽ vì vào quãng thời gian này ông đang cảm thấy tự do hơn, và hạnh phúc vì điều đó. Julie được hưởng lợi từ chuyện này vì họ đã gặp nhau đúng lúc đúng chỗ.

Cô, người đã suốt đời xuất hiện nhầm lúc nhầm chỗ.

Trong lúc băng qua Vosges theo đường hầm Saintes-Marie-aux-Mines, Paul bắt gặp mình đang quan sát Julie và con cô qua gương chiếu hậu, trên mặt họ ánh đèn nê ông liên tục lướt qua tạo thành những đường sọc sáng. Rời khỏi đường hầm, ông rẽ vào một đại siêu thị trong khu công nghiệp Saint-Dié. Khi anh con trai hỏi tại sao lại dừng xe, ông giải thích rằng ông không chịu nổi ý nghĩ chở một đứa trẻ ba tuổi trong một chiếc ghế không an toàn. Ông sẽ tự trách mình nếu xảy ra chuyện gì đó.

— Con ở lại trông chừng họ hay đi cùng bố cho đỡ mỏi chân? ông hỏi con trai.

— Con đi, Jérôme đáp như một lẽ hiển nhiên.

— Con có thể đi kiếm một cái xe đẩy không? Ghế ngồi ô tô sẽ cồng kềnh đấy.

— Bố có chắc về chuyện mình đang làm không?

— Bởi vì con thì lúc nào cũng chắc chắn về chuyện con làm trong đời mình hả?

— Không, dĩ nhiên rồi, nhưng con thường thận trọng…

— Bố phải đối mặt với nguy cơ gì khi mua một chiếc ghế ngồi ô tô cho một cô gái không có khả năng mua một chiếc cho con trai cô ấy?

— Nguy cơ cô ta đã đánh hơi thấy cơ hội và vặt long bố mà thậm chí bố còn chẳng nhận ra.

— Thôi nào, thôi nào! Tiền thì bố có, và cô ấy sẽ không làm bố mất trí đâu, nếu đó là điều con lo lắng. Thay đổi suy nghĩ của bố thì có thể nhưng làm bố mất trí thì không đâu. Đầu bố gắn quá chặt giữa hai vai rồi. Bố không yêu say đắm cô gái này. Mà tình yêu mới là thứ khiến ta làm bất cứ điều gì.

— Vậy thì bố cảm thấy thế nào với cô ta?

— Tình âu yếm. Đó là một thứ tình cảm đẹp đẽ, tình âu yếm ấy mà, con nên thử, Jérôme ạ.

— Bố biết đến thứ đó từ khi nào thế?

— Từ khi bố gặp cô gái này. Một sự thần khải, ngọn lửa thần bí của các tông đồ bỗng nhiên chọn con.

— Bố mới biết cô ta được một tuần!!!

— Thì sao? Sự hiển nhiên đâu cần nhiều thời gian mới đập vào mắt ta. Thường là tức thì cơ.

— Và bố nói là bố không yêu?

— Không, bố tin là thậm chí bố còn không dám động vào cô ấy. Có lẽ bố sợ sẽ làm tổn thương cô ấy.

— Thế nhưng cô ta chẳng có vẻ gì là mong manh yếu đuối cả. Cô ta giống những cô ả lăng loàn, vào cái tuổi mà những đứa con gái còn chơi nhảy dây, đám đó đã là loại con gái mời anh xơi rồi. Ta thấy hậu quả rồi đấy. Mới mười sáu tuổi đã dính bầu!

— Đôi khi bề ngoài vẫn đánh lừa mà. Bố tin chắc là cô gái này đang cần một tấm chăn lông mềm mại để ẩn náu trong một cái kén êm ái và vô tư lự.

— Bố thấy không? Bản thân bố cũng nhắc đến chăn lông. Con đã bảo là cô ta sẽ vặt lông bố mà.

— Cuộc sống vốn nhẹ bẫng như một cọng lông khi cơn gió cuốn nó theo được thúc đẩy bởi tình yêu và tình âu yếm, thế nên bố rất muốn bứt đi vài cọng lông…

— Của ai vậy? Jérôme hỏi.

— Của bố.

— Của bố hả? anh cười cợt đáp.

— Sao mà con hay khiến người khác mếch lòng thế.

— Ít ra thì cô ta cũng tạo cảm hứng cho bố. Thôi cũng được. Thế nếu ở Bretagne mọi chuyện không ổn thì sao? Ngôi nhà đâu có rộng, chúng ta sẽ giẫm đạp lên nhau mất thôi.

— Thế nếu mọi chuyện đều ổn thì sao? Nếu chúng ta có thể sống “cùng” nhau?

— Con không rõ có thể xảy ra những chuyện gì với một con bé mà con không quen biết, vừa mới qua tuổi thiếu niên, và nếu nó có trưởng thành rồi thì cũng vẫn còn vướng chân bởi một thằng bé lẽ ra phải là em nó.

— Đừng có vơ đũa cả nắm như vậy. Không phải vì nghèo và làm mẹ sớm mà cô ấy non nớt và vô vị đâu.

— Khi về chúng ta sẽ bàn lại chuyện này, Jérôme đề xuất vẻ nghi hoặc.

— Chính xác! Trong lúc chờ đợi, cô ấy dành nhiều thời gian để đọc sách. Còn con? Đã bao lâu rồi con chưa mở một cuốn sách?

— Từ hôm kia! Một cuốn sách dày cộp và nặng trịch, bìa màu đỏ.

— Vidal - dược điển, bố biết rồi. Nhưng còn tiểu thuyết, tiểu luận, những thứ giúp ta sổ lồng và mở lòng mình thì sao?

— Con không có thời gian.

— Dĩ nhiên là có đấy, con có thời gian. Chỉ có điều con không dùng đến nó thôi. Bởi vì con nghĩ con không có nhu cầu sổ lồng, cũng chẳng cần mở lòng với thế giới.

— Con cần Irène.

— Irène chết rồi, bố anh xẵng giọng đáp.

Jérôme im bặt. Nhiều tháng sau thảm kịch, ba từ này vẫn tàn nhẫn như cũ.

Bố anh đã nói ra một cách lạnh lùng, và Jérôme biết nguyên do. Ông biết anh cần tiếp nhận thông tin, cần in nó lên ổ cứng của mình, và ông cũng biết rằng không phải vì thương hại cho số phận anh mà người ta sẽ giúp đỡ anh. Paul đã khoan dung, đã thường xuyên ôm anh trong vòng tay những ngày tiếp sau thảm kịch, đã cầm tay anh trong nghĩa trang, khi mọi người đã đi khỏi còn Jérôme thì lún trong lớp sỏi nhỏ trên lối đi vì cứ đứng chôn chân trước huyệt. Nhưng từ vài tuần nay, ông đã thay đổi chiến thuật. Thương xót quá mức đang giữ con trai ông trong một thứ gì đó nguy hại. Không phải đôi khi chuyển qua dùng liệu pháp sốc điện sẽ tốt hơn sao, nếu điều đó có thể giúp anh nhìn thẳng vào thực tại nghiệt ngã?

Chết rồi.

Chỉ có bố anh mới dám nói “chết rồi”.

Những người khác đều tránh sự tàn nhẫn của từ này. Bằng cách sử dụng những uyển ngữ, bằng cách tránh nói thẳng vào vấn đề, họ tưởng rằng chúng sẽ hoàn toàn không tồn tại, rằng tính hiện thực của chúng sẽ được giảm bớt.

