Julie đã không nghe thấy chuông báo thức. Cô tới bệnh viện rất muộn, sau khi càu nhàu trong những đám ùn tắc, suốt gần bốn mươi lăm phút.
Cô không thích đến muộn, ngay cả khi cô biết mình sẽ gặp lại Ludovic vẫn trong tư thế đó, lâu dài, cơ thể bất động và mắt nhắm nghiền, nhưng cô sẽ thấy có lỗi nếu cậu bé chỉ có một mình khi tỉnh dậy. Cô liền nhớ lại những gì bà y tá từng nói, rồi bình tâm đậu xe, khi trong thâm tâm cô biết rằng Ludovic sẽ chờ cô tới rồi mới ra khỏi cơn hôn mê.
Cô rảo bước về phía cổng chính, một chiếc ô tô đi ngược về phía cô. Một chiếc xe cổ, như đôi khi người ta vẫn nhìn thấy trong các cuộc đua xe trên con đường chạy qua vùng trồng nho làm rượu vang. Chỉ tới phút cuối, Julie mới nhận ra Romain, anh đang vẫy tay chào cô, nụ cười hầu như không nhìn ra được bởi hình ảnh phản chiếu của cây cối trên kính chắn gió. Chà, suýt thì cô bỏ lỡ anh. Đúng là thứ Ba anh thường ghé sớm, để nhanh chóng tới trung tâm phục hồi chức năng nơi cuộc họp hằng tuần diễn ra vào lúc mười giờ.
Julie vẫy tay đáp lại. Romain nhìn thấy cô trong gương chiếu hậu. Cô vẫn đứng im một lúc, thất vọng vì hôm nay không trao đổi được vài lời với anh. Nghi thức của anh với Ludovic cũng đã trở thành một nghi thức với cô. Việc bỏ lỡ nó, do cô đến trễ, khiến Julie nhận ra rằng cô cảm thấy dễ chịu xiết bao khi anh có mặt, cô tìm thấy ở sự hiện diện của anh nguồn năng lượng để tiếp tục, trụ vững, kiên trì.
Nhưng trong một khoảnh khắc tuyệt vọng ngắn ngủi, Julie tự nhủ sẽ còn có nhiều buổi sáng khác như buổi sáng hôm nay nữa, vậy nên thêm hay bớt một buổi…
Khi bước vào phòng, cô gặp lại Ludovic. Vẫn trong tư thế đó. Vẫn gương mặt an nhiên đó. Vẫn những máy móc đó vây quanh bé. Vẫn chiếc giường đó, vẫn căn phòng đó, vẫn cơn hôn mê đó…
Rõ ràng là đã từng có những buổi sáng vui tươi hơn…
Nhưng sau khi hôn Ludovic, Julie nhìn thấy một mảnh giấy nhỏ đặt trên mép giường.
“Gửi mẹ Ludovic.”
Cô mở ra.
“Hình như cô từng có một khúc mắc…
Tôi muốn rủ cô tham quan trung tâm, để cô có ý niệm về trung tâm và hoạt động của nó. Vào thời gian này, không có quá nhiều trẻ em ở đó, có lẽ đây sẽ là dịp thích hợp chăng?
Chiều nay tôi sẽ có một khoảng trống nhỏ trong lịch làm việc lúc khoảng hai giờ chiều, để đưa cô tới đó… rồi tôi sẽ quay lại bệnh viện trị liệu cho một bệnh nhi khác… tôi để lại số điện thoại di động của tôi, hãy báo cho tôi biết cô nghĩ sao về việc này và liệu cô có thể…
Hẹn sớm gặp lại.
Romain Forestier.”
Dĩ nhiên là Julie muốn thăm trung tâm nơi Ludovic sẽ trải qua một phần tuổi thơ sắp tới. Điều chưa biết luôn khiến người ta có đôi chút sợ hãi, chi bằng nên bổ khuyết khi còn có thể.
Julie vớ ngay điện thoại di động rồi thêm số của Romain vào danh bạ. Cô đã tiến bộ nhiều trong việc sử dụng điện thoại. Cô phân vân giữa “bác sĩ trị liệu” và “anh Forestier”. Cô sẽ để là “Romain”.
Cô gửi cho anh một tin nhắn để khẳng định cô rất quan tâm tới chuyến tham quan và có thể thu xếp thời gian cho chiều nay.
Julie nắm tay Ludovic trong tay mình, vuốt ngón trỏ lên từng ngón tay bé, vẽ một con ốc sên vào lòng bàn tay ấy rồi ấp lên má mình. Cô ngắm nhìn con trai, rồi lặng lẽ khóc.
Vài giọt nước mắt, để trút cho vơi trái tim đang trĩu nặng. Trĩu nặng buồn phiền. Hôm nay là một ngày không nắng. Cô không thể sáng nào cũng nhìn thấy mặt trời. Đôi khi bầu trời âm u, và đem lại một thứ ánh sáng khác cho cuộc đời, mờ xỉn hơn, xám xịt hơn, kém vui tươi hơn một chút.
