Chạm Tay Vào Hạnh Phúc

Lượt đọc: 238 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 28
Trong Vòng Tay Mẹ

❊ ❊ ❊

Bác sĩ vừa thông báo bản án tới cô. Một ca ngừng tim, bộ não bị tổn thương. Tương lai hoàn toàn bấp bênh.

Julie lặng lẽ khóc. Một lần nữa, hy vọng sụp đổ và cô lại rơi vào xoáy nước đang hút cô xuống đáy. Cô cào móng tay vào mép vực để rơi xuống chậm hơn một chút. Thật đau đớn.

Điều khiến cô bối rối nhất, chính là cảm giác của cô khi nhìn thấy bé mỉm cười với mình, như thể bé trở lại để nói vĩnh biệt. Lại còn mấy từ này nữa: “Để con đi.” Nhưng Julie không thể quyết định theo lựa chọn này. Một người mẹ không thể để mặc con mình ra đi! Điều này không hợp lẽ. Điều này trái với tự nhiên. Ta không còn theo bước số phận nữa, mà đang lầm đường lạc lối quá mức, đang bị chệch đường, chắc chắn sẽ bị vùi lấp dưới khối tuyết lở.

Huống hồ, ta đang chẳng ở đâu hết.

Đang ở nơi không thể xác định.

Ở nơi không thể tưởng tượng.

Ở nơi không thể vượt qua.

Khi cô quay trở lại với con trai, cái máy thở đáng nguyền rửa kia vẫn đang kêu. Nó chật vật lắm mới giữ được tỷ lệ ô xy hợp lý, và bà y tá phải liên tục điều chỉnh máy.

— Cô có muốn ôm bé vào lòng một lát không?

— Có thể làm vậy sao? Rốt cuộc, ý tôi là với tất cả những thứ ống dẫn này, chuyện đó không quá phức tạp chứ?

— Không đơn giản, nhưng tôi có thể tìm người giúp, và chúng ta sẽ xoay xở.

— Vậy thì có, tôi muốn làm.

Vài phút sau, Julie đã ngồi trên ghế bành, ôm Lulu trong tay. Quả nhiên, mọi việc khá phức tạp. Di chuyển cái cơ thể nhỏ bé bất động này, dường như nặng gấp đôi trọng lượng thực, và kéo theo các loại ống truyền, dây nhợ, mà không làm lỏng hay tuột thứ gì. Nhưng Julie hạnh phúc vì được ôm con vào lòng. Thật sát. Đã lâu lắm rồi.

Nhưng Lulu không còn là một em bé mới sinh nặng vài ký lô nữa. Sau khoảng một giờ, hai cánh tay tê dại của Julie gần như không cử động nổi nữa. Nhưng cô cố chịu, bà y tá đã kê thêm vài cái gối dựa dưới hai khuỷu tay cô, cô tận hưởng giây phút này, dù có đau mỏi cũng không quan trọng. Thậm chí cô sẵn sàng gánh toàn bộ nỗi đau đớn thay con trai. Cả cơn hôn mê và cột sống gãy vụn của bé, tất cả!

Bà y tá vừa đến hỏi cô xem mọi việc có ổn không đang chuẩn bị đi ra.

— Bác sĩ Forestier đã gọi điện thoại để hỏi thăm tin tức bà nói thêm. Cậu ấy bảo lát nữa sẽ ghé qua, chiều nay cậu ấy không bận nhiều việc lắm.

Anh ấy thật tử tế.

— Tôi nghĩ là cậu ấy gắn bó với Ludovic, cậu ấy có một mối liên hệ đặc biệt với lũ trẻ, nhưng đến mức này thì hiếm lắm. Thôi, tôi sẽ ra ngoài một chút, nếu có gì không ổn cô cứ nhấn chuông gọi nhé…

Julie dần hồi lại sau những xúc động vừa rồi. Cô vừa ngắm nhìn con trai, bé đang nằm trong vòng tay cô, vừa hồi tưởng lại quãng thời gian dài bé đã từng như thế này, khi còn bé xíu, no nê sau khi bú mẹ, hoặc mệt lả đi.

Cô vẫn chưa báo cho ai biết về chuyện đã xảy ra, mọi chuyện xảy ra quá nhanh. Tối nay cô sẽ báo.

Julie bình thản đến ngạc nhiên, bất chấp nỗi bấp bênh đang rình rập tương lai.

Giây phút hiện tại.

Cô thấy dễ chịu, được ở đây, bên con.

Cô thấy dễ chịu.

Julie gọi điện cho Paul khi rời khoa, gọi cho Manon trên đường ra xe. Cô giải thích tình hình hồi lâu khi về tới nhà Jérôme.

Lần nào cũng là phản ứng ấy. Sửng sốt, bực bội, khích lệ.

Chỉ có điều giá như toàn bộ những phản ứng đó có thể thay đổi số phận của Ludovic.

Julie nhanh chóng nhốt mình trong phòng riêng. Cô không còn đủ sức làm bất cứ việc gì, mặc nguyên quần áo mà nằm dài lên giường, vớ lấy cái gối rồi vùi mặt vào đó để bóp nghẹt tiếng hét lớn cất lên từ gan ruột cô.

Nỗi căm hận dành cho gã tài xế vô lương tâm ấy.

Nỗi căm hận.

Một giờ sau, cô ngồi trong xe, trên đường tới bệnh viện. Có một hôm, họ đã bảo cô có thể đến đó bất kỳ lúc nào.

Cô đang muốn.

Cô không thể làm khác được. Một sức mạnh vô hình bảo cô tới bệnh viện và ở trọn đêm nay tại đó, cùng con trai, thật gần bé.

Thật gần.

Người Dịch: Hồng Ngọc
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.