Tám giờ. Julie thức dậy cùng ánh mặt trời đang ve vuốt chiếc gối. Đúng như dự báo, thời tiết sẽ dịu mát suốt chuyến đi dạo. Giờ đã cảm thấy thế rồi.
Cô vươn vai, đặt con thú bông của Lulu xuống, một trong những con thú bông mà cô giữ lại, rồi qua phòng bếp ăn chút gì đó, đúng là có một chỗ trống nho nhỏ giữa những cầu gai ẩn nấp trong bụng cô. Cô không muốn rề rà trên giường quá lâu, để nét mệt mỏi trên mặt kịp dàn ra. Để hai mí mắt kịp xẹp xuống.
9 giờ 58. Julie nghe có tiếng ô tô lăn bánh trên lớp sỏi nhỏ ngoài sân. Không thể là một bệnh nhân của phòng khám được. Hôm nay là Chủ nhật. Đó là chiếc Triumph. Romain đỗ xe trước nhà rồi bước ra. Cô gõ vào ô cửa kính và vừa khẽ vẫy tay chào anh vừa mỉm cười, rồi vớ lấy ba lô. Cô không mang gì nhiều bởi vì anh đã chuẩn bị cho chuyến dã ngoại này, mà chỉ mang theo chút nước uống, một chiếc áo len, một chiếc áo gió, tất dự phòng.
Họ ôm hôn nhau.
— Anh đúng giờ thật đấy!
— Chỉ là biết lo xa thôi. Tôi không thích để người khác phải đợi. Vả lại, thời tiết hôm nay đẹp quá.
— Chúng ta sẽ đi đâu?
Bất ngờ dành cho cô đấy! Lên núi. Tôi sẽ không tiết lộ gì thêm đâu. Cô khỏe chứ? Sẽ phải đi bộ đấy!
— Ngược lại, chuyện đó sẽ tốt cho tôi. Không có dây an toàn à? Julie hỏi trong lúc tìm cách thắt dây an toàn khi đã ngồi vào xe.
— Trong một chiếc xe mui trần xuất xưởng thời xa xưa, dây an toàn chẳng có ích lợi gì nhiều. Một khi xe bị lật thì có dây an toàn hay không cũng tệ như nhau.
— Hay ta đi xe của tôi?
— Cứ tin ở tôi. Tôi không muốn làm hỏng nó đâu, càng không muốn làm hỏng cô…
Julie nhìn Romain vào số. Cô làm theo khi anh nhờ cô hạ phanh tay lắp bên ghế phụ.
Cô có cảm tưởng đang diễn xuất trong một clip ca nhạc của Johnny Hallyday vào những năm 1960.
Mùi vải giả da thật dễ chịu. Chiếc xe được phủ gỉ đồng như một món đồ nội thất cũ. Ta cảm nhận được lịch sử trong nó. Và cả mùi dầu máy nữa.
— Thế nó có bám đường không? Kể cả ở những khúc cua đường núi?
Nó bám toàn bộ đường.
— Toàn bộ đường?
— Thôi được tôi có thể thú nhận với cô điều này. Nó bám đường tương đối tốt nhưng vẫn cách xa nhiều năm ánh sáng so với những chiếc ô tô thời nay, những chiếc ô tô đã loại bỏ được hầu hết thiếu sót. Có lẽ ngoại trừ sự đần độn tuyệt đối của vài kẻ điều khiển chúng.
— Anh không có vẻ ấy đâu.
— Cảm ơn Julie.
— Vậy là nó bám đường không tốt lắm?
— Đại loại là nó được trang bị một thanh cầu sau chắc chắn, giúp hai bánh sau liên kết với nhau. Xe hơi đời mới có bốn bánh độc lập. Nếu một bánh đụng phải một gò đất, ba bánh còn lại vẫn chẳng hề hấn gì. Còn chiếc xe này, một ụ đất hoặc một ổ gà thôi cũng có nguy cơ khiến xe bị lệch. Vậy nên nếu ta lại còn chạy xe hơi nhanh hoặc mặt đường ướt…
— Anh thực sự không muốn ta đi xe của tôi hả?
