Chạm Tay Vào Hạnh Phúc

Lượt đọc: 230 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6
Bằng Đầu Ngón Tay

❊ ❊ ❊

Jérôme thức giấc lúc rạng sáng. Tối qua anh đã không uống gì mà vẫn tìm được giấc ngủ. Một chiến thắng nho nhỏ. Anh xỏ giày thể thao, rồi tiến về phía bờ biển. Anh cần tập luyện một chút trước khi quay lại thách thức cô bé đã sỉ nhục anh hôm qua, người đã chứng tỏ cho anh thấy anh đã trở thành một kẻ thân tàn ma dại, vẫn có khả năng thức dậy vào buổi sáng, dĩ nhiên, nhưng đã quên mất lý do mình thức dậy. Vậy thì đây chính là một lý do. Hơn nữa lại là lý do truyền cảm hứng. Lấy lại phong độ. Và chứng minh cho cô thấy anh vẫn còn năng lượng dự trữ. Mặc dù cô có cặp mông săn chắc, nhìn rất thích mắt khi chạy phía sau, anh vẫn dự kiến có thể chạy ít nhất là ngang tầm cô trước khi họ quay về Alsace.

Julie đứng bên cửa sổ nhìn anh đi ra bãi biển. Cô mặc quần dài rồi nhẹ nhàng khép cửa phòng, cậu bé vẫn đang ngủ. Cô cố gắng nhẹ tay khi chuẩn bị đồ ăn sáng. Vẫn còn một lớp Nutella ở đáy lọ. Cô lấy một chiếc thìa nhỏ để xúc và khoái trá với thú vui mà cô không được tận hưởng kể từ Giáng sinh năm ngoái. Mỗi năm cô đều mua một lọ Nutella. Cô đã có thể mua mỗi tuần một lọ nếu như tối hôm đó cô không uống rượu, nếu cô không nhượng bộ ánh mắt ngọt ngào của cậu trai ở đầu kia căn phòng, trong ga ra nhà một người bạn gái, nhân một bữa tiệc sinh nhật có quá nhiều rượu, nếu cô có thể tiếp tục học lên, như đã dự kiến, để trở thành kỹ sư ngành sinh học phân tử. Giáo viên chủ nhiệm lớp mười hai đã tìm mọi cách để giúp cô vào đại học, và thậm chí còn tìm ra một giải pháp để cô được ghi danh. Nhưng còn những chuyện khác, tất cả những chuyện khác thì sao? Cô đành dừng lại ở tấm bằng trung học chuyên ban khoa học, xếp hạng “khá”. Thật hữu ích khi biết tính đếm, để làm thu ngân. Nhưng mọi người cóc cần biết cô xếp hạng nào và cô muốn trở thành người như thế nào.

Xếp hạng “khá” không đủ để mua Nutella.

Thứ mà cô đã có thể mua hàng đống nếu cô được tiếp tục học lên.

Nhưng sẽ không có Lulu.

Sẽ không có Lulu.

Bé là giấc mơ sinh học phân tử của riêng cô.

Như thế thì sao chứ?

Jérôme đã quay về, thở hổn hển, đầm đìa mồ hôi, nhưng cởi mở hơn những ngày trước đôi chút. Một liều endorphin để giúp anh nhìn đời dưới một góc độ khác, và khiến khuôn mặt nhăn nhó của anh dãn ra. Paul đã đi mua bánh mì cùng Ludovic. Sáng nào cũng là một chiếc bánh mì que giòn tan, ngon lành hệt như Nutella vậy. Người ta sẽ nhanh chóng thích những thứ đó. Thành thử cả hai thứ cùng lúc thì…

Jérôme đi tắm. Julie, ngồi bên bàn bếp, đọc lướt tờ báo địa phương số ra ngày hôm trước. Cô đang nấn ná ở mục rao vặt và thời sự thì điện thoại di động của bác sĩ rung bần bật trên mặt bàn rồi đổ chuông. Julie không bắt máy. Cô đâu phải thư ký! Trên màn hình hiện lên chữ “Phòng khám”.

Cô nàng trực thay này dai như đỉa!

Tiếng chuông ngưng bặt và lại réo vang sau vài giây. Vẫn số đó. Julie nhấc máy. Có lẽ là chuyện khẩn cấp.

— A lô?

— A lô, Caroline đây, đang có một ca sa dây rốn, tôi phải làm gì? TÔI PHẢI LÀM Gì? một giọng hốt hoảng gào lên.