Đã ra đi.

Đi đâu?

Đã qua đời.

Lịch sự nhưng dài dòng. Hơi khoa trương. Quá trịnh trọng.

Về nơi chín suối.

Cứ làm như người ta không biết gì ấy!

Chết rồi.

Đành vậy chứ sao, chết rồi!

Trái ngược với còn sống. Như thiên nhiên trong một tác phẩm hội họa bậc thầy, khi mà người ta đã ngắt hoa, đã hái quả, và chúng chỉ còn giữ được màu sắc và vẻ đẹp của mình trên tấm toan của họa sĩ. Giống như vài bức ảnh của cô mà anh đã cất vào một cuốn album, giữa những cuốn sách để trên giá. Như một bức tranh tĩnh vật được treo trên bức tường cuộc đời bác sĩ vùng quê của anh. Và anh chịu đựng nỗi thống khổ vì phải đóng chiếc đinh treo bức tranh này. Đóng thật sâu vào da thịt. Một khoảng trống cuối cùng sẽ thành vết sẹo chai cứng, lồi tướng, dạng sẹo gây đau đớn cả đời.

Paul đã tìm thấy ghế ngồi ô tô dành cho trẻ con. Ông chọn chiếc đắt nhất, dĩ nhiên. Bảo vệ tối đa. Hoặc trò lừa đảo khéo léo của nhà sản xuất.

Về tới xe, Julie mở cửa rồi nói với ông:

— Ludovic vẫn ngủ, còn tôi, tôi muốn đi tiểu. Ông trông thằng bé nhé.

Vừa nhìn cô đi xa dần, Jérôme vừa lẩm bẩm dưới chòm râu ba ngày chưa cạo rằng hiếm thấy cô gái nào xử sự thô thiển như thế.

— Con nói quá lên đấy thôi, chính con từng nói với bố rằng “tiểu tiện” là một thuật ngữ y khoa còn gì, Paul phản bác.

— Điều đó không ngăn cản việc nó là thô thiển trong ngôn ngữ thường ngày.

— À, vậy phải là bác sĩ mới được quyền sử dụng từ đó trong ngôn ngữ thường ngày mà không thô thiển chăng? Có lẽ Julie biết rằng đó là thuật ngữ khoa học để chỉ việc người ta dốc sạch bọng đái của mình.

— Bố quen nhiều đứa con gái hai mươi tuổi nói năng như thế hả?

— Bố không quen nhiều đứa con gái hai mươi tuổi. Và bố không quan tâm chúng nói năng thế nào, điều đáng kể là chúng căng tràn sức sống. Và tích cực, nếu có thể nói như thế.

— Bố nói thế là vì Irène phải không?

— Có lẽ vậy. Có lẽ sẽ tốt hơn cho con bé nếu nó thô thiển nhưng vui vẻ. Bố cũng đi tiểu đây. Bố thì có quyền nói từ đó chứ?

— Bỏ qua đi.

— Con trông chừng cậu bé nhé?

— Con được lựa chọn sao?

— Con có muốn đi tiểu không?

— Không.

— Vậy thì con không được lựa chọn thật. Lát gặp lại nhé.

Paul đứng trước nhà vệ sinh nữ và đợi Julie để đề xuất một chuyện vô cùng tế nhị.

Lát sau, cô vừa rời khỏi nhà vệ sinh nữ vừa lùa nhanh bàn tay vào tóc, có lẽ đó là hệ quả của việc liếc mắt vào tấm gương gắn phía trên bồn rửa và thấy tóc mình hơi rối sau khi ngủ dậy.

— Cô ghé qua quầy sách thử xem, nếu thấy cuốn nào hay thì mua, và tìm luôn thứ gì đó cho Ludovic nhé, đường còn dài lắm, Paul nói đoạn đưa ví của ông cho cô. Chúng tôi chờ cô trong xe.

— Còn Ludovic?

— Cậu bé đang được người tử tế trông nom, cô đừng lo.

— Vừa hay.

— Vừa hay gì kia?

— Vừa hay, tôi đang lo về người tử tế mà ông nói đến.

— Cô đừng lo. Vẻ bề ngoài vẫn dối lừa theo cả hai chiều đấy.

— Hai chiều nào?

— Thì là hai chiều thôi. Còn bây giờ, đi mua đi, đường còn dài mà ngày thì mỗi lúc một ngắn. Tôi những muốn đến Bretagne trước khi đêm xuống. Giờ tôi nghĩ là không kịp rồi, nhưng thôi cũng đành.

Julie không lần chần trước quầy sách. Cô biết sẽ chọn cuốn nào cho mình. Tiểu thuyết mới nhất của Fred Vargas mà cô đang rình chờ ở thư viện để có thể mượn về ngay khi nó được nhập liệu. Cho Ludovic, sẽ là một cuốn truyện cổ tích. Giống những cuốn truyện đã ru vỗ tuổi thơ cô. Có lẽ là quá mức. Thật khó để thoát khỏi tuổi thơ khi ta tin như đinh đóng cột vào những câu chuyện cổ tích đẹp đẽ. Một ngày, ta thức dậy và nhận ra rằng cuộc đời không nên thơ được như điều mà những câu chuyện ấy muốn ta tin.

“Họ kết hôn và sinh con đàn cháu đống.”

Nói đùa!

Phải tìm được hoàng tử bạch mã đã. Trong những câu chuyện hay ho, phụ nữ không một mình nuôi con, họ không phải quần quật cả ngày để có thể sống sót. Trong những câu chuyện hay ho, phụ nữ thì xinh đẹp, đàn ông thì giỏi giang, họ yêu nhau và cuộc đời đối với họ thật bao dung và êm ả.

Truyện cổ tích đúng là vô bổ.

Khi Julie quay lại bãi đỗ xe và trông thấy chỗ họ đã đậu xe cách đây nửa giờ hoàn toàn trống trơn, dạ dày cô lập tức cuộn lên. Bởi vì cô nhớ rõ xe đỗ ở hàng này, đúng chỗ đó, ngay sau chỗ để xe đẩy hàng siêu thị, đối diện cửa B. Những ý nghĩ chen lấn nhau trong đầu cô hẳn là có cùng tốc độ với những ý nghĩ trong đầu của một người đang hấp hối và thấy cuộc đời mình lướt qua. Họ đã đi, mang theo Lulu, mẹ cô có lý khi bảo cô rằng chuyện này thật điên rồ, nhưng tại sao? Để cung cấp cho mạng lưới quy mô lớn chuyên buôn bán trẻ em sang châu Á chăng? Không phải Lulu! Không phải Lulu của cô! Sao cô có thể tin tưởng gã đàn ông ất ơ mới quen đó mà không nhìn xa hơn thú vui cá nhân nhỏ mọn của bản thân? Giây phút lãnh trọn cú đấm vào giữa bụng trôi qua, Julie bắt đầu chạy khắp các lối đi, tìm kiếm chiếc xe hai cầu. Không thể thế được không thể thế được, thậm chí không thể tưởng tượng được.

Lũ đểu cáng!

