Chạm Tay Vào Hạnh Phúc

Lượt đọc: 238 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 27
Để Con Đi

❊ ❊ ❊

Sau khi làm vệ sinh cho Ludovic, Julie ngủ thiếp đi một chút trong lúc chờ Romain. Chợt cô cảm thấy thứ gì đó cù nhẹ vào bàn tay mình. Từ từ tỉnh giấc, cô nhìn xem thứ gì đã lướt qua tay, và chỉ nhìn thấy bàn tay con trai đang nằm gọn trong tay mình. Thế rồi, một ngón tay của Ludovic bắt đầu cử động, rất khẽ khàng. Cô liền nhìn vào mặt bé, và nhận ra bé đã mở mắt.

Bị xâm chiếm bởi nỗi hoảng sợ cực độ, Julie tới gần cái chuông, toan bấm gọi, nhưng rồi lại đổi ý. Đây là Lulu của cô, khoảnh khắc của cô, khoảnh khắc của cả hai mẹ con. Nếu những cái máy này chạy lồng lên, cô sẽ bấm chuông.

Hứa đấy!

Bé đang nhìn cô, nở một nụ cười mơ hồ. Julie không còn là Julie nữa. Cô là một ngọn pháo hoa cho riêng mình, nó phụt lên, bừng nở, sáng lòa. Ôi, tuyệt làm sao. Khoảnh khắc này mới tuyệt làm sao.

Một giọt nước mắt nhỏ xíu bắt đầu chảy trên khóe mắt Ludovic. Đã lâu quá rồi bé không mở mắt. Về phần Julie, nước mắt cứ giàn giụa lăn trên má. Cô vỗ về con, bảo bé rằng mọi chuyện sẽ ổn thôi, mọi người sẽ chăm sóc bé, mọi việc sẽ ổn cả thôi.

Ngập tràn trong niềm vui khôn tả, cô không nhận ra Romain đã tới. Anh quan sát cảnh tượng này từ xa. Nhất thiết không được làm phiền hai mẹ con, để làm gì chứ? Hãy để họ tận hưởng giây phút hiện tại, đó là việc khẩn cấp duy nhất.

Thế rồi, Lulu khẽ thốt ra một câu “Để con đi” rời rạc như gió thoảng trước khi nhắm mắt trở lại.

Đúng lúc đó một chiếc máy bắt đầu phát ra một âm thanh chói tai. Julie không hiểu.

Romain lao ra khỏi phòng rồi quay trở lại cùng các y tá, họ bắt đầu bày các khay khử trùng ra. Julie mơ hồ cảm thấy hai cánh tay Romain quàng qua vai cô để dẫn ra hành lang. Cô gặp bác sĩ trưởng khoa, rồi một bác sĩ khác, người suýt nữa thì xô ngã cô.

Lồng ngực cô sắp nổ tung. Tâm trí cô điên loạn. Không âm thanh nào thoát ra khỏi miệng cô. Romain đang gắng giữ cô tách ra, nhưng Julie cảm thấy nhu cầu bức bách được quay lại gặp con trai. Cô vùng thoát khỏi cánh tay rắn chắc của Romain để quay vào phòng. Khi bước qua ngưỡng cửa, cô hầu như không nhìn thấy con nữa, bé bị che khuất đằng sau cả nhóm người đang hối hả xung quanh, để chuẩn bị mãi không dứt những thuốc men, kim tiêm, dụng cụ. Bác sĩ trưởng khoa thực hiện xoa bóp tim ngoài lồng ngực, trong khi một bác sĩ khác đang đặt ống nội khí quản, giống như hôm xảy ra tai nạn.

Những giây phút đó dường như kéo dài vô tận. Bé phải quay trở lại chứ nhỉ? Julie đã kịp nói với con mọi chuyện đâu.

Bé phải quay trở lại.

Cô hơi lùi lại đằng sau, tận cuối phòng, ra sức cầu xin để bé lại mở mắt ra lần nữa. Cầu xin ai? Cô không rõ, cô vẫn không tin vào Chúa Trời, cô tin vào cuộc sống, và cô vẫn muốn tin vào nó, giống như khi phải tin tưởng vì Caroline và thai nhi ở đầu ngón tay cô ấy. Romain đứng ngay cạnh cô, một bàn tay vững vàng đặt trên vai cô.

Cô trao đổi một ánh mắt với anh. Lần đầu tiên, anh có vẻ lo lắng, và điều đó khiến máu cô đông lại.

Mười phút. Mười phút mà dường như kéo dài cả giờ đồng hồ. Mười phút hoảng sợ của kíp cấp cứu, dù họ cố gắng không để lộ ra. Dẫu sao thì nỗi hoảng sợ ấy vẫn hiển hiện. Trong những thời điểm như thế này người ta không gian lận được.

Và rồi, rốt cuộc họ lại nghe thấy âm thanh quen thuộc của cái máy. Julie nhẹ cả người, mặc dù cô không thực sự hiểu đã xảy ra chuyện gì, cô nhẹ người khi nghe thấy tiếng bíp đều đặn và làm yên lòng của máy theo dõi bệnh nhân mà cô vẫn nghe thấy cho tới lúc này.

Bầu không khí trong phòng dần dịu lại. Các bác sĩ vẫn đang nghe ngóng, dán mắt vào những chỉ số hiện lên trên máy móc, các y tá thu xếp dần những dụng cụ vương vãi trong lúc cấp cứu. Chiếc áo Ludovic đang mặc lấm tấm vết máu, chứng tỏ độ kịch liệt của những động tác hồi sức. Chiếc giường nơi bé nằm giống như một bãi chiến trường nơi lúc này họ đã giành phần thắng. Nhưng cả cuộc chiến thì sao? Và Julie không có thứ vũ khí nào khác ngoài một bông hoa nhỏ ở đầu nòng súng[1].

Vô nghĩa lý.

Đáng thương hại.

Chẳng bõ bèn gì.

Một bông hoa nhỏ nhoi.

Cô lại gần và cầm tay con trai. Bác sĩ Lagarde đưa mắt nhìn cô, không nói gì. Không cần thiết. Đôi mắt là đủ.

Và rồi họ rời đi, lần lượt, điều này khiến Julie khá yên tâm. Nếu họ bỏ đi, có nghĩa là chẳng còn gì phải lo lắng nữa. Vị bác sĩ đặt một bàn tay vững chãi lên vai cô. Chút nữa ông sẽ quay lại gặp cô.

Tại sao tất cả những bàn tay vững chãi ấy lại đặt lên vai cô nhỉ?

Duy có bà y tá vẫn đứng trong góc phòng và điền vào một hồ sơ. Romain lại gần.

— Đã xảy ra chuyện gì vậy, Romain?

— Tôi không biết, bác sĩ sẽ giải thích cho cô nghe.

— Anh có nghĩ chuyện này nghiêm trọng không?

— Tôi không biết, Julie ạ, tôi không biết. Hãy giữ niềm tin, cô không có lựa chọn nào khác. Tôi phải đi đây, nhưng hãy báo cho tôi biết ngay khi cô có tin gì mới. Về phần mình tôi cũng sẽ hỏi thăm tin tức. Hãy can đảm lên!

Romain đi xa dần trong hành lang. Anh bi quan, mặc dù không rõ nguyên nhân. Và anh ghét chuyện này.

[1] Một cách diễn đạt của người Pháp, có nghĩa bóng là lòng dũng cảm.

Người Dịch: Hồng Ngọc
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.