— Tôi sẽ chuyển máy cho Jérôme, Julie đáp rồi nhảy ra khỏi ghế, đi về phía phòng tắm.

Jérôme vừa tắt nước ở vòi sen. Julie cóc cần biết liệu anh có đang khỏa thân hay không. Cô đi thẳng vào phòng tắm, không chút e dè, vì cảm thấy tình hình đang khẩn cấp. Cô không biết thuật ngữ mà cô bác sĩ trực thay sử dụng, nhưng cô biết cách nhận ra một giọng nói hoảng hốt.

— Caroline, cô ấy đang có một ca tách xa dây rốn…, Julie vừa giải thích vừa đưa điện thoại cho Jérôme.

Jérôme cầm lấy điện thoại, tay kia cầm khăn tắm lau mặt lau tóc để không làm nhỏ nước vào điện thoại. Nhưng thứ còn lại không quan trọng bằng.

— Ai thế? Chuyện xảy ra thế nào?

— Chị Humbert. Chị ấy tới vì tối qua có cơn co. Tôi đã khám rồi, cổ tử cung đã mở, túi ối phồng và một thai nhi ở rất cao, ngôi thai ngược. Tôi vừa chạm tay vào thì túi ối vỡ, và tôi nắm phải dây rốn.

Khi ngoái lại, anh thấy Julie đang đưa cho anh chiếc áo choàng tắm của bố anh, vừa đưa vừa nhìn thẳng vào mắt anh để khỏi nhìn vào chỗ khác. Anh xỏ tay vào tay áo, đổi điện thoại sang tay kia rồi mặc nốt áo trước khi bước ra bếp đứng trước cửa sổ trông ra biển. Để mắt nhìn vào mông lung nhằm tập trung cao độ.

— Và cô đã làm gì?

— Tôi đã không nhúc nhích ngón tay. Tôi đẩy mông thai lên cao hết mức, và tôi vừa gọi cấp cứu. Họ đang tới.

— Tốt lắm, cứ tiếp tục đi. May mà ngôi thai ngược.

Jérôme cảm thấy hai bàn tay đang vòng qua eo anh và thắt dây đai chiếc áo choàng tắm phía trước. Một cơn rùng mình mơ hồ chạy dọc xương sống. Anh giơ tay ra dấu cảm ơn.

— Còn lâu họ mới tới được đây, cô gái lo lắng, giọng đã bắt đầu thổn thức.

— Họ sẽ tới nhanh thôi. Cô thấy dây rốn còn đập không?

— Còn.

— Nhịp đập bao nhiêu?

— 130 hay 140 gì đó.

— Tuyệt. Bảo anh chồng chuẩn bị một tấm biển rồi dán lên cửa. “Có ca cấp cứu, chiều tôi sẽ về”.

Caroline để điện thoại cách xa tai một lát để truyền đạt cho chồng bệnh nhân. - Tôi còn phải làm gì nữa?

— Cô bảo anh ấy mang túi đồ bác sĩ đến cho cô, bởi vì cô sẽ không rời ngón tay khỏi người chị ấy.

— Tôi có thể làm gì khác không? cô nói, vẫn rất lo lắng.

— Nhét cả bàn tay vào, cô sẽ có lực hơn. Nhưng đừng ép chặt đè vào dây rốn, dĩ nhiên. Và cầu nguyện. Giờ thì cô sẽ gác máy, bởi vì mọi người cần đến cô. Và đừng hốt hoảng nữa. Nỗi hoảng sợ sẽ lây lan, gây hại, chuyển từ bác sĩ sang bệnh nhân, và tất cả những tác hại khác mà cô muốn, mà chẳng mang lại điều gì tốt đẹp cả. Cô hãy trấn an họ, bảo họ rằng ngay lúc này, mọi chuyện đều ổn, rằng cô đang làm điều cần thiết, rằng cô sẽ phải giữ nguyên tư thế đó trong suốt hành trình, tới tận phòng phẫu thuật bắt thai, rằng anh chồng sẽ phải cố gắng bám theo xe cấp cứu. Anh ấy chỉ việc dùng xe của cô, như thế sau đó cô có thể lái xe về. Cô nói rõ với anh ấy là mọi người sẽ tới viện phụ sản nào. Và nhất là cô phải chuẩn bị tinh thần sẽ rất mỏi bàn tay và cánh tay đấy.

— Giờ đã rất mỏi rồi đây.