Julie không thở nữa. Thậm chí cô không còn nhìn thấy những người xung quanh, không nghe thấy tiếng hét của người phụ nữ vừa bị cô xô suýt ngã. Tìm lại Lulu. Cô nhìn xa lộ bên dưới, tìm kiếm một chiếc xe đang chạy trốn. Nghĩ kỹ lại thì vụ này được tổ chức rất quy củ. Chúng đã diễn kịch rất tốt. Cô đã quá khờ khạo để mình sa vào bẫy. Giờ thì biết làm gì? Làm gì? Julie cảm thấy nước mắt trào ra. Cô cần tìm điện thoại để gọi cho Manon. Cô ấy sẽ biết phải làm gì. Cô ấy luôn biết phải làm gì. Julie quay người nhìn lại trung tâm thương mại, nơi khoảng trống tuyệt vọng lúc trước vừa được một chiếc xe khác lấp đầy. Cô giật bắn người khi còi xe vang lên sau lưng, liền quay phắt lại. Ngồi sau tay lái, Paul mỉm cười với cô, rồi bỗng đờ ra khi đọc thấy trong mắt cô nỗi hốt hoảng. Julie nhìn thấy bóng con trai trên ghế an toàn. Cô nhắm mắt lại và thiếu chút nữa thì ngất xỉu. Cảm giác nhẹ nhõm lập tức nhường chỗ cho nỗi tức giận và cô đóng sầm cửa lại sau khi đã ngồi lên xe.

— Các người đã ở đâu thế? cô hét.

— Bình tĩnh nào, Julie. Chúng tôi ghé qua trạm xăng để kiểm tra xem lốp có căng không, tôi nghi một lốp bị nạn.

— Đừng bao giờ lặp lại chuyện này đấy. Tôi sợ quá!

— Sợ gì?

— Sợ các người đi mất!

— Cô muốn chúng tôi đi đâu mà không có cô chứ?!

— Tôi không biết, nhưng đừng có lặp lại chuyện này đấy, Julie vừa nhắc lại vừa ôm hôn Lulu, cậu bé bình thản mỉm cười với cô.

— Mẹ, sao mẹ lại hét?

Một lát sau, chiếc xe quay lại xa lộ. Ludovic tu bình sữa. Julie đã bắt đầu đọc cuốn tiểu thuyết vừa mua, để quên đi nỗi kinh hãi vẫn đang khiến tim cô đập thình thịch. Jérôme ngắm cảnh, không biểu lộ cảm xúc gì, còn Paul thì suy nghĩ.

Ông nghĩ về trước đây, về mai sau, về hiện tại. Về quãng đời đã qua của ông, và những điều ông vẫn còn trông đợi ở cuộc đời. Ông cần tuổi trẻ và mộng tưởng, cần tâm trạng vui tươi và tình âu yếm. Nhất là tình âu yếm.

Tuy thất vọng với cuộc hôn nhân thứ hai nhưng ông vẫn ở cùng vợ để cứu vãn thể diện. Rốt cuộc, người vợ này có quá ít điểm chung với ông. Những mối quan tâm của bà chủ yếu tập trung vào vẻ bề ngoài, giữa câu lạc bộ thể thao và chuyên gia thẩm mỹ, những buổi chiều shopping, và những buổi tối tụ tập với các bà bạn. Ở nhà nội trợ không đi làm, vì lương chồng thừa đủ nuôi sống gia đình, bà tận hưởng cuộc sống nhàn hạ mà chẳng mấy biết ơn hay chăm sóc người bạn đời. Những câu chuyện của hai vợ chồng cũng nhạt nhẽo và vô vị như các trang tạp chí phụ nữ mà bà đọc suốt ngày, trong khi Paul chỉ ước được trò chuyện về những tác giả văn học cổ điển và đương đại mà ông thích thú đọc vào những lúc rảnh rỗi hiếm hoi. Những mối bận tâm của vợ ông chỉ thuần túy thuộc phạm trù vật chất, và vô cùng phù phiếm trong mắt người chồng.

Hôm nay, ông nhận ra rằng trong suốt vài năm, ông đã tự giam mình trong công việc để nhà càng ít càng tốt. Nhất là kể từ ngày Jérôme đủ lông đủ cánh để tự lực.

Vậy nên Marlène ra đi chính là sự giải thoát đối với Paul, và rốt cuộc cũng là một khởi đầu mới. Ông muốn sự khởi đầu lần này phải thú vị và hoan hỉ. Tận hưởng thời điểm hiện tại chứ không vẽ ra những kế hoạch trên sao chổi.

Sao chổi nào?

Sao chổi của ông, chính là Pauline.

Ngôi sao đó đã thay đổi quỹ đạo cách đây hơn ba mươi năm. Sao chổi của ông đang ở cách ông nhiều năm ánh sáng…

Julie rất có thể chỉ là một tiểu hành tinh nhỏ bé mà ông đã va phải. Nhưng khi cú va chạm đủ mạnh, đôi khi, các quỹ đạo sẽ bị lệch.

Ai biết được…?

Dẫu sao, ít nhất ông cũng có một niềm tin chắc chắn về ngày hôm nay: con đường sẽ rất dài…

Những khoảng nghỉ hiếm hoi. Cậu bé ngoan ngoãn, người mẹ khéo tìm cho con những mối bận tâm. Hai mẹ con chơi trò tìm tháp nước trên các đỉnh đồi, hoặc đếm số xe tải mà họ vượt qua trên làn đường bên phải. Julie kể những câu chuyện ứng tác theo cảnh vật. Đôi khi, cảnh vật buồn tẻ, đặc biệt khi những cánh đồng trải dài đến hút tầm mắt chỉ có vài cái cây đứng chơ vơ, hai mẹ con liền chăm chú đọc sách. Jérôme hầu như không nói lời nào từ khi dừng chân ở siêu thị. Paul chịu đựng. Ông chưa từng gặp khó khăn khi phải tập trung và ông thích lái xe. Nhưng sắp đến giờ dùng bữa. Cậu bé đang đòi ăn. Cái bụng của Paul cũng vậy. Chuyện bị hạ đường huyết trên xa lộ không phải không thể xảy ra.

Lái thêm chừng hai chục cây số, ông bật đèn xi nhan rồi rẽ vào một trạm dừng chân mà trên biển chỉ dẫn cho biết có nhà hàng. Đã gần hai giờ chiều, hẳn là không đông khách lắm.

Jérôme là người đầu tiên rời khỏi xe rồi tiến về phía bãi cỏ, bên dưới bãi đỗ xe. Anh nhìn chân trời, vươn vai, rồi giữ nguyên tư thế đó một lúc. Lặng lẽ nghiền ngẫm điều gì đó.

Julie đi vòng qua xe để cởi đai ghế cho con trai. Cô phát cáu với cái khóa của chiếc ghế ngồi ô tô mà cô chưa thao tác quen. Chiếc ghế cũ không chắc chắn bằng nhưng đơn giản hơn. Paul nắm lấy vai cô rồi bảo cô để ông làm. Ông nhanh chóng tháo đai an toàn rồi liếc nhìn Ludovic. Cậu bé nhìn ông, rồi ném cho ông nụ cười đồng lõa. Nụ cười mà Paul đón nhận như một món quà. Bước đầu của sự thuần hóa. Nụ cười của Hoàng tử Bé dành cho Cáo. Chỉ có điều ở đây, chính con cáo già đang cố gắng thuần hóa Hoàng tử Bé. Có sao đâu, quá trình thuần hóa luôn diễn ra từ cả hai phía.

Chính nàng công chúa mẹ mới là người ông muốn thuần hóa trước nhất.

