Sáu giờ hai mươi phút.
Julie chạy đi chạy lại đằng trước ngôi nhà. Mặt trời đang mọc phía lối vào làng. Ta vẫn thấy bóng tối phía cuối đại dương, nơi chân trời đang mở rộng dần ra thấy rõ.
Biển bình lặng.
Cô gái thì không.
Cô cảm thấy một thứ năng lượng tràn dầy. Cô lấy đâu ra thứ sức mạnh này khi phải so tài cao thấp với một người đàn ông, người hơn thế còn có vẻ hơi thù ghét phụ nữ? Có lẽ là từ thời niên thiếu. Kể từ đó, cô chống đỡ theo khả năng. Khi có thể. Với Chasson, cô không thể. Không có cách nào, bởi vấn đề liên quan đến tiền bạc. Nhưng sáng nay, với Jérôme, cô sẽ vào cuộc với tâm trạng vui sướng. Cô không biết năng lực thể thao của anh chàng, nhưng theo bản năng, cô thấy tự tin. Cô sẽ khỏe hơn. Ít nhất là vì Lulu. Và một chút là vì cả cô nữa.
Vài phút sau, anh xuất hiện, ngồi xuống bậc thềm buộc dây giày.
— Chúng ta chạy đường nào? Julie hỏi.
— Trên bãi biển, về phía Nam. Sau đó, ta sẽ men theo đường ven biển rồi quay trở lại bãi biển. Cô đủ sức không?
Chắc chắn là hơn anh. Tối qua tôi đâu có nốc nửa chai whisky.
— Chỗ rượu ấy sẽ không ngăn cản tôi đánh bại cô đâu.
— Anh có muốn khởi động một chút không?
— Sẽ ổn thôi.
Julie xuất phát mà không để Jérôme kịp đứng dậy. Cô men theo con đường nhỏ giữa những đùn cát, rồi vượt qua vùng cát ẩm bằng những bước chạy nhỏ. Đúng lúc tăng tốc cô nhận thấy Jérôme đã chạy đến ngang tầm mình. Vài phút sau, anh vượt lên. Từ đó, Julie bám theo, hơi lùi lại phía sau. Không sỉ nhục anh quá sớm, làm vậy sẽ không ra thể thống gì, đoạn kế tiếp sẽ chẳng còn gì là thú vị. Hơn mười lăm phút sau, cô cảm thấy người cùng dạy với mình đang nỗ lực tối đa, có vẻ anh đã thở hổn hển. Về phần mình, cô vẫn đang làm chủ hơi thở một cách hoàn hảo.
— Anh thường xuyên chạy bộ chứ? cô hỏi trơn tru.
— Tôi… phù… cũng có lúc… phù, cũng được một thời gian… phù, còn cô?
— Hai lần mỗi tuần. Bấy lâu nay tôi vẫn chạy đều.
Đồ khốn, cô ta đã không nhắc gì đến chuyện này!
Julie tiếp học trò chuyện. Anh thì không. Cô muốn im lặng thì hơn, để tiết kiệm sức. Để không chuốc lấy nguy cơ thua cuộc. Nguy cơ này đang lùi xa dần với tốc độ bước chạy của họ. Thế nên cô tranh thủ tận hưởng phong cảnh đẹp huy hoàng. Đại dương đều đặn vỗ sóng vào các vách đá, như những khán giả vỗ tay để cổ vũ cô gái đang muốn chứng tỏ với Jérôme, và trước toàn thế giới, bằng việc tiến lên từng bước, rằng cô có một vị trí giữa nhân loại, dù hết sức nhỏ nhoi, nhưng vẫn là một vị trí. Vị trí của riêng cô.
Nửa giờ sau, khúc quành trên đường khép lại và bãi biển đã trong tầm mắt.