Julie chấp nhận những khoảnh khắc yếu đuối này, làm sao tránh khỏi chúng được. Cô nhìn ra bên ngoài, bầu trời trong đời thực cũng xám xịt. Một cơn mưa rào bắt đầu bao phủ thành phố. Những giọt mưa táp vào cửa kính, gió quất ràn rạt. Nước chảy ngoằn ngoèo, thoạt tiên là một giọt to chảy dọc ô cửa kính, rồi dần dần nó gặp nhiều giọt khác, giọt nước chảy xuống càng nhanh hơn, làm phình thêm chút nữa cái dòng chảy nho nhỏ kia. Và vũ điệu đó của nước lại bắt đầu không chút mỏi mệt. Bên ngoài, cảnh vật bị che mờ, hơi mù mịt, ta nhận ra những hình dạng, nhưng không nhìn rõ các chi tiết nữa, giống như tương lai đang hiện ra trước mắt cô, bấp bênh. Bản phác thảo của một bức tranh mà cô hy vọng có thể hoàn thành theo thời gian, bằng cách thêm vào đó thật nhiều màu sắc.
Điện thoại di động của cô rung lên.
“Chào Baloo. Bác nóng lòng mong cháu lại muốn khiêu vũ lần nữa, cái cây đang buồn chán. Bác ở đây, bác nghĩ đến cháu rất nhiều… Paul.”
Một khoảng trời quang nhỏ xuyên qua những đám mây…
Julie trả lời ông rằng mong muốn đó sẽ quay trở lại. Rằng cái cây sẽ vẫn ở đó khi Baloo ra khỏi kỳ ngủ đông. Những cây sồi già thường sống rất lâu.
Paul khiến cô cười, lắng nghe cô, tâm sự cùng cô, khiến cô suy ngẫm, chia sẻ với cô những niềm đam mê chung. Paul có mặt mỗi khi cô cần ông. Ông có thể là bạn tốt thân của cô nếu mối quan hệ giữa họ không mới mẻ đến thế. Cần có thời gian để kiểm nghiệm những điều như thế này sao? Cô tâm sự cùng ông mà không hề băn khoăn, như một lẽ hiển nhiên. Ông bảo vệ cô. Ông là trưởng đoàn giúp cô leo núi, và lúc này sườn núi đang dốc đứng. Nhưng ông vẫn ở trên cô một quãng, khích lệ cô, chỉ cho cô những chỗ bám tốt nhất, thi thoảng lại kéo sợi thừng một chút, khi Julie chuẩn bị buông tay, nhưng không mạnh quá, để một khi lên đến đỉnh, cô vẫn giữ được niềm mãn nguyện vì đã thành công do chính nỗ lực của bản thân.
Paul là người mà ta gọi là “bạn thân”.
Đã quá hai giờ chiều một chút. Có tiếng gõ cửa. Romain Forestier có đầu vào. Anh mỉm cười khi nhìn thấy Julie, rồi lại gần Ludovic.
— Hôm nay cô thế nào rồi?
Julie thành thật trả lời anh, nhắc đến tâm trạng buồn rầu ban sáng. Việc nói được với anh chuyện này có vẻ quá đơn giản. Romain là một trong số hiếm những người sau khi chào liền hỏi người kia có ổn không và quan tâm thực sự đến câu trả lời. Qua ánh mắt và sự trông chờ của Romain, người ta cảm nhận được rằng anh thật lòng lắng nghe người khác.
— Vậy cô sẵn sàng chưa?
— Ừm, tôi không biết. Rồi ta sẽ thấy.
— Rồi cô sẽ thấy, không khí ở đó rất ấm cúng, nếu đó là điều khiến cô lo sợ…
— Tôi không rõ điều gì khiến tôi lo sợ nữa. À mà có đấy, vừa hay, tôi biết.
— Vậy thì cô sẽ yên tâm thôi, ở đó chúng tôi nhìn tương lai nhiều màu sắc lắm, bởi vì vẫn luôn có thể làm gì đó, không có gì là thua từ trước cả. Ở đó chúng tôi không đầu hàng đâu.
— Thế các anh có nhiều phép mầu không?
— Nếu nụ cười của một đứa trẻ tật nguyền là một phép mầu, thì lúc nào chúng tôi cũng có. Đến nơi thị trưởng của Lourdes[1] cũng phải tái mặt vì ghen tị đấy!
— Vậy thì tôi nóng lòng được tới đó!
— Được lắm, khởi hành thôi. Tôi đưa cô đi nhé?
— Tùy anh thôi, nhưng như thế anh lại phải quay về đây.
— Dù sao cũng không quan trọng đâu, tôi còn vài hồ sơ nữa cần tra cứu.
Julie hôn Ludovic, nói rõ với bé là sau khi thăm thú xong cô sẽ quay lại.
— Ta dùng thang bộ hay thang máy? Romain hỏi.
— Ta đi thang bộ đi…
— Được lắm, cô có tinh thần thể thao đấy…
— Thang bộ chắc chắn hơn…
Julie không dám thú nhận là xuống bằng thang bộ cô sẽ đỡ ngại hơn đi thang máy, khoảng không gian đóng kín và không lối thoát ấy là nơi mọi sự im lặng đều có ý nghĩa.