— Chúng ta xưng hô thân mật chứ? Ông đề xuất.

— Nếu ông muốn…

— Khởi đầu thật tệ!

— Tôi cần có chút thời gian…

— Tại sao? Paul ngạc nhiên.

— Khoảng cách tuổi tác ấy mà.

— Rõ ràng rồi, cô sẽ chẹn họng tôi bằng cái khoảng cách tuổi tác ấy lâu nữa không?

— Ông lại xưng hô khách sáo với tôi rồi hả?

— Hẳn là do phật lòng.

— Xin lỗi

— Cháu đừng lo. Bác sẽ quen thôi.

— Tôi cũng vậy…

Bấy giờ Paul bèn xòe hai bàn tay ôm lấy mặt Julie, rồi vừa mỉm cười vừa đặt một nụ hôn lên trán cô. Julie cứng người khi ông chạm vào cô, và khó khăn lắm mới thoải mái được. Cô không quen đón nhận những nhiệt tình âu yếm. Ngoại trừ việc Ludovic ôm cổ cô thì chẳng có mấy cử chỉ tiếp cận dịu dàng và chân thành.

— Chúng ta ăn trước, rồi duỗi chân duỗi cẳng sau chăng? Paul đề xuất.

— Tôi thấy ổn đấy. Tôi sẽ mua một chiếc sandwich trong trạm dừng.

— Cháu sẽ không mua gì hết. Chúng ta sẽ vào nhà hàng, chúng ta sẽ ăn đồ nóng sốt và có chỗ ngồi tử tế.

— Tôi không có tiền để ăn nhà hàng đâu.

— Cháu đã chuyển sang chủ nghĩa nữ quyền từ hôm qua rồi à?

— Tôi không muốn người khác bao mình.

— Bác không bao cháu, bác mời hai mẹ con, cháu và cậu bé. Và cả con trai bác nữa.

— Tôi ngại lắm.

— Chẳng có lý do gì phải ngại cả. Nói về tiền thì bác có nhiều hơn mức cần thiết để hạnh phúc. Vậy cháu hãy coi như kỳ nghỉ này là một món quà “đã trả phí” đi.

— Con trai ông sẽ nói sao? Julie hỏi.

Con trai bác.

— Con trai tôi á?

— Con trai “bác” sẽ nói sao? Paul chỉnh lại.

— Ở tuổi lên ba thì nó đâu thể hiểu được mấy cái chuyện tiền bạc này chứ.

— Bác không nói đến con trai cháu, bác nói đến con trai bác kìa.

— Tôi chẳng hiểu ra sao nữa.

— Xưng hô thân mật…: con trai “bác” sẽ nói sao?[2]

— Ra thế… vậy thì, con… Jérôme sẽ nói sao?

— Nói sao về chuyện gì?

— Về món quà “đã trả phí” mà ông tặng cho tôi.

— Bác không quan tâm nó nói gì.

— Anh ấy có thể sẽ ganh tị.

— Nó cũng không gặp khó khăn gì về tiền nong đâu. Và cháu đừng có băn khoăn về chuyện của nó nữa, Paul kết luận.

— Anh ấy không thích chuyện trò cho lắm, và rõ rang chẳng có vẻ gì là đánh giá cao tôi cả.

— Hãy cho nó thêm thời gian.

Paul gọi con trai để ra hiệu cho anh biết là họ đã sẵn sàng. Julie chìa tay cho Ludovic, còn cậu bé vừa túm tay Paul vừa đếm “một, hai, paaaaa”. Paul không cần giải thích, ông nhấc bổng Ludovic lên cùng lúc với mẹ cậu khiến cậu bé vui sướng ra mặt. Jérôme đi sau họ chừng chục mét, không biết phải nghĩ sao về bộ ba bất khả này. Đôi khi anh những muốn không nghĩ gì nữa. Như vậy anh sẽ khỏi phải nhớ về Irène. Nhưng cách ngắt kết nối này không ăn thua, không thể ngắt kết nối, và anh càng cố gắng thì lại càng không ổn. Anh hy vọng nhịp sóng vỗ sẽ thôi miên đầu óc anh, vốn đang bị nỗi nhớ Irène ám ảnh.

Sau khi đã trải qua thử thách tự phục vụ, vừa phải bê những khay đồ ăn vừa phải trông chừng Ludovic đang muốn xem trong các đĩa có những gì, họ ngồi vào bàn. Jérôme vẫn kiên quyết im lặng. Anh nhìn cậu bé ngồi đối diện. Anh gần như vui vẻ khi quan sát cậu cẩn thận chấm miếng khoai chiên vào xốt cà chua, rồi không may để dây một vết ra áo phông. “Hông sao đâu”, cậu bình tĩnh nói với mẹ bằng giọng gần như trấn an, thậm chí trước khi cô kịp nói bất cứ điều gì. Những bậc cha mẹ khác có lẽ sẽ nổi cáu, sẽ mắng cậu bé vì đã không chú ý đúng mức, nhưng Julie không nói gì. Cô chỉ dùng khăn lau vết xốt, và trả lời cậu rằng không, không sao đâu.

Khi Jérôme còn nhỏ, Marlène, người vợ thứ hai của bố anh, lúc nào cũng trách mắng mỗi khi anh dây bẩn lên người, ở bàn ăn, trên bãi cỏ hay trong bùn. Tuổi thơ của anh rất được bao bọc, buồn tẻ và không bất ngờ. Anh không có quyền làm bất cứ việc gì có nguy cơ làm bẩn bộ cánh đẹp đẽ, rốt cuộc điều đó đã làm hoen ố khả năng tưởng tượng của anh. Khi quan sát Julie, anh bỗng nhận ra rằng bố chưa bao giờ kể với anh về mẹ đẻ của anh, về ba năm đầu đời khi bà tự tay chăm sóc anh. Có lẽ bà cũng dịu dàng và độ lượng, lắng nghe những nhu cầu của anh, vui vẻ và đồng lõa, giống như cô gái này với con trai mình. Bởi bên dưới vẻ ngoài vẫn là một thiếu nữ, Julie chứng tỏ cô có khả năng không thể chối cãi trong việc chăm sóc con trai rất tự nhiên và dịu dàng. Có lẽ bởi cô vừa rời tuổi thơ chưa lâu. Có lẽ bởi cô là như vậy, thế thôi. Và cô mặc kệ một vết tương cà trên áo phông. Nói cho cùng, không phải vì thế mà Trái đất ngừng quay.

Chỉ thiếu mỗi nước đó nữa thôi!

Bé không nói được chữ “kh” hả? Paul hỏi lúc ăn.

— Có chứ, trong một vài từ. Nhưng không phải tất cả các từ. Bé nói “hoai” thay vì “khoai”, nói “kô” thay vì “khô”.

— Cháu nói “hoa” xem nào? Paul bèn quay sang hỏi cậu bé.

— Hoa! Ludovic hãnh diện đáp.

— Cháu nói “khi” thế nào nhỉ?

— Hi!

— Cháu nói “hôi” thế nào nhỉ?

— Hôi!

— Cháu nói “khoai” thế nào nhỉ?

— Hhh… tây?

