Tôi hãnh điện về cô đấy, Julie ạ, đỉnh núi chúng ta leo tới hôm nay cao ngất ngưởng.
— Lulu là điểm viễn nhật của tôi. Tôi phải leo càng cao càng tốt để có thể chạm đầu ngón tay vào nó.
— Cô biết từ đó sao?
— Từ nào? Ngón tay á?
— Điểm viễn nhật, anh mỉm cười nói.
— Thế tại sao lại không?!
— Quả là vậy, tại sao lại không cơ chứ.
— Điểm xa nhất so với mặt trời trên quỹ đạo của một hành tinh.
— Cô đừng phân trần nữa!
— Chính là để giúp anh khỏi bối rối nếu anh chưa biết đến khái niệm đó thôi.
— Tôi biết khái niệm đó mà.
Julie ngồi xếp bằng, sau khi đặt một hòn đá lên cái gò nhỏ trên đỉnh núi, những phần nối thêm nho nhỏ của ngọn núi được tạo nên bởi con người, một hạt cát so với khoảng không bao la dưới chân họ, nhưng lại là một hành động đầy tính biểu tượng. Cô dõi mắt về phía chân trời. Bầu trời quang đãng, nhưng nặng nề. Tương đồng với cảm giác của cô. Vài tháng sau. Trí óc được giải thoát, nhưng trái tim vẫn nặng trĩu.
Romain ngồi lùi ra sau một chút và quan sát cô gái mà anh đã quen biết từ gần một năm nay. Cô gái mà anh gặp khi cô đang là một người mẹ tràn trề hy vọng và anh đã chứng kiến cô trở thành người mẹ mồ côi con - thậm chí không có từ ngữ nào để diễn tả trạng thái này. Người mà anh đã chứng kiến quỵ ngã rồi dần tái sinh trong cuộc đời. Mặc dù cô nói anh đã giúp đỡ cô rất nhiều, nhưng Romain biết chính cô mới đóng vai trò chủ yếu. Cô đã thu nhặt những mảnh vương vãi của bộ xếp hình, đã học lại cách chơi Lego. Cùng lắm anh cũng chỉ đưa ra được vài chỉ dẫn, nhưng hầu như không giúp được gì.
Hầu như không.
Từ nay về sau, Romain không còn nhìn nhận cô như mẹ của Ludovic, bệnh nhân nhí của anh, trong mối quan hệ chăm sóc và xoa dịu nữa. Mối quan hệ giữa họ đã dần biến thành một tình bạn chân thành và đầy ắp. Nhưng hôm nay, khi ngắm nhìn đáng ngồi nghiêng của Julie, mái tóc cô đang khẽ bay theo gió, cái mũi hơi hếch, bộ ngực nhỏ nhắn tựa vào đầu gối và hai cánh tay bắt tréo trên hai chân, Romain không còn biết liệu tình cảm của anh với cô có còn là tình bạn nữa không. Dẫu rằng, thực ra anh biết chứ. Anh đã phải lòng rồi. Có lẽ là theo thời gian, có lẽ ngay từ ngày đầu tiên mà không biết, nhưng có quan trọng gì đâu? Hôm nay, anh nhìn cô gái này và tim anh đập mạnh hơn. Những cảm xúc anh dành cho cô liệu có sỗ sàng không? Tận đáy lòng mình, anh cảm thấy chúng, và cảm giác đó thật dễ chịu. Anh cảm thấy mình sẵn sàng trải nghiệm một câu chuyện khác. Cuộc đời là như vậy, nó được nuôi dưỡng bằng tính nhất thời, và chính tính nhất thời khiến cho cuộc đời đúng nghĩa cuộc đời. Quá khứ để lại một dấu vết như những dấu chân trên cát, nhưng người ta bước về phía tương lai.
— Cô đã nghĩ đến tấm bia sắp gắn lên mộ bé chưa?
— Một con bướm, bằng sa thạch núi Vosges, mà tôi có thể mua được nhờ tiền của bác Paul. Bác ấy nói đúng, mấy thứ này khá tốn kém.
— Nhưng quan trọng mà.
Lúc nào tôi cũng nghĩ tới Lulu. Mọi người bảo tôi rằng chắc chắn tôi sẽ khó lòng chịu đựng, mùa thu này, khi tới ngày sinh nhật bé. Nhưng tôi đâu cần đến ngày sinh nhật mới nhớ tới bé. Tôi còn chưa đến mức đó. Và tôi nghĩ mình sẽ không bao giờ đến mức đó. Ludovic ở sâu thẳm lòng tôi, bé ở trong tôi, và sẽ luôn ở trong tôi, mỗi ngày.
