Chạm Tay Vào Hạnh Phúc

Lượt đọc: 238 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13
Thú Bông Của Lulu

❊ ❊ ❊

Khi thức giấc, Julie phải mất một lúc mới trở về được với thực tại, cô không nhận ra mình đang ở đâu. Nằm dài trên chiếc giường rộng rãi trong một căn phòng trung tính với cách bài trí hiện đại, chắc chắn không phải cô đang ở bệnh viện. Cô đứng dậy mở rèm và nhìn qua cửa sổ, thấy Paul đang từ chỗ hộp thư quay vào nhà, tay cầm tờ báo buổi sáng. Vậy đây là nhà ông.

Cô quan sát quần áo mình mặc đi ngủ, chiếc quần lót của cô và trùm bên ngoài là một chiếc áo phông đàn ông rộng thùng thình. Cô không nhớ gì hết, kể cả thời điểm Paul đặt cô lên chiếc giường này.

Quay người lại, Julie thấy hình ảnh của mình trong gương. Đáng sợ. Hai mắt cô đỏ ngầu, mí mắt sưng phồng, thâm quầng. Trên trán có một vết tụ máu, dấu vết duy nhất của vụ tai nạn. Chính Lulu đã hứng chịu tất cả. Chiếc va li to màu đỏ được đặt cuối giường. Cô lấy mấy món đồ rồi rảo bước vào phòng tắm cạnh phòng ngủ để tắm một chầu vòi sen nước nóng, hy vọng việc đó sẽ có tác dụng làm mắt đỡ sưng và giúp lưu thông máu.

Hy vọng biến thành thất vọng sau vài phút.

Thậm chí cô không thử trang điểm. Phòng khi nước mắt lại giàn giụa…

Nước mắt sẽ còn giàn giụa.

Julie liền đi xuống bếp, nơi cô nghe thấy tiếng thìa đưa. Paul đang hối hả quanh chiếc bàn bày bữa sáng.

— Cháu ngủ được không? ông hỏi Julie rồi đặt lên trán cô một nụ hôn.

— Chính bác đã cởi quần áo cho cháu?

— Không phải con mèo đâu, ông vừa đáp vừa chỉ vào chú mèo đực to béo màu xám có bộ lông dày đang ngủ trên một chiếc gối nhỏ trong góc bếp. Cháu đừng lo, ông nói thêm khi thấy cô ngại ngùng, bác chỉ nhìn thân thể cháu bằng ánh mắt lương thiện thôi. Khi rời bệnh viện cháu đã kiệt sức rồi.

Cháu muốn quay lại đó.

— Bác sẽ đưa cháu đi. Nhưng ăn thứ gì đó trước đã.

— Cháu không đói.

— Ít ra cũng phải uống một tách trà đường. Ngày mai, bác sẽ ghé mua cho cháu một chiếc điện thoại, cháu sẽ cần tới nó đấy.

— Không, không, cháu không thể trả…

— Cháu im đi. Chính bác sẽ lo liệu toàn bộ việc này. OK? ông bực bội nói.

— Bác đừng bực nhé, bác Paul, cô vừa van xin ông vừa nín thở.

Paul bèn quay lại rồi vừa chống hai bàn tay lên bồn rửa vừa nhìn qua cửa sổ. Julie thấy người ông rung lên nhè nhẹ. Cô bèn lại gần rồi lách vào giữa bồn rửa và ông. Ông choàng tay ôm cô rồi bật khóc.

— Đó là lỗi của bác, giá như bác phản ứng theo cách khác.

— Bác có thể sao?

— Mọi chuyện xảy ra quá nhanh. Bác chỉ vừa kịp hiểu chuyện gì đang diễn ra, thì chiếc xe tải ấy đã đâm vào chúng ta rồi. Tên khốn đó thậm chí không còn sống để chứng kiến những tổn thất mà hắn gây ra.

— Tại sao bác lại giặt thú bông của Lulu? Julie hỏi khi nhìn thấy món đồ chơi đang được hong khô trên lò sưởi điện trong bếp.

— Nó bẩn quá. Đừng hỏi bác về chuyện này nữa nhé, Julie, như vậy sẽ tốt hơn.

Họ đứng như thế một lúc, rồi nhanh chóng uống cạn tách trà nóng, trước khi lên đường đến bệnh viện, Paul để Julie lại trước cửa khoa nhi, còn ông đi theo một cầu thang khác để thăm Jérôme.

Ludovic đã được chuyển tới phòng hồi sức từ sáng sớm.

Cách bài trí trông rất dễ chịu. Những gam màu dịu nhẹ những bức tranh treo trên tường. Dù liên tục có tiếng máy chạy, khung cảnh vẫn rất yên tĩnh, gần như vui vẻ, dẫu sao cũng như thể cuộc sống ở đây hoàn toàn bình thường. Một trong hai nữ y tá luôn nở nụ cười trên môi. Sự năng động của bà lúc đầu khiến Julie kinh ngạc. Cô thấy dường như làm việc trong môi trường như ở đây thật khó khăn. Nhưng khi tới phòng bệnh, cô nhận ra rằng niềm vui sống đó gần như có thể lây nhiễm. Cô không hề tin vào điều này, nhưng lại rất muốn được lấy niềm vui sống đó.