— Chiếc xe này chạy không êm và không an toàn bằng xe đời mới, nhưng cũng không nguy hiểm đâu. Nếu không, cô sẽ dẫn hướng ở những khúc cua, bằng tay, như khi trượt tuyết ấy…
— Đúng là ta gần như có thể chạm tay xuống đất.
— Chúng ta có thể mà. Rốt cuộc, cô thì tôi không biết, chứ tôi thì chạm được đấy.
— Có chứ! Anh nhìn đây! Julie nói sau khi nhặt vài viên sỏi trên sân, chỉ bằng cách thò tay qua bên trên cửa xe.
— Cô có thể đẩy nếu nó bị hỏng.
— Nó có nguy cơ bị hỏng sao?
— Ôi không! Tôi chăm chút cho nó từ nhiều năm qua. Nó còn chạy tốt hơn đa phần những mẫu xe từ trong ra ngoài đều là điện tử hiện nay ấy chứ.
— Anh có nó từ lâu rồi à?
Chiếc xe này có từ năm 1959. Nó là của bố tôi. Chiếc xe đầu tiên của ông. Ông đã cho tôi khi tôi lấy bằng bác sĩ vật lý trị liệu.
— Nó có thể đạt tốc độ tối đa là bao nhiêu?
— 160 chăng? Nhưng chỉ chạy 130 thì cảm giác tốc độ đã ngây ngất lắm rồi, vì ta sát sạt mặt đất mà.
— Anh không định chứng minh đấy chứ?!
— Không phải hôm nay. Hôm nay chúng ta đi bộ mà.
— Còn gương chiếu hậu, không phải chúng ở hơi xa trên nắp ca pô sao? Julie ngạc nhiên.
Không, ngược lại thì có, tầm nhìn như thế còn tốt hơn.
— Nhưng anh làm thế nào để điều chỉnh chúng?
— Tay tôi dài mà, Romain mỉm cười đáp.
Quãng đường còn lại trôi qua trong thinh lặng, với một đĩa CD của Tracy Chapman. Có sở thích chung quả là hên. Nhưng Julie vẫn chỉ ra sự thiếu ăn nhập giữa một chiếc xe cổ và một ổ đĩa CD kiêm đài phát thanh.
— Tôi thích chắp vá mà. Đây là chiếc xe tôi sử dụng thường ngày. Tôi rất thích nghe tin tức trên đường đi làm. Nghĩa là, để nghe nhạc, hễ vượt quá tốc độ 50 cây số một giờ là tôi phải vặn to âm lượng lên.
Julie không biết rõ lắm nơi họ đỗ xe. Nhưng khung cảnh đẹp. Quãng đường leo núi xem ra sẽ dài. Chiếc túi của Romain có vẻ nặng. Nhưng anh có hệ thống cơ bắp tương xứng và đối với anh đó chính là một hình thức rèn luyện sức khỏe. Anh vượt lên trước và bắt đầu bước đi theo nhịp điệu riêng, thường xuyên ngoái nhìn lại để xem Julie có theo kịp không.
Cô theo kịp.
Họ đi bộ đã hai giờ đồng hồ, hai giờ thinh lặng, vẫn luôn như thế, chỉ có núi non cất lời, những dòng suối nhỏ làm phát ngôn viên và tiếng lá cây xào xạc làm liên lạc viên.
Romain đã nhiều lần dừng lại mỗi khi Julie cách hơi xa để hỏi cô có ổn không, nghỉ chân, uống chút gì đó rồi đi tiếp.
Họ tới một hồ nước nhỏ trong núi, trong một dạng đài vòng. Nơi này tuyệt đẹp.
Romain ngồi xuống một tảng đá đợi Julie. Anh lấy ra hai thanh ngũ cốc.
— Chúng ta sẽ nghỉ chân một lát. Cô có thấy đỉnh núi trên kia không? Đó là đích đến của chúng ta đấy. Với nhịp độ này, tôi nghĩ chúng ta phải đi thêm một giờ nữa mới tới đích. Cô thấy sao nếu lên tới đó chúng ta mới ăn trưa?
— Tôi thấy ổn. Nếu tôi bị hạ đường huyết, anh sẽ phải cõng tôi!
— Cô nghĩ tại sao tôi lại đưa cho cô một thanh ngũ cốc?