— Thời gian không giúp ta quên đi mà giúp ta quen với hoàn cảnh. Như đôi mắt quen với bóng tối vậy.
— Thậm chí tôi còn có cảm tưởng là bóng đèn của mình bị cháy cách đây vài tháng rồi cơ.
— Một đống lửa cháy đượm có thể dường như tắt ngỏm sau một cơn dông lớn, nhưng tận sâu bên trong nó lúc nào cũng còn những đốm than hồng. Bề mặt xám xịt, lạnh ngắt, tro tàn, nhưng cát lõi vẫn ấm nóng. Hãy cời nó lên, thêm vào vài cành củi nhỏ, thổi bùng lên và đống lửa ấy có thể cháy đượm trở lại.
— Tôi có cảm tưởng mình là một quả táo thì đúng hơn, giữa những quả táo khác đang lọt qua rây. Chỉ có điều tôi đã trên quá bự, tôi không thể lọt qua những lỗ rây đúng chuẩn nữa, thế nên tôi sẽ hạ cánh xuống một cái sọt khác, riêng rẽ.
— Chính trái tim cô mới trở nên quá to. Nhưng sở hữu trái tim to cũng còn có nghĩa là ta sở hữu một trái tim vĩ đại.
Romain ngưng nói một lát, nhưng vẫn dùng đầu gậy vẽ tiếp bức tranh trên nền đất tơi xốp giữa hai bàn chân, rồi chợt mỉm cười không giấu giếm.
— Anh cười gì thế?
— Những gì cô nói! Rốt cuộc, cô chuyển sang sọt khác bởi vì cô đã trở thành một quả táo bọc đường, bóng loáng, đỏ au, ngọt lừ.
Đến lượt Julie mỉm cười. Và với hai lúm đồng tiền nho nhỏ trên gò má ửng hồng, cô khiến người ta chỉ muốn cắn!
— Anh không thấy trời đang tối sầm lại đầy nguy hiểm sao? Julie lo lắng.
— Nãy giờ tôi vẫn nghĩ về chuyện này. Tuy nhiên, tôi đã xem thời tiết rồi, họ không dự báo có dông đâu. Chúng ta khẩn trương lên, tốt nhất là không nấn ná trên núi này trong trường hợp có dông, chúng ta phải mất hai tiếng mới xuống tới xe.
Họ leo xuống thật nhanh. Romain đi trước Julie để mở đường cho cô. Cô thở hổn hển, loạng choạng, nhưng vẫn trụ vững. Không khí như có tích điện, Romain cảm thấy điều đó. Và độ sáng giảm dần. Anh thường xuyên ngoái lại, để trông chừng chuyển biến của thời tiết. Cơn dông nhanh chóng tới gần, và gió nổi lên. Họ sẽ không kịp về tới xe, đó là chuyện viển vông, và dọc đường đi chẳng có nơi nào để trú ngụ an toàn chờ cho cơn dông đi qua.
— Ta sẽ rẽ sang hướng đó, Romain hét to, ta đang ở không xa hang Lãng Quên là mấy, lối vào qua đường này hơi khó đi hơn, nhưng ta sẽ có chỗ trú.
— Cứ làm theo cảm nhận của anh đi, Julie nói trong hơi thở hổn hển, tôi theo anh…
Họ còn hơn một cây số nữa mới tới được hang. Khi Romain ngoái nhìn thêm lần nữa, đám mây đen vừa nuốt chửng đỉnh núi họ vừa rời khỏi rồi tiến thẳng về phía họ, với vận tốc của một con ngựa đang phi nước đại. Tiếng sấm vẫn còn ở phía xa, nhưng họ đã lọt vào chiều gió, những ánh chớp sắp lóe lên. Cảnh tượng thật đáng sợ. Vận tốc chuyển động của nó không chừa cho họ bất kỳ cơ may nào tới kịp hang.
Julie không nói gì. Trên mặt cô là nỗi khiếp đảm. Cô cố gắng tiến lên càng nhanh càng tốt, không để mình bị thương, như vậy sẽ càng tệ hại hơn. Cô dằn lòng để khỏi hoảng hốt. Nhưng cô không thích dông bão. Thực sự không thích. Ngày nhỏ, cô đã chứng kiến sét giáng thẳng xuống một nhà kho, không xa nhà bố mẹ cô là mấy, kèm theo đó là một tiếng đùng đoàng khủng khiếp khiến cả ngôi nhà rung chuyển. Nhà kho bốc cháy, và những người chủ chỉ vừa kịp cứu đàn gia súc, nhưng thiệt hại đáng sợ đến độ khiến Julie kinh hoàng. Dĩ nhiên, ta không thể làm được gì, nhưng cô vẫn muốn mình không phải trở thành chất dẫn giữa bầu trời và mặt đất, ở đây, lúc này.