— Tôi có thể gặp bác sĩ để trao đổi một chút về cháu được không?

— Được, dĩ nhiên rồi, cô sẽ gặp bác sĩ Lagarde, ông ấy là trưởng khoa. Ông ấy sẽ tới vào lúc chín giờ, còn lúc này các bác sĩ đang họp.

Sau khi thăm quanh khoa một chút, Julie quay về phòng của Ludovic, lại gần chiếc ghế bành nhỏ ngay cạnh giường và ngồi vào đó. Cô cầm bàn tay mềm mại của cậu bé rồi siết chặt, tay kia cô vuốt ve tóc con. Một đường khâu dài vắt ngang đôi lông mày. Những vết thương nhỏ khác đã được băng bó.

Julie nhìn toàn bộ đám dây nhợ tập trung về chỗ con trai cô.

Y tá bước vào phòng, tay bê một cái khay. Bà cầm lên một chiếc xi lanh rồi thay bằng một chiếc khác. Ở bà toát ra sự dễ chịu, giống như mùi thơm của nước hoa. Tưởng như có thể nhìn thấy những bông hoa nhỏ đang xoay tròn quanh bà. Bà trả lời những câu hỏi của Julie rồi lát sau vừa rời đi vừa dịu dàng mỉm cười với cô.

Thật dễ chịu!

Vài phút sau, một bác sĩ gõ cửa rồi bước vào phòng. Ông giải thích tình hình với cô lần nữa. Nghe ông nói hồi lâu cuối cùng cô cũng bắt đầu hiểu ra.

— Có những dấu hiệu báo trước để chúng ta biết khi nào bé sẽ thoát khỏi tình trạng hôn mê chứ ạ?

— Có và không. Cậu bé có thể đột nhiên tỉnh lại, khi chúng ta không ngờ tới.

— Thế trong lúc chờ đợi, ta có thể làm gì để giúp bé không ạ?

— Có đấy, phải trò chuyện với cậu bé, động chạm, kích thích, nhắc cho cậu bé nhớ lại những kỷ niệm. Tôi khuyến khích những người thân cận quan trọng với cậu bé tới thăm, để cậu bé cũng được nghe thấy giọng họ. Kể cả các anh chị em…

— Bé không có anh chị em…

— Vậy thì ông bà nội ngoại, người trông trẻ, vân vân.

— Còn chân bé thì sao?

— Vấn đề này cũng vậy, chúng tôi chưa thể phát biểu gì. Dạng thương tổn đã ảnh hưởng đến tủy sống của Ludovic thường có khả năng hồi phục. Tất cả phụ thuộc vào quãng thời gian cậu bé bị hôn mê, và vào ý chí của cậu bé nữa. Chúng tôi đành nhìn nhận một cách khá bi quan, để cô sẵn sàng đối mặt với điều tệ hại nhất, nhưng chúng tôi sẽ làm tất cả để mang lại cho cậu bé điều tốt đẹp nhất.

— Điều tốt đẹp nhất sẽ lại đưa chúng ta về tình trạng sức khỏe trước vụ tai nạn chứ ạ?

— Khi ta chuẩn bị tinh thần cho điều tệ hại nhất, thì điều ít tệ hại hơn đã mang mùi vị hết sức đặc biệt rồi, và cô sẽ vui vẻ thưởng thức nó, ngay cả khi đó không phải điều tốt đẹp nhất. Trái lại, chúng tôi không biết cậu bé sẽ ở lại đây bao lâu. Điều quan trọng là cô phải biết giữ sức, và đặc biệt là không để mất việc làm. Tôi nghĩ cô đang một mình nuôi dạy cậu bé. Nhân viên trợ giúp xã hội của khoa sẽ tới gặp cô, nhưng những khoản trợ cấp mà cô nhận được sẽ không đủ sống đâu. Vả lại, cô phải nhìn thấy thứ khác, hít thở không khí trong lành, nghĩ sang chuyện khác, nếu không cô sẽ không trụ nổi. Những người khác có thể tới thăm cậu bé chứ?

— Vâng, tôi nghĩ vậy.

— Tốt lắm. Cô hãy dựa vào họ.

Julie dành thời gian còn lại của buổi sáng để ở bên Ludovic. Cô đặt món thú bông của bé, vẫn còn hơi ẩm, dưới bàn tay con. Cô kể với con về bạn bè trường, về ngôi nhà, về các món đồ chơi, về thời tiết bên ngoài, về những thứ cô trông thấy qua cửa sổ. Thỉnh thoảng cô ngừng lời.