Sẽ phải mất hơn một giờ đồng hồ. Romain đã không tính đến quãng sa sút tinh thần của người bạn đồng hành. Một quãng nghỉ trên một tảng đá, để cô dốc cạn túi nước mắt, vì nó đã trở nên quá đỗi nặng nề. Lúc nào Julie chẳng cần trút bầu tâm sự. Thứ nước mặn đó được sản xuất không ngừng, đã đầy tràn, ta phải mở van để cho con đê đã nứt toác một cơ hội.
Những khoảnh khắc đó thưa dần. Nhưng cô vẫn chưa trụ nổi trọn một ngày trời. Là vậy đó.
Romain tôn trọng. Anh đang leo đằng trước, cách cô một quãng, anh không leo ngược trở xuống chỗ cô. Nhưng một ánh mắt trao nhau cũng đủ rồi. Cô biết là anh cảm thông. Anh đang đợi. Anh hiểu. Anh chia sẻ. Chứ không nhảy xuống hố cùng cô…
Lên tới đỉnh, quang cảnh đẹp tuyệt. Niềm hạnh phúc giản đơn trong mắt Julie khiến người dẫn đường của cô rất vui. Nhiệm vụ đã hoàn thành.
— Cô đói không?
— Tôi dám xơi cả giun đất đấy!
— Yên tâm đi, tôi có đồ ngon hơn.
Julie ngồi lên chiếc áo gió trải trên bãi cỏ, rồi nhìn Romain giở những thứ đựng trong ba lô ra.
Anh lấy ra một tấm khăn trải bàn nhỏ họa tiết ca rô rồi trải lên mặt cỏ. Sự chăm chút thật ngọt ngào! Anh để lên đó vài miếng sandwich được bọc cẩn thận, tung cho Julie một quả trứng luộc rồi tung luôn quả thứ hai. Cô khéo léo và phản ứng nhanh, bắt gọn cả hai quả. Romain đáp lại nụ cười đắc thắng của cô bằng một cái nháy mắt.
Chuyến dã ngoại giúp con người ta tái sinh: cảnh đẹp, bạn đồng hành dễ chịu, quãng nghỉ ngơi xứng đáng, và cái bụng no căng. Họ nói đủ chuyện trên trời dưới biển, về Charlotte, về công việc của mỗi người.
Và rồi một thiên thần bay ngang qua. Đôi mắt còn vương lệ của Julie chăm chú nhìn chân trời.
— Cô thấy thế nào, Julie?
Một thiên thần khác…
— Trống rỗng. Tôi cảm thấy trống rỗng và tắt lịm. Tôi có cảm giác bản thân mình cũng đã chết đi phần nào. Cảm giác mình là một bãi chiến trường. Mọi thứ đều cháy trụi, mặt đất bị đào xới, với những miệng hố sâu hoắm, những đống đổ nát trải dài đến hút tầm mắt. Sự tĩnh mịch sau nỗi kinh hoàng. Nhưng không phải sự yên lặng sau cơn bão, khi ta cảm thấy nguôi ngoại. Riêng tôi có cảm giác đã đạp trúng một quả mìn, đã nổ tung thành nghìn mảnh, và thậm chí còn không biết sẽ làm thế nào để thu nhặt tất cả những mảnh vỡ ấy, cũng không biết liệu mình có tìm được hết hay không.
Romain để một khoảnh khắc ngắn ngủi trôi qua. Khoảnh khắc cần thiết để
Julie tìm chiếc khăn mùi soa trong ba lô. Anh cũng dõi mắt về phía chân trời, nhìn vào khoảng không vô định.
— Cô biết đấy, cuối cùng anh nói, trong trò Lego, ta có thể xây dựng đủ thứ, ngay cả khi ta đánh mất vài miếng ghép, chính trí tưởng tượng sẽ làm công việc của nó.
— Tưởng tượng ra một công trình để làm gì khi ta đã đánh mất mảnh ghép chính, mảnh ghép làm nên toàn bộ vẻ duyên dáng của ngôi nhà?