Julie nhẹ nhàng tăng tốc để kiểm tra xem đối thủ của cô đã mòn mỏi chưa. Và quả thật, anh như sắp ngã đến nơi. Cô bèn dần dần rải những bước dài chạy trong cát ướt. Cảm giác khoan khoái mà hôm qua cô hình dung ra đang thành hiện thực. Chạy trên bãi biển. Cô hầu như không tránh những cơn sóng khiêu khích ào tới liếm bờ cát. Ngôi nhà đã hiện ra, xa xa. Julie ngoái lại Jérôme cũng đang ở xa. Cô chạy, nụ cười trên môi. Thôi được cô sẽ giúp anh nấu ăn. Bởi vì Julie ấy mà, cô là thế đấy. Không kênh kiệu, không khinh bỉ. Chất phác. Nhưng dẫu sao cũng đang tận hưởng chiến thắng. Khi chỉ còn cách ngôi nhà nhỏ chừng trăm mét, cô nhìn thấy Paul ngoài hiên, ông đang bế Ludovic, vẫn nằm gọn trong chiếc túi ngủ. Cậu bé vẫy tay rối rít để cổ vũ cô.
Paul biết không nên châm chọc Jérôme quá đà. Khiêu khích lúc này là không thích hợp. Phải chờ anh tiêu hóa thất bại lần này đã, và để cho anh thời gian chấp nhận. Điều duy nhất mà ông chắc chắn, đó là chuyện này sẽ không hại gì cho anh.
Bái phục cháu, cô bé!
— Để hạnh phúc chỉ cần chút ít thôi, phải không? Paul cất giọng.
— Thực sự là cần rất ít… phù… để hạnh phúc, Julie trả lời ông, dẫu sao cô cũng đã hụt hơi khi chạy tới khoảng hiên nhỏ.
— Cái chấm nhỏ đang chuyển động cuối bãi biển kia là nó đấy hả?
— Anh ấy vẫn còn chuyển động sao?
— Bậy nào!
— Tôi sẽ đi mua bánh mì mới, anh ấy sẽ rất cần đến nó, ăn cùng Nutella, để lại sức, Julie nói thêm. Tôi lấy ví của ông nhé.
— Nhớ mua cả bánh xốp cho Lulu.
— Khi về nhà tôi sẽ không thể ngày nào cũng mua thứ bánh đó cho thằng bé được.
— Cậu sẽ biết phân biệt nghỉ hè với cuộc sống thường ngày mà!
Jérôme đang ngồi bên bàn bếp khi Julie đi mua bánh mì về. Trước mặt anh là một ly cam ép, anh không thèm nhìn cô. Cái dạ cỏ đang hoạt động hết công suất. Paul khẽ nháy mắt với Julie khi cô đưa mắt dò hỏi ông.
Nó sẽ khá hơn thôi…
Anh đột ngột rời khỏi phòng, không nói một lời, rồi tiến về phía bãi biển. Những tia nắng đầu tiên đã rạng. Julie giao Ludovic cho Paul, bé đang ngồi giữa những mẩu bánh xốp và ly sữa ấm. Một sức mạnh đã thôi thúc cô đi theo anh chàng kia ra bãi biển. Không hiểu sao. Cô nghe theo bản năng. Anh ngồi xuống cát, ở khoảng giữa những nhánh cỏ vươn cao và biển đang triều rút. Đầu gối co lại giữa hai cánh tay. Anh đang ngắm đại dương. Cả người anh căng ra. Julie nhận thấy điều ấy trước cả khi tới bên anh. Như để tự cô lập trong một vành đai vô hình mà Julie tìm cách mở lối vào. Cô ngồi xuống cạnh anh, không nói lời nào. Nhìn những con sóng trào lên rồi rút đi trong một vở ba lê bất tuyệt. Những phút dài trôi qua, điểm nhịp bởi những gợn nước rập rình và tiếng hải âu kêu trên cảng, hơi chếch về phương Bắc.
Cuối cùng Julie ấp tay anh giữa hai bàn tay cô rồi khẽ nói:
— Đôi khi cuộc sống thật nghiệt ngã, và đôi khi, ta chẳng thể làm gì được.
Jérôme hít sâu rồi ngã vào vòng tay cô gái, bật khóc nức nở. Anh khóc hồi lâu. Đứng sau cửa sổ phòng bếp, Paul mỉm cười thở phào. Rốt cuộc, nó đây rồi, nỗi buồn vẫn gặm nhấm thằng bé từ nhiều tháng qua. Rốt cuộc nó đã dám rời khỏi hang ổ, chẳng hề hãnh diện vì đã lẩn trốn đằng sau vẻ ngoài luôn tỏ ra không có chuyện gì của Jérôme. Hãy lộ diện đi, nỗi buồn xấu xa, để người ta tiêu diệt mi. Hãy tan chảy trong làn nước mặn mòi của những giọt lệ để đi lạc xuống đáy biển. Julie ngồi xoạc chân, để ôm anh chặt hơn, sát vào cô, rồi vỗ về anh như cô vẫn thường làm với Ludovic mỗi khi cậu bé buồn rầu. Ta có thể so sánh nỗi buồn của một cậu bé ba tuổi vừa đánh vỡ món đồ chơi yêu thích với nỗi buồn của một người đàn ông vừa mất vợ không? Ai mà biết được?