Rốt cuộc, dẫu sao cô vẫn tha thiết với cuộc sống…
Họ đi được chưa đầy hai chục mét thì những giọt mưa đầu tiên bắt đầu rơi.
Rồi cơn mưa nặng hạt nhanh chóng trút xuống. Những giọt nước to tướng quất vào mặt họ. Chỉ trong vài giây, họ đã ướt sũng, và mặt đất càng trở nên bớt chắc chắn hơn. Tiếng sấm tới gần, to hơn. Điều này khiến máu Julie đông lại.
Thật may, cầu thang đá dẫn về phía hang đã hiện ra. Romain chui vào hang trước tiên, rồi ôm ngang eo Julie để giúp cô bước xuống những bậc thang khổng lồ mà các mỏm đá tạo thành. Chúng trơn nhẫy. Nhưng Romain biết chẳng bao lâu nữa họ sẽ tới nơi. Anh trấn an Julie.
Khi vào đến hang, anh kéo cô về phía giữa lòng hang, lấy tất cả đồ đạc từ túi xách của họ ra rồi đặt chúng xuống nền hang để họ ngồi lên và cách ly khỏi sóng điện từ.
— Ta phải ở chính giữa hang, đó là nơi ta được an toàn nhất. Thế có ổn không, Julie?
— Julie?
Julie không đáp. Cục nghẹn trong họng cô quá lớn. Cô nín thinh như vậy một lúc.
Và rồi mọi thứ tuôn ra, trong một tiếng gào thú vật. Cô trút bỏ, như một tia chớp, những áp lực bên trong cô. Cơn dông lúc này đang ngay trên đầu họ, rồi tiếng sấm lan ra thành những tiếng nổ. Mỗi lần có tiếng nổ, Julie lại thét lên to hơn. Romain hiểu là cô không chỉ thể hiện nỗi sợ cơn dông. Cơn dông này chỉ là ngòi nổ cho nỗi điên cuồng mà cô chôn chặt tận đáy lòng kể từ khi Lulu mất, mà cô chưa bao giờ tống ra ngoài được.
Càng tốt…
Anh ôm cô vào lòng rồi ra sức vỗ về, cố gắng xoa dịu cơn kích động của cô. Julie run lập cập, lạnh tới tận xương tủy. Chẳng ích gì. Tiếng nức nở vang dội vẫn tiếp tục nhiều phút ròng. Anh để mặc cô trải nghiệm nó một cách trọn vẹn, để cuối cùng cô tống khứ được nó. Anh hơi tách cô ra, để nhìn thẳng vào mắt cô. Mái tóc ướt đẫm của cô viền quanh khuôn mặt, đôi môi cô run run, và đôi mắt xanh lam của cô tìm kiếm một chút yên ổn, như một con tàu buông neo để được yên bình.
Romain ôm lấy gương mặt Julie bằng hai bàn tay to bản của anh, và thu lấy ánh mắt cô một lúc, rồi áp sát mặt anh vào mặt cô. Thoạt tiên, đôi môi anh cảm thấy đôi môi Julie run rẩy, nhưng khi Romain bắt đầu hôn cô, anh dần cảm thấy cô thư giãn, nguôi dịu.
Thoạt tiên cô để mặc anh, rồi dần dà, tham gia vào sự trao đổi.
Chẳng còn gì tồn tại xung quanh họ. Cảnh mờ tối của hang động bao bọc họ, độ lượng. Mọi thứ có thể đổ nát, nhưng họ đang ở đó, hòa hợp, trong một cơn lốc xoáy khiến họ quên đi quần áo ướt sũng, cái lạnh, cơn dông, nỗi muộn sầu, sự mất mát. Chính cuộc sống là thứ họ đang luân chuyển trong những nụ hôn và những cái vuốt ve, một cuộc sống cô đặc mạnh hơn tất cả những gì còn lại.
Thế rồi ánh sáng…
Cơn dông rời xa, mặt trời lại chiếu sáng thiên nhiên xung quanh, thiên nhiên ngời sáng sau khi để mặc cơn mưa gột rửa mình.
— Phải đi thôi, Julie, chúng ta không có quần áo để thay, và chúng ta còn cả quãng đường phía trước. Ở vùng núi, trời lạnh nhanh lắm.
— Tôi nghĩ về đến nhà tôi anh có thể tắm vòi sen.
— Chúng ta có thể xưng hô thân mật chứ, phải không?
— Có lẽ thế, Julie mỉm cười nói, tươi tắn như thiên nhiên được cơn dông gột rửa.
Cơn dông của riêng cô.