Jérôme muốn mỉm cười, khi chứng kiến khả năng suy xét, thậm chí là khả năng hài hước như thế ở một đứa trẻ mới lên ba, nhưng như thế sẽ là chấm dứt thái độ nghiền ngẫm, điều anh không định làm ngay lúc này. Như thế sẽ là quá sớm. Anh phải chú ý đến thể diện, chứng tỏ là anh tồn tại, anh có quan điểm, và quan điểm của anh là dứt khoát: sự hiện diện của hai mẹ con họ không phải một ý hay. Vậy nên anh giữ nụ cười bên trong hai má và cố gắng không để bản thân bị lây nhiễm những tiếng cười của hai người lớn còn lại, tiếng cười đang nhanh chóng lan sang cậu bé. Khi suýt buông xuôi theo chút niềm vui, Jérôme bặm môi rồi vội bê khay rời bàn ăn, để nó vào chiếc xe đẩy gần bếp.

— Ông chắc là tôi không nên quay về trước khi phá hỏng kỳ nghỉ của hai bố con ông chứ? Julie vừa lấy lại vẻ nghiêm trang vừa hỏi.

— Bác tin chắc là bác thích cháu xung hô thân mật với bác hơn. Còn về Jérôme, hãy cho nó thêm thời gian, những tuần gần đây nó đau khổ nhiều rồi.

— Vừa hay! Cười sẽ tốt cho anh ấy, Julie gợi ý.

— Bác những muốn nó có thể khóc được. Giá mà nó tự cho phép mình khóc một chút.

— Tại sao anh ấy lại đau khổ?

— Bác sẽ giải thích với cháu sau. Nhưng này, ta phải lên đường thôi. Bác muốn ít ra hai mẹ con cháu có thể ngắm mặt trời lặn khi tới nơi.

— Tối nào mặt trời chẳng lặn, đúng không?

— Không. Tối đầu tiên mới là tối đẹp nhất. Nhất là khi ta chưa từng trông thấy biển.

Lát sau, chiếc xe hai cầu lại lên đường, người nào ngồi vào chỗ người ấy. Ludovic chuẩn bị ngủ trưa trên chiếc ghế mới toanh, Julie ngồi cạnh cậu, mải mê đọc cuốn truyện cũng mới toanh, còn Jérôme dán mắt vào cửa kính. Đối với anh chẳng có gì là mới toanh, ngoài nỗi buồn dai dẳng và cảm giác cô đơn khó lòng chịu nổi. Và còn có Paul, chìm trong những suy nghĩ hân hoan. Ông thích ý tưởng về chuyến đi này. Ông thích tự nhủ rằng mình đang trên đường phiêu lưu tới Bretagne và chẳng có gì phải ganh tị với các nhà phiêu lưu vĩ đại nhất trên thế giới. Mục đích của chuyến đi này không thuộc về phạm trù địa lý. Mà đúng hơn là thuộc về những nơi sâu kín và những khu rừng bí hiểm trong lòng người.

Khoảng bốn rưỡi chiều, Paul lại bật đèn xi nhan lần nữa. Một trạm dừng gần Angers. Ông yêu khoảnh khắc này. Vậy là chỉ còn ba giờ đi đường trước khi được trải tầm mắt lên khoảng mênh mông hùng vĩ và yên bình. Ba giờ nữa trước khi gặp lại ngôi nhà nhỏ, mua được cách đây ba mươi năm khi ông có nhiều tiền để đầu tư. Một ngôi nhà nhỏ đơn sơ chống chọi với thời gian, chống lại gió và thủy triều, tách biệt khỏi phần còn lại của ngôi làng, ở vị trí hơi cao hơn so với những ngôi nhà khác, từ đó ta có thể chiêm ngưỡng những con sóng trong những tia sáng đầu tiên của ngày mới, từ cửa kính phòng ngủ.

Nếu đi một mình, có lẽ Paul sẽ lái xe một mạch không nghỉ, nhưng cậu bé, cho tới lúc này vẫn giữ im lặng, đang bộc lộ nhu cầu muốn duỗi chân duỗi cẳng. Còn Julie thì muốn đi “tiểu” thêm lần nữa. Cô dẫn cậu bé đi cùng mình. Để thay chiếc bỉm mà cô mặc cho cậu nhằm phục vụ chuyến đi, vì sợ cậu làm bẩn chiếc ghế ngồi ô tô mà có lẽ cô không bao giờ có thể mua nổi.

Cô quay trở lại xe, đem theo một gói bánh ngọt mua ở cửa hàng trong trạm xăng bằng chỗ tiền thừa từ tờ tiền Paul cho cô để mua sách, và muốn cô giữ lại luôn. Jérôme đã ngồi vào ghế trước. Paul đang mỉm cười chờ hai mẹ con cô. Đã đến chặng đường cuối cùng. Cho đến lúc này cậu bé vẫn ngoan. Có thể đoán trước chuyến đi sẽ kết thúc tương đối yên bình.

— Ông có muốn ăn bánh không? Julie vừa hỏi vừa chìa gói bánh cho Paul.

— Nếu cháu gọi “bác”, thì bác sẽ ăn một cái.

— Bác có muốn ăn bánh không?

— Cháu thấy đó, chuyện có phức tạp làm đâu.

— Ông nói thế thôi!… Mà này, ông không ăn bánh sao?

Paul vừa lấy một chiếc bánh trong gói vừa nhăn mặt với cô. Vẫn chưa thuyết phục được cô. Ông ngồi vào ghế lái và chờ cậu bé được thắt đai chắc chắn trong ghế của cậu rồi mới nổ máy xe lên đường.

Julie ngồi vào ghế sau rồi chìa gói bánh về phía Jérôme.

— Anh ăn bánh không?

— Không, cảm ơn, Jérôme đáp mà không nhìn cô. Tôi cố gắng chú ý đến những gì mình ăn.

— Tôi thì không, cô gái đáp, miệng nhồm nhoàm. Ta chỉ có một cuộc đời. Thỉnh thoảng ta cũng nên tạo niềm vui cho bản thân.

— Cô ấy nói không sai đâu, Paul nói thêm. Một cái bánh BN[3] không làm con tổn thọ được đâu.

— Để con yên đi. Con không muốn ăn bánh, thế thôi.

— Bác có thể ăn phần của nó được không? Paul hỏi chủ nhân gói bánh.

— Con, muốn! Ludovic nói giọng kiên quyết.

— Con phải xin một cách ngoan ngoãn, mẹ cậu bé đáp.

— Con, muốn ngoan ngoãn!

— “Con xin mẹ”, phải nói như thế, cô nói thêm.

— Rút ra bài học nhé, Paul bảo con trai.

— Vâng, được rồi, chàng trai gay gắt đáp lại.

— Thư giãn đi Jérôme, bố đùa đấy. Kỳ nghỉ này sẽ thực sự tốt cho con.

— Con bắt đầu nghi ngờ rồi đây.

Điện thoại của anh cho đổ chuông.

— A lô? Jérôme nói bằng giọng gây gổ.

— Vâng, chào anh, thực ra là chào anh lần nữa, Caroline đây.

— Đã gọi rồi sao? anh nói tiếp, giọng đã dịu lại.

Nói cho cùng, cô chẳng có lỗi gì trong chuyện này.

— Xin lỗi, xin lỗi, tôi rất tiếc.

— Tôi đùa đấy. Xảy ra chuyện gì vậy?

— Tôi đã làm hỏng máy đo huyết áp. Anh yên tâm đi, tôi sẽ mua cái khác thay vào. Nhưng ngày mai tôi sẽ không kịp đi mua cái khác trước khi tiếp tục khám.

— Trong kho còn một cái. Cô đang phòng khám chứ?

