— Tận hưởng đi!
Manon nói câu đó bởi cô là như thế. Một dạng triết lý sống. Cô vận dụng nó và khuyến khích người khác làm theo.
Cô là bạn từ thời thơ ấu của Julie, họ chưa bao giờ thực sự rời xa nhau. Cô có mặt khi thử thai. Cô có mặt trong những lần siêu âm. Cũng có mặt lúc sinh nở để bị Julie bóp nát cánh tay. Rồi lau khô những giọt nước mắt sau sinh, và nói chung là nước mắt từ những trận khóc lóc mà thỉnh thoảng Julie lại không chống đỡ nổi.
Cô lúc nào cũng có mặt, khi Julie muốn khóc. Cô cũng có mặt khi chơi bời vui vẻ. Cô có mặt cho dù xảy ra bất cứ chuyện gì.
Manon là một cô gái xinh xắn. Mảnh mai, cao ráo, tóc màu hạt dẻ lượn sóng, rủ xuống đôi mắt màu xám hung. Một khuôn mặt thanh tú, lấm tấm những nốt tàn nhang và một dáng dấp giản dị nhưng nữ tính. Một vẻ đẹp hoàn toàn tự nhiên, thường tác động lên lũ con trai giống như một lọ mứt mở nắp để trên chiếc bàn kê ngoài vườn giữa mùa hè: một đám vo ve mau chóng hình thành. Manon vẫn luôn thích thú lúc đo đếm vận may cô có được khi nắm trong tay nhiều lựa chọn đến thế… Ngay cả khi số lượng đông đảo không phải là một sự đảm bảo về mặt chất lượng.
Sau khi tốt nghiệp trung học, Manon đã rẽ sang học nghệ thuật. Cô vẽ tranh từ khi đủ tuổi cầm bút chì. Tài năng của cô sánh ngang với niềm đam mê vốn bị bóp nghẹt từ trong trứng nước bởi một gia đình quá tự phụ để có thể chịu đựng một đứa con gái “nghệ sĩ”. Nỗ lực né tránh hoàn toàn thất bại. Họ càng cố gắng bắt cô chuyển hướng khỏi cái nghề không tương lai này, Manon lại càng điên cuồng bất chấp và đấu tranh để thực hiện ước mơ. Cuối cùng cô đã ghi danh vào trường Mỹ thuật của địa phương, để rồi nở rộ trong môi trường này như một đóa hoa trong ánh nắng xuân.
Manon thực thà và thẳng thắn. Nhưng cô cũng đúng đắn. Julie đặt vào cô một niềm tin mù quáng. Manon chính là người Julie gọi điện khi cần một lời khuyên, khi cô rối trí, khi chẳng còn chuyện gì ổn thỏa, hoặc trái lại, khi mọi thứ đều ổn thỏa. Với một người bạn như cô, mỗi lần chia sẻ là một lần niềm vui nhân đôi, nỗi buồn sẻ nửa.