Khi Romain mở khóa cửa chiếc xe cổ đỗ giữa những chiếc xe khác, Julie chợt tần ngần, lưỡng lự.
— Thôi nào, nó không vỡ được đâu!
— Chủ yếu là nó rất đẹp!
— Cô và nó sẽ rất hợp nhau…
— Anh sẽ làm tôi đỏ mặt mất.
— Nó cũng vậy, cô khiến nó ngượng kìa, nhìn xem, nó đỏ lựng lên rồi.
Vừa chui vào xe của Romain, Julie vừa xếp gọn những chiếc đĩa CD để trên ghế phụ. Cô không tin vào mắt mình, và một tâm trạng vui vẻ, hẳn là dễ nhận thấy, xâm chiếm cô.
— Có điều gì đó buồn cười sao? Romain hỏi.
— Đúng vậy, khá buồn cười.
— Mau nói cho tôi biết đi, tôi nóng lòng muốn biết một chiếc xe hơi cổ lỗ thế này có thể tiềm ẩn những điều thú vị nào.
— Không phải vì chiếc xe, mà vì những chiếc đĩa CD này của Tracy Chapman.
— Cô biết ca sĩ này hả?
— Tôi nghĩ là phần lời những bài hát của Tracy bắt đầu in hằn lên bốn mặt tường phòng khách nhà tôi rồi, bởi tôi nghe cô ấy hát nhiều quá.
— Đến mức ấy sao?
— Đến mức ấy đấy.
Hai giờ đã trôi qua. Hai giờ để đi qua các hành lang và các phòng khác nhau của trung tâm, để trò chuyện đôi chút với các bậc cha mẹ, hoặc với lũ trẻ, vô cùng hoạt bát. Nhất là để khám phá một thứ niềm vui sống tràn ngập không gian, như để xua đuổi nỗi bất hạnh.
Chuyến thăm đã trả lại cho Julie cảm giác tin tưởng vào tương lai, dù nó vẫn luôn bất ổn chẳng khác nào một mảng tuyết lúc đầu đông.
Romain đưa Julie về bệnh viện.
— Tôi thả cô xuống đây, đống hồ sơ sẽ phải đợi thôi, bốn giờ chiều tôi phải đón Charlotte nhà cô giữ trẻ.
— Dẫu sao cũng cảm ơn anh vì chuyến thăm này.
— Cô đã thấy sáng rõ hơn một chút chưa?
— Bọn trẻ không có vẻ gì là bất hạnh. Nhưng tôi không biết liệu một ngày nào đó tôi lại có thể tự nhủ với bản thân là cuộc sống thật đẹp hay không.
— Không phải cuộc sống này tươi đẹp, chính chúng ta mới là người nhìn nhận nó có tươi đẹp hay không. Đừng cố gắng tìm kiếm một hạnh phúc viên mãn, mà hãy bằng lòng với những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống, nếu gom góp chúng lại, những điều nhỏ nhặt ấy sẽ cho phép ta trụ vững.
— Anh coi thế nào là những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống?
— Tất cả những điều vặt vãnh trong cuộc sống thường nhật, mà thậm chí ta không nhận thấy, nhưng theo cách ta nhìn nhận chúng, chính chúng lại khiến cho thời điểm hiện tại trở nên thú vị và khiến ta muốn mỉm cười. Tất cả chúng ta ai cũng có những điều vặt vãnh của riêng mình. Chỉ cần nhận thức được điều ấy thôi. Cô suy nghĩ thử xem, tôi chắc là cô sẽ tin ra hàng đống.
— Tôi sẽ suy nghĩ về chuyện này.
Một giờ sau, trong khi Julie đang ngồi trên ghế bành cạnh Ludovic, điện thoại di động của cô rung lên trong túi xách.
“Ngồi và quan sát một con nhện giăng tơ, giữa những hạt sương mai.”
Julie mỉm cười một lúc. Mắt nhìn vào khoảng không vô định, cô hình dung bản thân đang ngồi trong một khu vườn, mặc dù cô chẳng ưa gì lũ nhện, nhưng đúng là một tấm mạng nhện đang được giăng ra cũng là một cảnh tượng đẹp đẽ. Rồi cô bấm phím điện thoại.
“Nghe tiếng bước chân lạo xạo trên tuyết giữa thiên nhiên yên ắng dưới một lớp áo choàng dày màu trắng…”
“Tôi biết là sâu tận đáy lòng cô vẫn tiềm ẩn vài niềm hạnh phúc nho nhỏ… Hãy để chúng trồi lên bề mặt nhé… Và nếu cô muốn chia sẻ thì…”
[1] Lourdes là một thành phố ở Tây Nam nước Pháp. Năm 1985, sau khi có tin Đức Mẹ hiển linh ở đây thì thành phố trở thành địa điểm hành hương của tín đồ Công giáo, trong đó có rất nhiều bệnh nhân tới cầu xin phép lạ chữa bệnh.