— Vâng.

— Chỉ dẫn qua điện thoại nhé! Khi bước vào phòng, cô sẽ thấy ở góc trong cùng có một chiếc tủ lớn với ba cột ngăn kéo. Chắc là nó nằm trong ngăn kéo dưới cùng cột bên trái.

— Tôi đang nhìn đây, cô vừa nói vừa mở ngăn kéo. Chỉ có khẩu trang phẫu thuật thôi.

— Mở thử ngăn kéo khác xem, vẫn cột bên trái đó.

— Nói cho tôi yên tâm nào, đối với bệnh nhân, cô vẫn khám gan bên phải và nghe tim bên trái chứ?

— Vâng, sao anh hỏi vậy?

— Tôi hỏi thế thôi. Cô tìm thấy chưa?

— Thấy rồi. Nó ngăn kéo khác.

— Ngoài chuyện này ra, ngày đầu tiên suôn sẻ chứ?

— Vâng. Anh nói đúng! Cảm cúm, mụn cóc, viêm tai hoặc đau họng thôi. Không có gì nguy hiểm lắm.

— A, cô thấy thế rồi hả? Có lẽ đêm nay cô có thể ngủ ngon. Ca nghẽn mạch phổi tối cấp không bao giờ xảy ra ngay ngày đầu tiên.

— Câu đó hẳn là nhằm trấn an tôi chăng?

— Câu đó là nhằm tỏ ra hài hước.

— Vậy thì thất bại rồi.

— Xin lỗi. Thật vô dụng. Cô sẽ thấy yên tâm nếu tôi khẳng định với cô rằng cả tôi, và người tiền nhiệm của tôi, với ba mươi lăm năm trong nghề, đều chưa gặp ca nghẽn mạch phổi tối cấp nào.

— Hơi yên tâm.

— Hãy tự nhủ rằng trong mọi trường hợp cô sẽ làm hết sức mình, nhưng cô sẽ không ngăn nổi số mệnh. Tôi biết mình đang nói gì đấy.

— Tôi sẽ thử. Tôi không làm phiền anh thêm nữa. Chúc anh có kỳ nghỉ vui vẻ! cô gái nói.

— Hẹn ngày mai, Jérôme đáp.

— Không, không, tôi hứa là không phải ngày nào tôi cũng làm phiền anh đâu.

— Chứng nghẽn mạch phổi đang tối cấp thường xảy ra vào ngày thứ hai mà.

— Anh vẫn chẳng hài hước chút nào.

— Buổi tối tốt lành nhé Caroline.

Chuyến đi kết thúc trong bầu không khí khá yên ắng. Hai người đàn ông ngồi phía trước ít nói chuyện. Phía sau thì ham học, chúi mũi vào mấy cuốn sách hoặc trò chơi câu đố theo cảnh vật lướt qua trước mắt họ. Hôm nay trời thật đẹp, nhưng ngày bắt đầu lụi dần khi họ tới Vannes. Còn chưa đầy một tiếng trước khi dừng xe trước nhà. Họ đến vừa kịp để ngắm hoàng hôn. Để kết thúc chuyến đi bằng cảnh đẹp, để tiêu tan những căng thẳng.

Khi họ đi theo con đường ven bờ đại dương, ở phía sau xe không chỉ có một mà tới hai đứa trẻ bị phong cảnh chinh phục, cảm động với lần đầu tiên kỳ diệu này, mắt lấp lánh những ánh phản chiếu màu da cam. Như ánh sáng trong đường hầm vào buổi sáng, nhưng liên tục. Và còn đẹp hơn nhiều. Không phải đường hầm, mà cả một đại dương trải ra trước mắt họ. Khi Paul đỗ xe trước ngôi nhà, Julie ngỡ mình đang mơ. Cô thấy bãi biển thấp thoáng ngay sau nhà và đã nghe thấy tiếng sóng. Cô cởi đai và nhấc Ludovic khỏi ghế rồi mỉm cười với Paul, trước khi biến ra sau nhà.

— Con đi cùng bọn ta ra bãi biển chứ? ông hỏi con trai.

— Không, bố đưa con chìa khóa nhà, con sẽ dỡ hành lý.

— Tùy con thôi. Chìa khóa để trong chỗ giấu, như thường lệ. Này, đợi bác đã, ông hét lên với cô gái, lúc này đã bước đi trên cát, tay bế con.

— Tôi không thể, cô vừa đáp vừa cười vang. Tôi không cưỡng nổi…

Cô đứng lặng, trong khi ấy Paul đuổi kịp hai mẹ con. Tay vẫn bế cậu bé, cô nhìn về phía chân trời. Những ánh lửa cuối cùng của mặt trời chiếu sáng khuôn mặt hai mẹ con, lúc này giống nhau hơn bao giờ hết và đang nở nụ cười sung sướng. Nụ cười thứ ba đi đến nhập hội, nụ cười của Paul, ông hạnh phúc được sẻ chia niềm vui đơn giản này và biết rằng mình cũng phần nào là nguyên do của niềm vui ấy. Giọt nước mắt trong siêu thị đã xa rồi. Họ đi dạo một lúc trên bãi biển, bất chấp ánh sáng đang nhạt dần. Tiếng sóng hát lên trong tâm trí Julie, cô thầm cảm ơn ông vì món quà đẹp đẽ này. Cô gần như muốn nhờ ông cấu cô thật mạnh để biết là mình không mơ. Trong đời cô có ít những khoảnh khắc như thế này đến mức cô khó lòng tin nổi mỗi khi chúng xuất hiện. Rồi họ bước vào ngôi nhà nhỏ bên biển có lẽ còn không có chỗ trong bất cứ giấc mơ nào của Julie. Dù là giấc mơ điên rồ nhất.

Jérôme đã đi ngủ mà không nói lời nào. Anh chọn phòng ngủ nhỏ áp mái. Để được yên tĩnh. Còn lại phòng ngủ lớn với một chiếc giường đôi và phòng ngủ nhỏ xíu dành cho khách, với chiếc giường chật hẹp. Julie bắt đầu sắp đồ đạc của mình vào phòng ngủ nhỏ. Thói quen với sự chật hẹp. Nhưng Paul đã lẳng lặng nhặt những đồ đạc đó rồi để sang căn không lớn.

— Bác sẽ lấy phòng nhỏ, ông nói thay cho lời giải thích.

— Không đâu, tôi với Lulu có thể nằm sát vào nhau, tôi quen rồi.

— Cháu đùa hay sao? Cứ thoải mái đi. Với bác, chuyện này sẽ nhắc bác về những năm tháng sinh viên, khi bác đến chơi nhà bạn bè, và có thể ngủ bất cứ đâu cũng được.

— Tùy ông vậy.

— Nhất là bác muốn cháu đừng xưng hô khách sáo nữa, việc đó sẽ lập tức quét sạch ký ức thời trai trẻ của bác, vì nó nhắc bác nhớ đến khoảng cách tuổi tác đáng nể giữa hai ta. Cháu có muốn ăn thứ gì không?

— Không, cảm ơn ông. Lulu mệt rồi, tôi sẽ cho bé đi ngủ.

— Bác sẽ nhóm lửa trong lò sưởi, phòng khi cháu muốn ra sưởi ấm một chút. Dẫu sao trong nhà cũng khá lạnh.

— Tôi cho bé ngủ đã, rồi tôi ra.