— Sẽ còn tệ hơn nữa. Cô sẽ nhanh chóng tê cứng cả tay. Thế nhưng cô vẫn phải giữ chặt, bởi vì đầu ngón tay cô đang giữ một mạng sống. Vậy nên, giờ không phải lúc để buông tay. Cô sẽ trụ vững, về thể chất cũng như tinh thần, vì những người này chỉ có cô để bấu víu với hy vọng sẽ được ăn mừng Giáng sinh đầu tiên có ba người. Giờ thì cô dập máy đi, rồi trấn an họ. Có cơn co không?

— Không. Không có gì hết kể từ tối qua.

— Bây giờ túi ối vỡ rồi, có nguy cơ sẽ có cơn co đấy. Đội cấp cứu sẽ ngăn chúng. Tim vẫn đập đều chứ?

— Vâng, dường như thai nhi vẫn khá cao. Nếu nhịp đập giảm thì sao?

— Cô dùng ngón tay ấn mạnh hơn lên đầu, để đẩy trở lại. Đặt sản phụ vào tư thế đầu dốc ngược Trendelenburg. Hoặc ít ra hãy kê dưới mông sản phụ một cái gối dày.

— Nhưng nếu ngón tay tôi tê dại?

— Tôi không muốn biết chuyện ấy. Cô cứ ấn, vậy thôi. Gọi lại cho tôi ngay khi có thể.

Rồi Jérôme dập máy, lo lắng.

— Có lẽ cô ấy sẽ làm tốt hơn nếu gặp một ca nghẽn mạch phổi, anh nói với Julie, cô đang nhìn anh dò hỏi.

— Tách xa dây rốn nghĩa là sao?

Sa dây rốn. Là trường hợp túi ối vỡ trong khi bên dưới em bé có một đoạn dây rốn. Dây rốn lọt vào cổ tử cung, và em bé đè vào dây rốn, máu nuôi dưỡng em bé sẽ bị chặn lại.

— Liệu bé có chết không?

— Còn tùy vào sức lực của Caroline. Được ăn cả ngã về không. Cô ấy sẽ làm được, và họ sẽ kịp tới bệnh viện rồi mổ bắt thai khẩn cấp. Nếu không, em bé có nguy cơ sẽ chết, đúng vậy. Ngôi ngược sẽ cho em bé thêm cơ hội.

— Khốn kiếp, thà làm thu ngân còn hơn, Julie thốt lên.

— Còn tùy thuộc vào mục đích chứ.

— Còn bây giờ?

— Bây giờ sao?

— Bây giờ anh sẽ làm gì?

— Tôi sẽ chờ cô ấy gọi lại. Và cầu nguyện.

— Xời, vớ vẩn.

— Cầu nguyện á?

— Đúng thế.

— Tôi không nói sẽ lần tràng hạt rồi khấn “Kính mừng Mẹ Maria” và “Lạy Cha của chúng con” đâu nhé.

— Vậy anh cầu nguyện thế nào?

— Giống như cô thôi, tôi nghĩ vậy.

— Tôi chẳng cầu nguyện bao giờ.

— Vậy ta sẽ nói là “tin tưởng”.

— Tin tưởng vào cái gì?

— Vào sức mạnh mà tất cả chúng ta đều có nơi sâu thẳm lòng mình khi có chuyện liên quan đến một mạng sống khác với mạng sống của chúng ta. Như cô dành cho con trai cô. Và tôi hy vọng Caroline cũng sẽ có niềm tin ấy.

— Không phải lúc nào tin tưởng cũng là đủ.

— Không đủ. Nhưng nó giúp ích.

— Thôi được rồi, tôi sẽ tin tưởng cùng anh. Và ở đầu kia nước Pháp, cô ấy có nghe thấy chúng ta đang tin tưởng không? Julie hỏi, không tin tưởng cho lắm.

— Tôi chịu. Tất cả những gì tôi biết, đó là tôi không thể làm gì khác.

— Tôi đã chuẩn bị bữa sáng cho anh rồi đấy.

— Tôi không đói lắm. Tôi cảm thấy mình bất lực. Một lần nữa tôi lại chẳng thể làm được gì.

— Tại sao lại là lần nữa?

— Bởi vì với Irène, tôi đã không thể làm gì.

— Không phải lúc nào tin tưởng cũng là đủ, Julie kết luận.

