Cuối đêm, khi cô ngủ thiếp đi bên mép giường, Julie bỗng cảm thấy bàn tay nhỏ xíu của con trai cử động mạnh, giật lên từng hồi, trong một động tác hỗn loạn. Không chỉ bàn tay của bé cử động, mà là toàn bộ cánh tay. Cả cánh tay kia cũng vậy, rồi đến hai chân.
Cô nhấn chuông…
Cô ngờ rằng đó là những cơn co giật, bà y tá chạy tới sau khi nghe tiếng chuông khẳng định lại điều đó, và vài phút sau bà xuất hiện trở lại, mang theo gấp đôi liều điều trị để cố gắng chặn đứng chúng.
Julie biết điều ấy, co giật là dấu hiệu cho thấy bộ não đang đau đớn, đây là cơ quan đầu tiên bị tác động bởi cơn ngừng tim, như bác sĩ đã nói. Những mẩu hy vọng cuối cùng của cô lần lượt rời ra, như một tảng băng trôi đang rã ra và tan chảy trên mặt biển đã trở nên quá nóng. Sự tan tác không thể tránh khỏi của thứ cô vẫn nghĩ là bền chắc.
Tin tưởng có thể dịch chuyển những trái núi, nhưng đôi khi, tin tưởng thôi chưa đủ. Những trái núi đổ sụp xuống và ta kẹt bên dưới.
Vài giờ sau, khi Julie quay trở lại sau chút thời gian nghỉ ngơi, khi cô ra ngoài uống nước, cố gắng hít thở chút không khí trong lành, Ludovic đã được gắn một mớ dây, chúng nối vào đầu bé và đổ dồn về một cái máy có những cái kim dùng để ghi lại hoạt động của não bộ. Người phụ nữ thực hiện thử nghiệm đang gọi tên bé rất to, tạo ra những âm thanh dữ dội. Và Julie chăm chăm nhìn vào những cây kim hầu như không nhúc nhích! Cô những muốn một cơn động đất, một ngọn núi lửa phun trào, một cơn sóng thần trên trang giấy kia, chứ không phải những con sóng lăn tăn tội nghiệp đang duỗi dài như trên bãi biển hoang vắng của một vùng biển phẳng lặng.
Nhưng lại đúng là như thế.
Thế là hết.
Thế là hết, Julie biết điều ấy, cô sẽ không bao giờ gặp lại Lulu của mình nữa. Phép mầu đã không xảy ra. Dù cô đã giơ tay lên thật cao. Vả chăng, tay nào cơ chứ? Thậm chí cô chẳng còn tay, chẳng còn chân, chẳng còn tim, chẳng còn gì nữa, Julie là một hố đen.
Cô sẵn lòng đổi mạng sống của mình để cứu con trai, nhưng cô không thể, chẳng ai cần đến mạng sống của cô.
Ngược lại, cô hiểu rằng từ giờ trở đi, thậm chí người ta sẽ yêu cầu cô bám víu vào nó. Dẫu sao cô cũng phải trở về từ mặt trận, như một kẻ sống sót khốn khổ, và tạo dựng cho mình một cuộc đời khác. Nếu cô làm được như vậy.
Giá như cô có thể làm vậy…
Những ánh mắt lặng lẽ trao đổi với bác sĩ Lagarde là đủ để khẳng định rằng thế là hết. Cô biết chẳng có lý do gì để kiên trì nữa.
Nhất là cô biết rằng bé đã tỉnh lại để mỉm cười với cô thay cho lời vĩnh biệt, và bé không muốn bị giữ lại đây.
“Để con đi.”
Romain chờ cho bác sĩ và y tá đi khỏi rồi mới đến bên Ludovic và mẹ bé.
Anh lại gần cô rồi đơn giản là choàng tay ôm cô, không nói gì, rồi nhìn cô hồi lâu, đôi mắt hơi long lanh hơn thường lệ.
Sức mạnh của im lặng chính là để ánh mắt, cửa sổ tâm hồn, lên tiếng. Khi im lặng ta nghe thấy rõ hơn những chiều sâu.
Julie đã nghe thấy. Cô để toàn bộ nỗi đau buồn vỡ òa. Nỗi đau buồn đã thay thế đôi tay, đôi chân, trái tim và toàn bộ những thứ còn lại. Cô khóc suốt hơn mười lăm phút. Cơn mưa rào kèm dông trút xuống, gây ngập lụt, và người ta tự hỏi liệu một ngày nào đó nó có kết thúc không.