Ludovic bám vào cổ mẹ. Cậu thì thầm vào tai mẹ rằng biển thật đẹp. Hỏi mẹ liệu ngày mai họ có quay lại đó không. Dĩ nhiên là ngày mai họ sẽ quay lại đó rồi. Cậu sẽ không thể tắm biển, nhưng ít nhất họ cũng sẽ chơi đùa trên cát…

Cậu bé dễ dàng ngủ thiếp đi, dù đã ngủ nhiều tiếng trên xe. Chuyến đi khiến cậu mệt nhoài. Gương mặt cậu vẫn giữ nguyên nụ cười trên bãi biển. Julie cảm thấy một khoảnh khắc hạnh phúc khá hiếm hoi, tối nay, trong ngôi nhà này, khi ngắm nhìn con trai say ngủ dưới lớp chăn bông trên chiếc giường rộng rãi. Những con sóng biến thành khúc hát ru và bãi biển biến thành bộ khuếch tán hương thơm. Khoảnh khắc này khiến cô gần như quên lãng tất cả những khoảnh khắc cô hối tiếc vì đã bắt một đứa trẻ lên ba chịu đựng cuộc sống khốn nạn này. Mặc dù cô trông trẻ bảo cô rằng vật chất không quan trọng, rằng Ludovic có vẻ hạnh phúc hơn những đứa trẻ khác đang có tất cả những gì chúng muốn, cũng vô ích, Julie vẫn cảm thấy có lỗi khi đã bắt con phải chịu những điều kiện sống như thế.

Sau đó cô ra phòng khách gặp Paul. Ông đã ngồi trên trường kỷ, tay cầm ly rượu. Ông đang ngắm những ngọn lửa nhảy múa trong lò sưởi.

— Cháu có muốn uống một ly không?

— Gì thế?

— Một loại mứt trai già[4].

— Các cô gái trẻ có uống được không?

— Cháu có tính khí của một cậu con trai, chắc là cháu sẽ thích. Của nhà làm từ năm ngoái đấy.

— Vậy thì tôi rất muốn thử. Jérôme không muốn uống sao?

— Bác không nghĩ vậy. Hẳn là nó ngủ rồi. Dạo này nó ngủ nhiều lắm.

— Vậy chuyện của anh ấy là thế nào?

— Vợ nó đã tự tử cách đây hơn ba tháng.

— Ra thế…, cô nói, và sau một quãng im lặng dài, cô hỏi tiếp, tại sao thế?

— Chứng trầm cảm nặng. Bác vẫn biết Irène bị trầm cảm. Con bé mong manh cả về thể chất lẫn tinh thần. Một cơn gió mạnh cũng có thể cuốn nó đi một quãng mà nó không thể chống cự. Và những luồng gió cảm xúc cũng tác động tương tự lên tim nó. Một câu quá lời, một ánh mắt hơi tệ, thế là con bé cụp mắt xuống để người ta không thấy rằng nó đã bị trận cuồng phong quét đi, chẳng khác nào một chiếc lá thu. Vậy đó, khi nói chuyện về con bé với cháu, bác mới hiểu chính xác cái cảm giác con bé tạo ra. Một chiếc lá khô, bị bứt khỏi cái cành nuôi dưỡng nó, và không nhận được nhựa sống nữa. Tại sao cái lá chỉ mãi biết đến mùa thu, cái đó thì bác không rõ. Theo cơn gió cuốn, nó rơi vào khu vườn của Jérôme. Bác ngờ là nó đã phải lòng con bé khi vô thức nghĩ rằng mình có thể cứu con bé. Tâm hồn bác sĩ của nó. Ngày hôm đó, nó đã đến quá muộn. Chỉ sớm hơn vài phút thôi, có lẽ con bé vẫn còn sống. Thằng bé tự trách mình. Nó đang nói chuyện với một bệnh nhân trên bậc thềm. Thế rồi nó nghe thấy tiếng súng.

— Chị ấy tự bắn mình sao? Đáng sợ quá.

— Bác không bắt cháu phải nói vậy đâu nhé.

— Khẩu súng đó ở đâu ra?

— Một khẩu súng lục cổ của ông nội thằng bé. Thế Chiến thứ hai. Jérôme không ngờ là con bé biết cách sử dụng. Vậy đấy. Cho nên thằng bé cần chút thời gian để làm quen với cháu, tóm lại là với người khác. Bác đã mời nó tới đây để nó hít thở chút khí trời trước khi lại vùi đầu vào công việc. Thằng bé không thoát được tâm trạng chán nản và mỗi lúc một tệ thêm. Chuyện này khiến bác lo lắng.

— Tôi hiểu được mà. Tôi sẽ để anh ấy yên. Rốt cuộc anh ấy sẽ chấp nhận tôi thôi.

— Nó sẽ chấp nhận thôi. Cháu biết đấy, nó không phải đứa tồi. Nó chỉ cần chút thời gian thôi. Quẳng gánh lo đi. Và mọi chuyện sẽ lại đâu vào đó. Trong cuộc sống thằng bé cũng chưa bao giờ là một thằng hề, nhưng nó biết cách tỏ ra dễ chịu.

— Anh ấy không có con sao?

— Không, chúng nó chưa kịp sinh con. Có lẽ như vậy lại tốt hơn, Paul nói thêm. Một đứa trẻ mồ côi từ sớm như thế…

— Xét trên phương diện khác, đứa con có thể vực anh ấy dậy.

— Cho nó mượn Ludovic để thực hiện vụ vực dậy ấy nhé. Bác dám chắc rằng cậu bé này sẽ hết sức hiệu quả.

— Thằng bé không thể vực tất cả mọi người dậy đâu, với tầm vóc lên ba của nó.

— Tại sao, cậu bé đang vực ai khác hả?

— Tôi chứ ai. Nó giúp tôi thức dậy mỗi sáng, chịu đựng công việc, hy vọng vào những ngày tháng tươi đẹp hơn.

— Cháu không hạnh phúc sao?

— Tôi cũng không bất hạnh. Và nhất là tôi mệt rồi. Tôi đi ngủ đây, Julie thông báo.

— Làm vậy để khỏi phải nói với bác về tâm trạng của cháu sao?

— Hẹn mai gặp lại…

— Dẫu sao cũng giải thích cho bác nghe chuyện gì đó đi chứ. Thú bông của con trai cháu chính xác là thứ gì vậy?

— Đó là một trong những gogo cũ của tôi, Julie mỉm cười đáp.

— Một gogo ư?

— Áo lót. Áo lót cho bú. Một tối thằng bé đã xoáy nó trong đống quần áo để cạnh máy giặt, bấy giờ nó vừa mới biết bò và muốn ngủ cùng cái áo đó. Nó ngửi thấy mùi sữa.

Từ đó nó không rời cái áo nữa. Dẫu sao tôi cũng đã cắt hết dây đeo, bởi vì chúng ngoắc vào tất cả những thứ thòi ra, với lại như thế trông nó sẽ đỡ giống một chiếc áo lót. Cách đây một tháng, ở trường mẫu giáo người ta tưởng tôi bị điên, và bà hiệu trưởng độc đoán đã triệu tập tôi tới xạc một trận về món thú bông không mấy phù hợp đó. “Tôi chưa từng nhìn thấy thứ này, và tại sao không phải là một chiếc quần lót kia chứ?!”, bà ta đã bảo tôi như vậy.