Mồ hôi trộn lẫn với nước mắt. Họ cóc cần biết liệu bản thân có đang bốc mùi hôi rình vì đã cố sức chạy lúc trước hay không. Ngay lúc này, điều quan trọng là tìm được sự an ủi. Vậy nên những chuyện khác không còn đáng kể.
Julie đã bảo được anh về nhà sau hơn nửa tiếng nước mắt và im lặng. Anh đi tắm, gột sạch mồ hôi và làm mí mắt đỡ sưng. Vài phút sau anh trở ra, khăn tắm quàng cổ. Cô gái đã pha một bình cà phê và phết một lớp Nutella dày lên bánh mì. Nếu vị ngọt khiến trẻ sơ sinh yên lòng, thì hẳn là nó cũng mang lại cảm giác dễ chịu cho những người đau khổ, dù họ ở độ tuổi nào. Ta không bao giờ thực sự rời khỏi vương quốc tuổi thơ.
Paul đã cùng Ludovic đi dạo trong làng, để Jérôme có thời gian hít thở. Đến lượt Julie cũng lui vào phòng tắm, để anh tận hưởng cuộc hẹn riêng với những lát bánh mì phết sô cô la, phòng khi anh muốn vét sạch lọ mà không muốn ai nhìn thấy. Tuy thế, cô vẫn hy vọng sẽ còn Nutella cho ngày mai. Cả cô cũng vậy, cô vẫn chưa hoàn toàn rời khỏi vương quốc tuổi thơ.
Vào buổi chiều, thời tiết rất đẹp. Vài người đang thả diều trên bãi biển, và những người khác dầm chân trong nước. Tiếng trẻ con hò hét chơi đùa át cả tiếng sóng. Đó là lần đầu tiên Jérôme chơi cùng họ một lát. Anh đi trước một chút, sau khi Paul và Julie dừng lại để cùng Lulu quan sát một chú cua nhỏ. Cậu bé liền thay đổi mối quan tâm, chạy lon ton về phía người đàn ông đang đi đằng trước mình chục mét. Đến ngang tầm, cậu bé nắm lấy tay anh. Jérôme gần như giật mình, ngạc nhiên với cử chỉ âu yếm này, rồi cũng chấp nhận năm ngón tay nhỏ xíu đó trong bàn tay lạnh lẽo của mình.
— Sao bác hông bao giờ cười? lát sau Lulu hỏi.
— Vì bác đang buồn.
— Sao bác nại buồn?
— Bởi vì vợ bác chết rồi.
— Sao vợ bác nại chết?
— Ờ, bởi vì bác ấy buồn.
— Vậy bác cũng sẽ chết ạ?
— Bác… không, không nhất thiết!
— Nếu bác hông sắp chết vậy tại sao bác hông bao giờ cười?
Jérôme bèn nhìn cậu bé rồi mỉm cười với cậu. Cuộc sống đôi khi thật đơn giản. Anh xốc nách cậu bé, xoay một vòng trên không rồi cho cậu hạ cánh xuống vai mình. Cậu bé không thể nhìn thấy anh nữa, nhưng nụ cười vẫn còn đó, gắn trên môi Jérôme, như thể anh lại tự cho phép mình cười sau những giọt nước mắt hồi sáng.
Cậu bé bỗng ho lên mấy tiếng.
— Cháu ốm hay sao thế?
— Hông, cháu chỉ bị sổ mũi thôi…
Thời tiết rất đẹp. Vài người đang thả diều trên bãi biển, và những người khác dầm chân trong nước. Tiếng trẻ con hò hét chơi đùa át cả tiếng sóng. Và có một chút an ủi trong tim, giờ thì nỗi buồn đã bỏ đi, để lại một khoảng trống nho nhỏ cho những cảm xúc khác.
