Chạm Tay Vào Hạnh Phúc

Lượt đọc: 238 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7
Những Củ Hành

❊ ❊ ❊

Những nụ cười xoa dịu, những lời nói thoải mái, những ánh mắt giao nhau. Dần dà, sự thuần hóa có tác dụng. Jérôme núp sau bức bình phong tạo bởi đôi chút hồ nghi, nhưng anh đã bắt đầu tiêu hóa dần. Dạ cỏ lại làm việc. Anh gần như thấy món cỏ đó ngon lành. Nhưng ngay lúc này, anh bằng lòng nuôi sống bản thân bằng sự hiện diện của họ, như một kẻ không thấy ngon miệng nuốt đồ ăn không chút thích thú, chỉ để trụ được. Ít nhất thì anh cũng vẫn trụ được. Có lẽ đây chính là điều anh thiếu thốn nhất sau khi Irène mất. Hơi ấm con người. Không phải về mặt thể xác. Không nhất thiết. Một ánh mắt, một nụ cười, tâm trạng vui vẻ, một dải cầu vồng người đủ màu sắc, tới đậu quanh ta để báo cho ta biết là những trái tim khác vẫn tiếp tục đập.

Sáng nay, trong bữa sáng, Ludovic đã lấy ra hộp màu nước và cây cọ vẽ. Cậu bé vẽ những nét lớn tròn trịa lên một tờ giấy. Đầu cọ nhúng đều đặn vào ô màu xanh lơ.

— Mẹ nhìn này, con vẽ cầu vồng màu xanh lơ, cậu bé khoe với mẹ.

Julie nhìn con độ lượng. Rồi cậu bé vừa lấy một tờ giấy mới vừa nói thêm:

— Bây giờ con sẽ vẽ cầu vồng màu vàng.

— Bé nói tốt đấy, Jérôme ghi nhận. Tiếc là hơi ngọng và không bật ra được chữ Kh.

— Cũng giống như nước mắt thôi, đôi khi thật đáng tiếc là chúng không bật ra được, Julie đáp. Thế rồi, một ngày kia, chúng cũng sẽ trào ra thôi…

Jérôme mỉm cười thành thực với cô. Anh nhìn bố đang hối hả trong bếp. Ông đã lôi ra công thức làm món ragu bê rồi làm theo từng bước, thậm chí cần cả muối, động tác đó khiến Julie mỉm cười. Cô vốn coi việc bếp núc là bản năng. Jérôme thấy thật đáng sợ. Là việc bếp núc, chứ không phải Julie. Julie không còn đáng sợ nữa.

Giờ thì Paul đang trào nước mắt. Tại mấy củ hành. Ông ra sức chớp mắt mỗi lúc một nhanh, và cuối cùng phải đột ngột bỏ bàn bếp rồi dò dẫm bước ra ngoài, cố gắng mở mắt để chúng tiếp xúc với không khí biển. Julie lẳng lặng đứng dậy bóc nốt hành.

— Hành không làm cô chảy nước mắt hả? vài phút sau chàng trai hỏi.

— Không, tôi không dễ rơi nước mắt.

— Và cô đang nhận xét về nước mắt của tôi khi chúng không muốn chảy ra đấy à?!

— Phải biết khóc khi việc đó thực sự cần thiết. Nếu là vì một củ hành, tôi không thấy đó là lý do chính đáng lắm, trừ phi ta đặc biệt yêu mến loại củ này và không chịu nổi việc cắt chúng làm đôi. Bố anh có tình cảm đặc biệt với hành à?

— Chỉ là phản ứng hóa học thôi mà. Cô định đi tìm sự giải thích khập khiễng nào thế?

— Tôi giễu anh thôi. Tôi chưa bao giờ khóc khi bóc hành. Thế thôi. Có những người có ngón chân cực kỳ linh hoạt, hay những người khác có khả năng thè lưỡi cuộn tròn, còn tôi thì không bị cay mắt khi cắt hành. Có lẽ tôi nên ứng tuyển vào một nhà hàng chuyên về Tarte flambée[1]. Nhân viên bóc hành. Một nghề thú vị đấy chứ.

— Cô bóc vỏ đàn ông, thế đã là không tệ rồi!

— Tôi, bóc vỏ đàn ông á? Julie ngạc nhiên.

— Cô đang bóc hết lớp này đến lớp khác, để làm lộ ra lớp bên trong. Và trong lúc bóc vỏ họ, cô khiến chính họ phải bật khóc…

— Thật hả? Tôi không cố ý đâu.

Đúng lúc đó Paul quay lại, vừa đi vừa lấy ống tay áo lau những giọt nước mắt cuối cùng, để tránh dụi mắt bằng những ngón tay vẫn dính đầy chất hăng nồng ấy.

— Trường hợp này thì đúng là do mấy củ hành nhé Julie vừa chỉ vào ông vừa bào chữa.

Paul nhẹ nhõm ra mặt khi thấy Julie đã kết thúc công đoạn này trong quy trình nấu ăn. Ông vừa hôn lên trán cô vừa thì thầm rằng để hạnh phúc chỉ cần chút ít.

Đôi khi rất ít.

— Hôm nay con có thể đi thuyền được chứ? Jérôme liền hỏi bố.

— Được nếu con muốn. Chắc là thuyền đã được kiểm tra xong. Dẫu sao khi đến cảng con cũng nên hỏi qua Léon. Đưa Julie đi cùng nhé! một lát sau ông gợi ý thêm.