Cô đã có thể đề nghị anh nói rõ hơn, đặt ra những câu hỏi, cố gắng tìm hiểu, nhưng cô ghét bước vào cuộc sống riêng tư của mọi người khi họ không thể tự vệ. Cô có đôi chút kinh nghiệm về chuyện đó. Dẫu sao cô cũng sẽ không cho phép mình làm vậy với người khác. Nếu thực sự muốn nói với cô về chuyện ấy, anh sẽ tự nói, cô không cần phải tra hỏi.

Bốn mươi lăm phút sau, điện thoại của Jérôme lại đổ chuông. Anh lập tức nhấc máy. Julie và Paul, vừa mới quay về, cùng dán mắt vào môi anh.

— Hoan hô, Caroline. Cô thật tuyệt vời. APGAR[1] thế nào?

— Một phút là ba, năm phút là sáu, mười phút là tám. Em bé ổn. Con gái. Họ đã đặt tên bé là Victoire. 2 cân 780 gam. Bé không to lắm, thật may cho tôi.

— APGAR là gì vậy? Julie hỏi.

— Một loạt chỉ số đánh giá để xác định tình trạng sức khỏe của trẻ sơ sinh, Jérôme nói riêng với Julie… Còn cô? APGAR của cô thế nào? anh nói tiếp vào điện thoại với cô bác sĩ trực thay.

— Cũng là ba, nhưng ở tôi thì chỉ số không lên được, Caroline đáp rồi trầm hẳn xuống. Tôi đã tưởng bé sẽ chết.

— Nhưng bé đang ổn.

— Nhưng bé có thể đã chết, cô thổn thức.

— Nhưng bé đang rất ổn, Jérôme bình tĩnh nhắc lại.

— Vâng, nhưng có lúc đã tới giới hạn rồi, lúc trong xe cứu thương tôi đã cảm thấy nhịp đập chậm lại.

— Nhưng bé đang ổn.

— Thế nếu lúc ấy bé chết thì sao? cô gái vẫn tiếp tục.

— Bây giờ bé thế nào?

— Bé ổn, cuối cùng Caroline cũng thừa nhận.

— Tốt rơi. Còn mấy ngón tay cô?

— Chúng không ổn chút nào. Cánh tay tôi cũng vậy. Cả lưng tôi cũng tê bại. Đời tôi chưa bao giờ đau thế này.

— Nhưng đổi lại là một em bé đang rất ổn. Trao đổi thế là sòng phẳng, phải không?

— Tôi biết. Tôi còn gì phải than vãn đâu, đúng không?

— Tôi sẽ gọi cho một anh bạn làm vật lý trị liệu, hãy tới đó luôn đi, anh ấy sẽ cho cô chen ngang.

— Anh ấy có thể làm gì?

— Anh ấy vừa sửa xong phòng khám, hẳn là vẫn còn cưa máy vứt đâu đó trong góc nhà. Xét tình trạng của cô, tôi thấy chỉ có cách cắt chi thôi. Nhưng anh ấy làm sạch sẽ lắm. Vả lại, anh ấy còn nghiền whisky, anh ấy có cả một hầm đầy, hẳn cô sẽ không cảm thấy gì nữa sau khi uống nửa chai. Nửa chai còn lại sẽ dùng để khử trùng mỏm tay bị cụt.

— Anh đúng là biết an ủi!

— Anh ấy sẽ mát xa tay cho cô thoải mái đến nỗi cô sẽ tiếc vì đã không dùng cả hai tay.

— May mà sản phụ không nghe thấy những lời anh nói, cô nói đoạn nở một nụ cười.

— Mơ mộng về anh ấy chẳng ích gì đâu, anh ấy kết hôn rồi.

— Tôi không có tâm trạng mơ mộng cho lắm, anh cũng biết mà.

— Thậm chí về tôi cũng không ư? Dẫu sao ban nãy khi nghe điện thoại của cô tôi cũng đang khỏa thân.

— A lô? anh tiếp.

— Thôi đi, Jérôme, anh sẽ làm tôi mất tự nhiên đấy.

— Là để giúp cô quên đau ấy mà.

— Vậy thì hãy gọi anh bạn bác sĩ vật lý trị liệu của anh đi. Anh ấy sẽ chuyên nghiệp hơn.

— Nhưng không sẵn sàng bằng…

— Anh đang tiến tới tán tỉnh tôi hay sao?

— Tôi không lùi bước trước bất cứ thứ gì. Dẫu sao cô cũng vừa cứu sống một đứa trẻ sơ sinh khỏi cái chết đã cầm chắc. Nhìn từ bên ngoài thì như thế đã khá gợi cảm rồi.