Romain không nói gì. Biết nói gì đây? Anh nâng đỡ cô, bao bọc cô. Cô khóc đến mức không thở nổi, mũi cô nghẹt đầy nước mắt, chỉ có cái miệng mới hít vào trong những tiếng nấc không thể kiểm soát. Và rồi đôi chân không mang nổi cô nữa. Nỗi đau buồn không mang nổi cái gì. Romain cảm nhận được điều đó, anh đặt cô nằm lên chiếc giường kế bên rồi vuốt ve tóc cô.
Các y tá đang có mặt tại phòng trực ghét khoảnh khắc này. Khoảnh khắc khi các bậc cha mẹ nhận thức được rằng thế là hết, ngay cả khi tim đứa trẻ vẫn đang đập. Khoảnh khắc họ để mặc cho nỗi đau khổ vỡ òa không kìm giữ, bởi họ không thể vượt qua nó. Các y tá biết rằng khoảnh khắc này không bao giờ kéo dài quá lâu, thể xác rốt cuộc sẽ nguôi ngoai, mặc dù trái tim vẫn đau đớn như bị xẻ làm đôi. Không, họ sẽ không bao giờ quen được với khoảnh khắc này, khi những tiếng kêu thét vang vọng khắp khoa.
Không bao giờ.
Bà y tá Émilie đã tới mang theo một chiếc găng nhỏ làm vệ sinh cùng một chút nước mát, bà vã lên mặt Julie, lúc này những tiếng kêu khóc đã nhường chỗ cho sự im lặng vẫn còn điểm vài đợt thổn thức. Đầu cô quay cuồng. Bà y tá quay trở lại với một cốc trà thảo mộc có đường. Từ hôm qua tới giờ Julie không ăn gì, thậm chí có lẽ là không uống gì. Cô chỉ nghĩ tới Lulu.
Lát sau, chính bác sĩ bước vào phòng đã đánh thức cô.
Cô không biết mình đã ngủ thiếp đi bao lâu. Romain không còn ở đó nữa, bên ngoài nắng đã không còn chói chang.
Ông nắm cánh tay cô.
— Cô đã có mặt ở đây, cô đã nhìn thấy kết quả điện não đồ không tốt, cô Lemaire ạ. Nó không hoàn toàn phẳng lặng, nhưng không được tốt. Nếu xét đến tình trạng lâm sàng của Ludovic trước cơn ngừng tim, thì chúng ta chẳng còn nhiều hy vọng nữa.
Tôi muốn ông để bé ra đi.
— Bé đã nói với tôi như thế khi tỉnh lại để mỉm cười với tôi. Bé đã nói vậy, “Để con đi”!
— Chúng tôi không biết chuyện này sẽ kéo dài bao lâu. Nếu dùng máy thở thì bé vẫn ổn định, bé có thể ra đi trong vài giờ hoặc vài ngày nữa. Có thể lâu hơn.
— Thế nếu chúng ta ngắt máy thở? Điều gì sẽ xảy ra?
— Bé sẽ ra đi nhanh chóng, bé đang phụ thuộc vào chiếc máy này mà.
— Bé có đau đớn không?
— Không, tim bé sẽ ngừng đập, đơn giản vậy thôi. Nhưng chuyện này rất khó xử, đây sẽ là một vụ ngừng chăm sóc tự nguyện.
— Việc hồi sức cũng là tự nguyện và cũng không cứu được bé, có lẽ nếu các vị không thực hiện xoa bóp tim và luồn ống nội khí quản, bé đã không còn sống nữa rồi.
— Đúng vậy, nhưng chuyện này vẫn rất khó xử với chúng tôi.
— Còn với tôi, ông nghĩ là chuyện này không khó xử sao? Ông nghĩ tôi muốn ngắt chiếc máy thở kia sao?
Vị bác sĩ không nói gì. Cô không nhầm, ông biết có cố nài cũng chẳng ích gì, nhưng chuyện này mới khó khăn làm sao. Ludovic đang được nối với sự sống giống như một nhà du hành vũ trụ trong không gian được nối với tàu vũ trụ chỉ bằng một sợi dây. Ta cắt đứt sợi dây, và anh ta sẽ ra đi trong trạng thái không trọng lượng.
Thật khó mà cắt đứt sợi dây.
Thật khó.
Tôi sẽ đi báo cho gia đình tôi biết, Julie kết luận.
— Cô cứ thong thả thôi…