Cô lục trong túi xách để tìm viên cầu bằng gỗ đàn hương mà thầy giáo nghệ thuật tạo hình đã tặng cho cô thời trung học, bấy giờ cô đang đặc biệt chuyên tâm vào một dự án về chế tác gỗ. Một viên cầu nhỏ đường kính đôi ba xăng ti mét, vẹo vọ, nhưng êm ái đến khó tin sau vô vàn sờ nắn, bóp nặn, dằn nén. Kể từ đó cô không hề rời xa nó.

Cô nắm lấy nó rồi siết mạnh trong lòng bàn tay. Cần phải bám víu vào một thứ gì đó.

Cuối buổi sáng, cảm thấy nhu cầu được hít thở không khí trong lành nổi lên, Julie ra ngoài.

Bên ngoài thời tiết rất đẹp. Lạnh, khô và sáng sủa. Một ngày thu muộn.

Các nhân viên cứu hộ vừa đỗ xe trước khu tiếp nhận của khoa cấp cứu nhi. Julie riêng mình.

Vài phút sau, cô muốn quay về bên con trai. Cô đi ngang qua ki ốt bán báo của bệnh viện. Nhật báo địa phương đã đăng tải một bài dài về vụ tai nạn. Julie mua một tờ.

Một vụ tai nạn xe hơi đã xảy ra đêm qua giữa một chiếc xe tải nhỏ và một chiếc xe hai cầu chở một gia đình đi nghỉ về. Một lần nữa, có vẻ như rượu chính là nguyên nhân gây ra vụ va chạm. Tài xế xe tải, chết ngay tại chỗ, đã ở trong tình trạng say rượu với nồng độ cồn trong máu là 3,54 gam. Ông ta đã lái xe ngược chiều trên xa tộ và tài xế chiếc xe hai cầu đã không tránh kịp. Nếu hai người lớn bình yên vô sự thì tình hình lại ảm đạm hơn đối với hành khách thứ ba trên xe, một bác sĩ 33 tuổi, xương cẳng chân bị gãy nhiều chỗ, và nhất là cậu bé mới lên ba tuổi đi cùng họ. Hiện bé vẫn đang hôn mê, và các bác sĩ dè dặt về tiên lượng sống của nạn nhân này.

Julie vò nát tờ báo rồi quẳng vào thùng rác, như thể làm vậy sẽ xóa được nội dung kinh khủng kia.

Họ đã nhầm về Lulu, thằng bé không phải kiểu người dễ đầu hàng! Nó sẽ cho tay phóng viên đó thấy rằng anh ta không có quyền viết ra những câu giết người như vậy.

Thế mà Julie lại thường xuyên đọc chuyên mục tin vặt này cơ đấy. Đúng thế, nhưng lần này, chính cô đang chường mặt trên tờ yết thị. Và thật không thể chịu nổi.

Nữ y tá đang trong phòng, bà vừa thay bình truyền lần nữa. Lần này là truyền máu.

— Ngày mai hoặc ngày kia, bà y tá thông báo với cô, chúng tôi có thể hướng dẫn cô cách vệ sinh, nếu cô muốn tự tay làm cho cháu.

— Với cả đống dây nhợ này sao?

— Cô đừng lo, không phức tạp đến thế đâu, chúng tôi sẽ giúp cô cho đến khi cô quen hẳn. Vả lại cô cũng không buộc phải làm đâu.

— Có chứ có chứ, cháu rất muốn làm, như thế cháu sẽ có thể chăm sóc bé đôi chút, giống như đang nhà vậy.

— Quả thực chuyện này rất quan trọng, nhất là đối với Ludovic. Và cả với cô nữa, dĩ nhiên. Cô đang đi làm chứ?

— Vâng, cháu là nhân viên thu ngân. Cháu vẫn còn một tuần nghỉ phép nữa.

— Thời gian biểu của cô có dễ thu xếp không?

— Thời gian biểu của cháu quái đản lắm. Tuy nhiên, cháu muốn có mặt ở đây khi bé tỉnh lại.

— Chuyện đó vô cùng khó dự đoán, nhưng cô biết đấy tôi đã làm việc ở đây hai mươi ba năm, và dẫu sao tôi cũng đã chứng kiến một số trường hợp. Tôi ngờ rằng bọn trẻ biết chọn thời điểm thích hợp. Và người thích hợp!

— Tất cả chúng đều tỉnh lại ư?

— Không, dĩ nhiên rồi, sẽ là nói dối cô nếu khẳng định điều ngược lại. Nhưng lũ trẻ sở hữu một năng lượng khó tin để tìm ra sức lực quay trở lại. Hãy đem lại cho cậu bé khao khát đó.

— Cháu không biết làm thế nào.

— Niềm vui sống là một cách điều trị tốt.

— Cháu muốn tìm lại niềm vui sống lắm.

— Nếu trước đây cô đã có một kho dự trữ kha khá, thì cô sẽ thấy, niềm vui sống sẽ mau chóng quay lại thôi.

Người Dịch: Hồng Ngọc
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.