***
Vào thời các mụ phù thủy, nước mắt đàn ông hẳn phải được chuộng lắm.
Hiếm như dãi cóc. Các mụ ấy có thể làm gì với chúng nhỉ, đều này thì mình không biết. Một phương thuốc để trở nên xinh đẹp hơn chăng? Giống người hơn? Đỡ keo kiệt cảm xúc hơn? Hay bớt lông lá hơn?
Viện cớ nam tính, tất cả cánh đàn ông đều thường xuyên nuốt chúng vào lòng, ngay cả tiếng những khoảnh khắc tồi tệ nhất cuộc đời. Như thể làm vậy sẽ thay đổi được điều gì đó. Tuy nhiên, những giọt nước mắt lại khiến người ta dễ chịu. Gột rửa trí óc, hút sạch buồn phiền. Vậy thì họ moi đâu ra cái ý tưởng kỳ cục là không nên khóc chỉ vì mình có hai hòn cà thế nhỉ?
Sáng nay, mình không biết là do mệt mỏi, rượu mạnh ngày hôm qua, việc bị đánh bại trong cuộc đua, hay tất cả những thứ đó đã cùng nhau gây ra cơn đại hồng thủy, nhưng mình biết một điều, đó là vài giờ sau, anh ấy đã mỉm cười. Một nụ cười mộc mạc và chân thành khiến ta nghĩ rằng thời điểm nguôi ngoai đã cận kề.
May mà mình biết anh ấy đang mang nặng nỗi muộn phiền khủng khiếp, nếu không có lẽ mình đã ngỡ anh ấy khóc vì thất bại, giống như một đứa bé được nuông chiều quá mức khi tới lễ Hiển Linh[1] mà lại không có được hình nộm bên trong Bánh Vua. Và vì mình không phải dạng người gian lận để nhường phần thắng cho người khác…
Mười ngày trước, chính mình đã nhỏ một giọt lệ tại quầy thu ngân, và sau đó, một người đàn ông đã dặt những món hàng lên băng chuyền của quầy mình, mời mình đi ăn nhà hàng, rồi đi Bretagne nghỉ hè, để rồi hôm nay, ông ấy lại cảm ơn mình vì đã làm cho con trai ông khóc.
Đúng là một câu chuyện điên rồ!
Họ không khiến mình có cảm giác họ đang tham gia một đường dây buôn bán phụ nữ và trẻ em quy mô lớn. Thậm chí họ còn có vẻ khá chân thành khi đồng lõa với nhau.
Còn mình, mình chưa bao giờ tiêu nhiều tiền không phải của mình đến thế. Mình phải dè chừng, kẻo lại quen thói mất. Mặc dù từ ba năm nay, mình đã quen với cảnh phải tính đếm từng xu đến mức thói quen đó chẳng rời bỏ mình sớm thế được. Mà thôi, đừng mơ mộng nữa, Julie, chuyện này sẽ không kéo dài đâu. Ba tuần nghỉ phép, rồi sau đó, quầy thu ngân đang chờ mi. Đám khách hàng nóng nảy hay cằn nhằn, tên giám đốc độc ác, đám đồng nghiệp khó chịu, cuộc đời khốn nạn của mi…
Vậy nên hãy tận hưởng đi. Có một cậu bé ba tuổi mắt lấp lánh như sao khi ngắm biển. Và hình ảnh đó thật ngọt ngào…
Ta dễ dàng nhận ra chuyện đó mà chẳng mất công suy nghĩ.
Tối nay, bé đã bảo mình “con yêu mẹ”. Mình đã đáp lại “mẹ yêu con”. Rồi bé còn nói thêm: “Vậy là hai mẹ con mình cùng yêu nhau, mẹ ạ.”
Đúng vậy, Lulu của mẹ, hai mẹ con mình cùng yêu nhau…
[1] Ngày lễ kỷ niệm chuyến viếng thăm của các đạo sĩ tới Chúa Jesus vừa giáng sinh, thường được tổ chức vào ngày Chủ nhật thứ hai sau lễ Giáng sinh. Tương truyền người ăn được miếng bánh ngọt truyền thống (Bánh Vua) bên trong có hình nộm sẽ gặp rất nhiều may mắn.