Đã mười lăm ngày Julie hứng trọn những náo nhiệt của Giáng sinh, những tủ kính lấp lánh, và những chiếc loa ở mỗi góc phố đang ra rả những ca khúc Giáng sinh, lặp đi lặp lại, bài nào cũng ngớ ngẩn, như muốn khiến cho người đi đường phát điên.
Vài năm trở lại đây, Julie thấy những thứ đó ngày càng nhiều hơn. Thêm những tràng hoa trong phố, thêm những ông già Noel trên những khung cửa sổ, những cuốn catalô đồ chơi ngày càng dày hơn và những quầy hàng trong siêu thị được chất đầy hàng hóa mỗi năm một sớm hơn. Cô biết được điều gì đó qua hiện tượng này.
Sự bon chen đáng xấu hổ của một xã hội tiêu thụ bệnh hoạn và điên cuồng.
Năm nay, đối với Julie, chuyện này đã trở nên quá đà. Cô nhớ tới bà cố, người vẫn thường kể cho cô nghe, ngày cô còn bé, là vào thời của bà, người ta thường tặng cho trẻ con một quả cam vào đêm Giáng sinh. Một quả cam, bởi vì đó là một thứ hiếm hoi và đắt đỏ.
Một quả cam?
Ngày nay, cam được bán quanh năm với giá hai euro một cân!
Và tất cả những con người này, tay xách nách mang những bọc những gói, hân hoan vì sắp được đặt chúng dưới gốc thông, khiến ta tưởng rằng Giáng sinh là một niềm vui hiển nhiên đối với tất cả mọi ngươi. Đó là ngày lễ cần phải hạnh phúc, truyền thống là vậy. Giáng sinh, dịp lễ gia đình tuyệt vời.
Nhưng trong mắt Julie, toàn bộ niềm vui đang rỉ ra từ khắp nơi này thật khó ưa. Bởi vì trong đáy lòng cô đang có vết rách toạc. Khi nghĩ rằng sẽ không có món quà dành cho Lulu dưới chân cây thông.
Năm nay, cô sẵn lòng tặng cho bé dù chỉ một quả cam, nếu cô có thể làm vậy. Thay vào đó, cô đã tìm được một người tuyết nhỏ xanh bằng đất nung, để đặt lên mộ bé. Thật tuyệt!
Cô tha thiết với những biểu tượng này, giá như Ludovic trông thấy chúng, biết đâu đấy. Nhưng khi nhìn lại, việc đó gần như đáng thương.