Romain cầm tay cô, rồi dẫn cô trên quãng đường quay ra cửa hang. Họ hầu như không nói với nhau lời nào, nhưng thường xuyên nhìn nhau, mỉm cười với nhau, tận hưởng nhau và khát khao nhau.
Julie nhóm lửa trong lò sưởi sau khi tắm xong. Romain thế chỗ cô trong phòng tắm. Việc duy nhất thực sự khẩn cấp khi bước vào căn hộ là sưởi ấm. Quần áo của Romain sẽ khô trước đống lửa. Để sang bếp pha một ấm trà, Julie bước đi thận trọng, để tránh xuất hiện bất thình lình một cách đáng tiếc. Nói cho cùng, họ còn chưa vượt qua ngưỡng thân mật.
Romain đã để cửa phòng tắm mở hé và đang mạnh tay chà xát mái tóc. Anh quấn một chiếc khăn tắm ngang hông. Anh đẹp trai. Cứ nhìn đám hơi nước đang bao trùm phòng tắm, thì hẳn là cũng giống Julie, anh đã vặn vòi cho nước thật nóng, để làm ấm cơ thể.
— Anh tìm thấy khăn tắm rồi hả? cô nói với anh lúc đi ngang qua.
Sau khi đã bật ấm điện đun nước, Julie vào phòng ngủ để mặc quần áo. Cô đang tìm vài thứ quần áo trong tủ thì bỗng cảm thấy đôi tay Romain vòng qua eo mình. Anh đặt một nụ hôn lên gáy cô, rồi xoay cô lại phía anh, vừa vuốt má cô vừa vén gọn lọn tóc mới xõa xuống trán cô. Anh nhìn cô khác hẳn cách anh từng nhìn từ trước đến giờ, với ánh mắt thèm muốn của một người tình. Anh thấy cô xinh đẹp, xinh đẹp hơn bao giờ hết. Rồi anh hôn cô, lần nữa, thật dịu dàng. Ban nãy, trong hang Lãng Quên, có sự hăng hái, hăng hái khám phá, hăng hái vượt qua. Nhưng lúc này, họ thong thả nhẩn nha, để khám phá nhau, ôm ấp nhau rồi rời ra, trở lại và trở ra, ngập ngừng.
Khi Romain đẩy Julie nằm xuống giường, cô nhắm mắt lại và buông thả.
Nàng công chúa đã mở cây cầu rút cho Hoàng tử bạch mã đi vào cùng những cơn sóng lớn hết sức êm dịu của chàng.
Ánh sáng dìu dịu của buổi chiều tối xuyên qua cửa chớp, và vẽ nên những vạch tình yêu trên hai cơ thể đang hòa vào làm một. Dẫu sao cũng là một mảnh của dòng sông dài phẳng lặng.
Julie tỉnh dậy và nhận ra màn đêm đã buông, chỉ còn đèn phòng tắm là vẫn bật. Cô khẽ nhấc cánh tay Romain ra để ngồi dậy. Anh chỉ hơi hé mắt. Cô nghiên mép giường, vớ lấy một tấm ga trong đám hỗn độn vốn là tàn tích của khoảnh khắc hăng say vừa qua. Cô quấn nó quanh người rồi sang phòng tắm. Khi cô cử động, Romain nhìn thấy hai hõm nhỏ nơi thắt lưng. Hình trám Michaelis, “hình thoi thần thánh” và những hõm nhỏ tạo nên bởi xương chậu của cô. Phần cơ thể mà anh thích nhất, nhất là một người đàn bà. Anh mường tượng lại vợ, những đường nét của cơ thể anh từng yêu dấu đó. Vết sẹo tuy đã khép miệng những vẫn còn nhức nhối. Anh quay sang phía cửa sổ, nhắm mắt lại. Khi Julie quay trở lại, nằm dài bên cạnh anh, cô nhìn thấy giọt nước mắt nhỏ xíu đang đọng lại ngay giữa má anh. Cô biết rằng giây phút thân mật sâu kín này đang làm tái hiện những bóng ma. Cô đã chuẩn bị tinh thần cho điều này, và tôn trọng nó. Bản thân cô cũng hơi hoài niệm một chút, cô nghĩ tới Lulu.
Tự cho phép mình lại có được niềm vui thú thể xác không phải là điều dễ dàng.
Julie vuốt nhẹ vai Romain, đặt lên giọt nước mắt kia một nụ hôn nhẹ tựa cánh bướm đậu trên bông hoa mỏng manh rồi thì thầm “cảm ơn” vào tai anh…
Anh thuộc số những người đàn ông không gia trưởng những người hiểu được nửa kia của nhân loại.
Romain không đáp, không mở mắt, nhưng nắm lấy bàn tay Julie rồi siết mạnh, thật mạnh, đồng thời hé nở một nụ cười nhợt nhạt.