— Anh có vẻ khá hơn rồi đấy, cô nhận xét.

— Đúng vậy. Tôi đang dọn dẹp tâm trí. Nó còn tệ hơn cả một lâu đài ma ám nơi lũ nhện kéo tới ăn mừng Halloween. Nhưng tôi đang dọn dẹp từng phòng một. Tôi giũ những tấm ga phủ trên đồ đạc. Có bụi đấy, nhưng ta sẽ thấy sáng sủa hơn.

— Tôi mừng cho anh. Anh nói xem? Một chuyện cuối cùng trước khi dập máy nhé.

— Ừ?

— Vụ sa dây rốn này sẽ thay cho vụ nghẽn mạch phổi chứ?

— Tôi cho là thế. Nếu không thì đúng là cô số đen rồi. Hẹn mai nhé.

— Ôi không, tôi sẽ không cần gọi anh nữa đâu, bởi vì tôi đã có ca tối khẩn cấp rồi.

— Chính tôi mới là người cần cô gọi. Tôi cảm thấy dễ chịu khi được nghe tin tức về phòng khám, về các bệnh nhân của tôi… Và về cô.

— Anh muốn tối nào cũng được báo cáo không?

— Cô tham quá! Jérôme đùa. Tôi không biết mình có đủ sức không[2].

— Được rồi, tôi dập máy đây, đầu óc anh thật đen tối. Hẹn sớm gặp lại.

Jérôme mỉm cười dập máy. Đã lâu rồi anh không hứng thú với dạng khiêu khích này. Caroline là đối tượng vô cùng phù hợp. Cô phản ứng rất nhanh. Qua điện thoại cũng cảm nhận được mỗi khi cô đỏ mặt. Cách phản ứng khiến người ta muốn tiếp tục. Khi ngước mắt lên, anh thấy Julie và Paul đang nhìn anh vẻ thích thú.

— Gì vậy?

— Không có gì, họ đồng thanh đáp, vừa rời khỏi phòng vừa cười phá lên.

Đứa trẻ sơ sinh được cứu sống đã khiến tất cả mọi người phấn khởi.

Rõ là có điều gì đó đang xảy ra.

***

Nói cho cùng, mình làm trong siêu thị cùng không tệ lắm. Nguy cơ duy nhất mà mình đối mặt, đó là đánh vỡ một cái lọ, tính nhầm tiền, vớ phải một gói bột bị hở, hoặc quên gỡ chíp chống trộm. Trong tất cả các trường họ ấy, không có mạng sống nào bị đe dọa.

Mình chưa từng thực sự suy nghĩ về những nghề nghiệp với những trái tim đập ở đầu ngón tay. Jérôme đã giữ được bình tĩnh. Tuy thế mình vẫn cảm thấy anh ấy lo lắng. Anh ấy đã không thể hiện nỗi lo lắng với cô với cô bác sĩ trực thay, vì cô ấy thì đang thực sự lo lắng. Mình tin là nếu ở vào vị trí của họ, mình sẽ rụng rời cả người. Phải có tính cách thật mạnh mẽ thì mới đối diện được với những tình huống như thế.

Anh ấy khá được. Về vẻ ngoài. Kiểu đàn ông mình có thể phải lòng, nếu không có cái tính hay cáu bẳn kia. Tuy nhiên, anh ấy đang khá hơn rồi. Mình đã hiểu rõ hơn tại sao Paul lại muốn anh ấy khóc. Anh ấy đã gỡ bỏ được mọi gánh nặng mang trong lòng giống như Chúa vác thập giá vậy. Mình không nghĩ một cuốc chạy thi lại có thể thay đổi chiều hướng mọi chuyện đến như vậy.

Nhưng vẫn còn thói cáu bẳn.

Và ghét phụ nữ, một chút thôi, ngoài mặt.

Phù!

[1] Apgar là tên viết tắt của chỉ số đánh giá thông qua tiêu chuẩn trong tiến g Anh: Activity (cử động), Pulse (nhịp tim), Grimace (phản xạ kích thích),… Apparance (màu da) và Respiration (hô hấp). Dãy là chỉ số giúp bác sĩ và mẹ đánh giá được tình trạng chung của bé lúc mới sinh.

[2] Nguyên bản tiếng Pháp dùng từ rapport cỏ nhiều nghĩa, Caroline dùng với nghĩa báo cáo, còn Jérôme cố tình hiểu thành quan hệ.

Người Dịch: Hồng Ngọc
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.