Ta chắp vá, ta tìm kiếm những mảnh ghép khác trong cuộc sống. Hãy còn quá sớm, Julie ạ. Hãy tự cho mình quyền được trải qua nỗi đau buồn. Mọi chuyện đều có thời điểm của nó. Trên một bãi chiến trường, hoặc sau một thảm họa tự nhiên, trước tiên sẽ có nỗi sững sờ của người dân, họ nhận thấy những thiệt hại, ca thán, khóc lóc, phẫn nộ. Và, chỉ sau đó, họ mới có thể xắn tay áo lên và dồn toàn tâm toàn ý vào việc tái thiết. Chỉ sau đó thôi. Chuyện cô vừa trải qua có lẽ là điều tệ hại nhất trong số những chuyện có thể xảy ra, vậy nên hãy rộng lượng với tâm trạng của cô. Chẳng có bãi chiến trường nào khô cằn mãi. Đôi khi phải mất nhiều năm trời, nhưng lúc nào cũng vậy, bao giờ cũng vậy, thiên nhiên sẽ lại thắng thế và hoa sẽ lại mọc lên từ dưới đám tro tàn. Một ngày nào đó, bản chất sâu thẳm trong cô sẽ lại thắng thế.
Romain quay sang Julie, đôi mắt cô ngấn lệ mãi không thôi. Anh mỉm cười với cô. Giản dị. Và vuốt ve gò má ướt của cô bằng mu bàn tay. Như anh vẫn thường làm với Ludovic. Julie mỉm cười với anh. Rồi ánh mắt họ lại hướng về phía chân trời. Sự im lặng và khoảng không bao la thật yên bình.
— Cô đã đi làm lại chưa? Romain hỏi.
— Chưa. Tôi được một bác sĩ tốt bụng kê cho một giấy nghỉ phép. Sao bên bảo hiểm lại có thể cho rằng ba ngày là đủ đối với người vừa mất con nhỉ?
Julie tìm một chiếc khăn mùi soa khác trong túi xách. Romain thì lấy ra một thanh sô cô la đen nho nhỏ, có rắc vụn caramel. Anh để nguyên lớp giấy nhôm mà bẻ thành vài mảnh rồi để thanh sô cô la xuống chiếc khăn trải giữa hai người.
— Cô ăn nhanh lên, chúng ta đang cạnh tranh với lũ kiến đấy! Mà vùng núi, chúng hung dữ lắm!
— Sao anh biết tôi thích loại này?
— Trực giác đâu chỉ dành riêng cho nữ giới!…
Thứ Romain được phú cho không phải là trực giác, mà là sự quan tâm. Chỉ cần một hôm anh nhìn thấy mảnh giấy gói trong phòng bệnh của Ludovic là đủ để ghi nhớ.
— Cô có chơi nhạc cụ không? anh hỏi tiếp.
— Không, hồi nhỏ tôi từng chơi một chút, nhưng hiện tại thì không. Còn anh?
— Tôi đã chơi lại vĩ cầm. Ngày bé tôi từng chơi rồi, sau đó cây vĩ cầm của tôi bị lấy trộm. Việc vợ tôi bỏ đi chính là một cú hích, tôi cần phải làm gì đó cho hết các buổi tối. Thế nên tôi đã tậu về một cây vĩ cầm và đi học. Khi chơi đàn tôi không nghĩ tới điều gì hết. Chỉ có niềm vui được chơi đàn thôi.
— Hẳn là đầu óc ta cũng được thanh lọc.
— Cô không đặc biệt thích một loại nhạc cụ nào sao?
— Có chứ, dương cầm.
— Vậy thì tiến hành đi thôi. Hãy tới cửa hàng nhạc cụ, chọn một cây dương cầm và tìm giáo viên dạy nhạc.
— Tôi sẽ suy nghĩ.
Julie không dám nói với anh rằng cô tuyệt nhiên không đủ khả năng đặt một cây dương cầm trong phòng khách. Chưa kể cô còn phải có phòng khách của riêng mình đã.
— Ta xuống chứ?
— Vâng, ta xuống thôi. Tôi muốn cảm ơn anh, Romain ạ. Anh đã giúp tôi rất nhiều, thật đấy. Tôi đã có được vài ngọn đèn trong đám sương mù quanh tôi, và anh là một trong số đó.
— Miễn là tôi không phải ngọn đèn đỏ.
— Thôi nào, có lẽ chỉ hôm nay thôi, để chốt đoàn.