Chạm Tay Vào Hạnh Phúc

Lượt đọc: 283 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10
Chỉ Trong Vài Giây

❊ ❊ ❊

Lúc này là bốn giờ sáng. Họ đã lên đường từ hôm qua, vào cuối giờ chiều, bụng thắt lại khi vừa khép những cánh cửa chớp vừa tự nhủ bụng mình sẽ như thế trong vài tháng ròng, tim nhói lên khi xoay chìa khóa trong ổ rồi giấu nó trong cái máng nhỏ phía sau nhà.

Paul đã nghỉ ngơi vài giờ để đương đầu với đoạn đường trước mắt. Jérôme lái xe lúc mới khởi hành, nhưng giờ anh đã nhường tay lái cho bố để ngủ, giống như Ludovic và Julie, băng ghế sau. Bé ôm chặt món đồ chơi ruột, khuôn mặt an nhiên. Bé đang ở xa, trong những giấc mơ đêm, được ru bởi tiếng động cơ xe. Julie đã thiu thiu ngủ sau vài tiếng nức nở cố nén mà cô không muốn lộ ra. Mà hai người đàn ông vẫn nghe được. Paul cảm thấy sảng khoái. Ông không buồn. Ông biết chuyến trở về này không đánh dấu sự kết thúc mà báo hiệu sự khởi đầu của một câu chuyện.

Ông thích lái xe vào ban đêm, khi mọi thứ đều tĩnh mịch cả bên trong lẫn bên ngoài xe. Thời tiết rất đẹp. Vài ngôi sao trên bầu trời cho phép đoán chừng rằng sáng sớm ra sẽ có một lớp sương giá màu trắng bao phủ các cánh đồng. Mật độ giao thông trên xa lộ không quá dày đặc. Chỉ thấy vài chấm đèn đỏ phía xa, chỉ gặp vài ánh đèn pha. Ông nóng lòng muốn về tới nơi. Sau khi đã đi qua Sarre-Union, ông biết họ không còn.

Thế rồi, thế rồi, chiếc xe cách xa phía trước bỗng trệch lái. Hai ánh đèn cốt lao thẳng tới trước mặt ông, ngoằn ngoèo nguy hiểm, xáp lại với tốc độ chóng mặt. Paul hiểu rằng chiếc xe đó không ở bên kia dải phân cách an toàn, mà đang đối đầu trực diện với ông. Chiếc xe hai cầu của ông đang phóng hết tốc lực, ông chỉ có thể cố gắng tránh xe kia bằng cách đánh ngoặt tay lái. Đó là một chiếc xe tải nhỏ màu trắng, nó vừa húc vào sườn sau bên phải của xe ông.

Một cú va chạm cực mạnh.

***

Mình cảm thấy nhẹ bỗng. Có cảm giác mình là một con búp bê khâu bằng vải vụn được nhồi đầy bụng. Mọi thứ quanh mình đều sáng lòa. Mình như đang ở trên một đám mây. Trời đẹp. Mình đang bay trên mặt biển, những con sóng lăn tăn vỗ bờ. Mình nhìn thấy ngôi nhà nhỏ ở Bretagne, những đường bờ biển nơi mình đã chạy cùng Jérôme. Lulu đang ở đó, trên cát, xúc đầy hàng xô hàng xô cát rồi lại đổ ra không biết mệt. Paul đang ở trước mặt mình, ông nở nụ cười tươi rói với mình. Ông có vẻ buồn. Nhưng vẫn mỉm cười với mình. Mắt ông đỏ hoe. Hẳn là ông vừa làm một chiếc bánh mặn nhân hành. Thế rồi, màn đêm bỗng ập xuống, mình không còn là con búp bê nhồi bông nữa, mình nặng như chì, mình không bay nữa, mình rơi xuống, và nghe thấy Paul gào lên “Thằng điên nào vậy?” Mình giật nảy người.

Mình tỉnh giấc.

Mọi thứ quanh mình đều trắng toát. Mình đang nằm trên một chiếc giường. Mình không còn là bông, không còn là chì, mình là một cái vỏ bằng da thịt bị một mũi tiêm truyền nơi cánh tay xuyên thủng. Nhưng đúng là Paul vẫn đang ngồi đối diện với mình, nụ cười buồn bã và đôi mắc đỏ hoe.

Mình sợ phải hiểu.

Người Dịch: Hồng Ngọc
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.