— Bà ấy không hoàn toàn sai đâu. Cháu đã trả lời thế nào?

— Rằng thằng bé thích mùi sữa mẹ, và rằng tôi sẽ bắt đầu thấy lo nếu nó thó cả áo lót của cô giữ trẻ, nhưng ngay lúc này thì chuyện chẳng có gì mà phải bé xé ra to cả. Với lại, sau nhiều lần vá víu, cái áo đã dần khác với hình dáng ban đầu. Thế là, trong cái hộp cất thú bông, ở cửa lớp, có những con thú bông đủ loại và một cái áo lót cho con bú, vả chăng cũng chẳng còn giống áo lót lắm nữa.

— Với Jérôme, khi thằng bé còn nhỏ, là những “cục êm”.

— Những cái gì?

— Cục êm. Thằng bé gọi thế. Đó là những miếng mút xốp tổng hợp màu vàng dùng để nhồi gối. Thằng bé lúc nào cũng mang theo vài miếng, nó vừa xoắn vặn chúng trong tay vừa mút ngón cái.

— Cũng kỳ quặc chẳng kém gì gogo.

— Dẫu sao cũng đỡ gợi cảm hơn. Một hôm, chắc lúc đó thằng bé lên sáu, bọn bác đã thuê một căn nhà nghỉ trên núi, và trong một phòng ngủ có một tấm đệm mút dựng sát tường, không có lớp vải bọc ngoài. Tấm đệm được làm bằng loại nguyên liệu giống như các cục êm nhồi gối của thằng bé. Nó kinh ngạc đến ngây người rồi thốt lên “ồ, một cục êm khổng lồ”. Đến tận năm nó mười lăm tuổi, Marlène vẫn còn tìm thấy những miếng mút nhỏ trong túi quần jean của nó khi giặt đồ. Cả một câu chuyện dài về những cục êm ấy…

— Ai cũng có cách để tự trấn an mình, Julie nói rồi đi ngủ.

Paul tự rót cho mình thêm chút rượu. Món mứt trai già của ông đúng là ngon tuyệt. Nó lại càng đượm vị hơn khi mà lúc này, ông đã thực sự là trai già, với những năm tháng đã trải qua và cảnh độc thân mới mẻ. Ít ra, Marlène cũng sẽ không xuất hiện để nhìn qua vai ông và đề nghị ông ngưng uống. Bà không phải là người có thể uống chung một ly trước lò sưởi để tận hưởng khoảnh khắc này.

Cô bé này có nét hăm hở vốn thiếu vắng trong cuộc sống đàn ông nghiêm túc buồn tẻ của ông từ hơn ba chục năm nay. Tuy có vẻ đang vướng vào chuyện rắc rối, nhưng cô vẫn còn khả năng ngây ngất trước cảnh hoàng hôn trên bãi biển. Đó là một dấu hiệu tốt. Cô thuộc kiểu người khác so với Pauline, người vuông hằng tiếc nhớ. Một kiểu khác hẳn. Pauline đẳng cấp, duyên dáng và kín đáo. Julie gần như tầm thường, hơi tinh nghịch và cả quyết. Nhưng so với một số người khác, ở cô có thêm một thứ. Sự nóng sáng. Thứ vừa sưởi ấm cho ta lại vừa làm ta rung động.

Irène đã tắt ngấm trước khi chết. Con bé đã bùng cháy được lần nào chưa nhỉ?

Về mặt cảm xúc, Marlène lạnh lẽo như một tảng băng. Thậm chí không thể hy vọng bất kỳ sự nóng lên nào, cho dù có một lỗ thủng to hơn cả tầng ô zôn.

Nhưng Julie thì…

Ông bác sĩ tâm lý của khu phố có lẽ sẽ nói Paul đang thực hiện một cuộc chuyển dịch. Rằng ông tìm lại được ở Julie thứ ông đã đánh mất với Pauline. Rằng đó có lẽ là một ý tồi, vả chăng đó cũng là ý kiến của con trai ông. Nhưng hôm nay Paul chỉ muốn có một điều, sau tất cả những năm tháng cày húc như điên không nhìn ra cuộc đời đang trôi qua, đó là đứng lại bên vệ đường và thắp lên một đống lửa cháy đượm để sưởi ấm.

***

Cấu tôi đi. Tôi đang mơ đây.

Một giấc mơ công chúa, như khi mình còn bé và tin vào hoàng tử bạch mã. Người xuất hiện hôm nay là một vị vua già, nhưng ông ấy mang tặng cho mình câu chuyện cổ tích đẹp đẽ. Và cái món mứt trai già đó khiến đầu mình quay quay. Mình nóng lòng chờ đến ngày mai để quay lại ngắm biển cùng với Lulu. Và mình làm thế không chỉ vì bé. Chân mình cũng thích thú với kết cấu của cát, mắt mình thích thú với chân trời xa ngút mắt, tai mình thích nghe bài ca của sóng.

Mình là ai? Nàng Da Lừa, với người đàn ông đáng tuổi bố mình chăng?

Lọ Lem ư? Ngày mai, có lẽ mình sẽ có vẻ ngu ngốc với đôi giày bằng da sóc dưới chân!

Mình sẽ cố gắng để không trở thành cô bé quàng khăn đỏ và bị con sói nuốt chửng.

Chó sói thì mình đã nhìn thấy rồi. Giờ mình chỉ muốn được gặp lại biển thôi.

Mình hy vọng đêm nay Lulu không bị lạnh. Mình đã đắp thêm cho bé một cái chăn, nhưng lại muốn mở cửa sổ. Tiếng sóng nghe mới dễ chịu làm sao. Nhịp điệu chậm rãi và đều đặn này khiến ta quên di sự náo động của con người. Mình là gì khi đối diện với đại dương? Mình là gì trên Trái đất này? Một hạt cát, giống như mọi hạt cát khác. Với những hạt nghiến nát những hạt bên dưới và ngăn không cho chúng thở.

Nếu Lulu bị lạnh, bé sẽ nép vào mình, theo bản năng. Mình sẽ cảm thấy làn da mềm mại của bé, và sẽ ru mình theo hơi thở của bé. Mình chắc chắn là hơi thở đó sẽ đồng điệu với tiếng sóng. Bởi vì cuộc đời là vậy. Ta tìm kiếm sự hòa hợp để cảm thấy dễ chịu. Và để kham được phận cát bị bóp nghẹt dưới những hạt cát khác.

[1] Một nghệ sĩ đa tài sinh năm 1899 mất năm 1987, ông vốn là vũ công sân khấu Broadway, biên đạo múa, ca sĩ kiêm diễn viên từng đoạt giải Oscar.

[2] Paul dùng từ “ton fils” - con trai bác - để nhắc Julie phải xưng hô thân mật, nhưng Julie không hiểu. tưởng ông nói đến con trai cô.

[3] Viết tắt của Biscuiterie Nantaise, một cơ sở sản xuất bánh quy công nghiệp có tiếng của Pháp, biểu tượng của thành phố Nantes.

[4] Một cách chơi chữ. Trong tiếng Pháp, cụm từ “confiture de vieux garcon” có nghĩa là mứt trai già, nhưng cũng là tên một loại đồ uống làm từ các loại trái cây như dâu, mận, phúc bồn tử, nho, xơ ri… ngâm trong rượu 45 độ và đường pha loãng khoảng hai tháng trở lên.

Người Dịch: Hồng Ngọc
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.