— À không, không, không, cô gái phản đối. Tôi không biết giữ thăng bằng trên thuyền. Tôi thích chạy trên cát, còn bơi thuyền trên sóng thì không đâu, không, vụ đó không dành cho tôi.

— Biển lặng mà, chàng trai nói rõ.

— Vẫn có sóng, Julie bổ sung thêm.

— Cô bóc hành không cay mắt, còn tôi lại có ngón chân vô cùng linh hoạt, tôi còn biết thè lưỡi cuộn tròn nữa kia, nhìn đây! anh nói rồi làm luôn, để lời nói có thêm sức nặng, và nhất là, tôi biết đi thuyền trên Đại Tây Dương mà không hoảng sợ.

— OK! Tôi đi.

— Phải đánh vào lòng kiêu hãnh của cô thì cô mới đổi ý hả?

— Còn Ludovic? cô hỏi.

— Bác sẽ trông bé, Paul đáp. Bác đang luyện để cải thiện khả năng chơi Memory, bác sẽ không dừng bước khi đang tiến bộ đâu.

— Ông luyện tập một mình lúc bé ngủ trưa nhé.

— Lúc trên thuyền cháu nên cân nhắc ý tưởng xưng hô bác cháu với bác nhé. Paul tuyệt vọng nói thêm.

Sau khi cho Ludovic ngủ, Julie vơ vài thứ quần áo để phòng khi biển động có cái mà thay. Cô sợ, nhưng vẫn đi. Đúng vậy, cô không thích bị mất mặt. Có áo phao cứu hộ, hẳn là cô sẽ không gặp nhiều nguy cơ. Vả lại, họ có vượt Đại Tây Dương đâu. Chắc họ sẽ dong thuyền ven biển thôi. Một hai tiếng đồng hồ và cô sẽ chứng tỏ cho anh thấy cô bóc hành không cay mắt và không sợ hãi gì trên biển.

Riêng vụ thè lưỡi cuộn tròn, cô đã thử suốt ba năm nay. Có vẻ đó là do di truyền. Nghĩa là cô sẽ không bao giờ làm nổi.

Đừng bao giờ nói không bao giờ. Vậy nên cô tin tưởng. Rồi cô luyện tập trước gương. Hai bên mép lưỡi đã bắt đầu uốn thành hình rồi.

Khi Julie ngồi vào chiếc xe hai cầu đỗ trước nhà, Jérôme mỉm cười chào đón cô.

— Em thư giãn đi.

— Giờ chúng ta lại xưng hô thân mật hả?

— Chúng ta sắp trải qua những giờ phút mãnh liệt, vậy nên xưng hô thân mật luôn thôi.

— Anh nói thế để trấn an em sao?

— Không, giúp em thư giãn thôi.

— Cũng không tác dụng đâu.

— Em gặp nguy cơ gì chứ?

— Em gặp nguy cơ gì khi đi biển ấy hả? Cá mập tấn công!

— Chúng ta đang ở Bretagne, không phải trên đảo Réunion.

— Một vụ chìm thuyền!

— Ở đây không có băng trôi…

— Một vụ bắt cóc đòi tiền chuộc!

— Bố anh có đủ tiền trả.

— A, anh láu lỉnh đấy!

— Nhất là nói đúng!

— Bị cá voi nuốt chửng thì sao? cô nói tiếp, không còn tin tưởng lắm.

— Em đọc Kinh Thánh quá nhiều hay xem quá nhiều phim hoạt hình Walt Disney cùng con trai vậy? anh giễu cợt.

— Không tìm được đường về đất liền?

— Chúng ta cứ đi ngược hướng mặt trời lặn là sẽ về bờ thôi…

Đuối lý, Julie cuối cùng cũng im. Cô ghét mắc sai lầm, cô ghét phải bộc lộ những nỗi sợ hãi và yếu đuối của bản thân. Cô ghét phải thể hiện là mình yếu đuối. Cô ghét đi biển. Bởi vì việc này vẫn còn mới mẻ với cô. Cô ghét những gì mới mẻ.

Khi họ dừng xe bãi đỗ nhỏ trên cảng, Julie vừa dò xét những con thuyền được buộc vào phao cố định, vừa tìm cách cảm nhận xem con thuyền nào sẽ đưa cô rời đất liền. “Sao Băng” nổi bật hơn cả. Một con thuyền giản dị, màu sắc, không hoa mỹ, nhưng được bảo dưỡng cẩn thận. Cô có chút hy vọng chính là con thuyền đó. Cô thích cái tên của nó.

Sau khi đi hỏi han Léon, Jérôme quay về với nụ cười trên môi và thè lưỡi với Julie khi đi ngang chỗ cô. Dĩ nhiên là lưỡi cuộn tròn. Cô nhăn mặt đáp lại. Một ngày nào đó cô sẽ làm được.

— Đã được kiểm tra cách đây một tuần. Nó chỉ còn đợi chúng ta thôi, Jérôme bảo cô, anh vừa tháo dây buộc xuồng vừa bảo cô bước xuống.

— Thuyền đây sao?

— Không, đây là phương tiện để tới được sao băng.

Julie mỉm cười. Chính là “Sao Băng”.

— Có áo phao cứu hộ chứ? cô hỏi tiếp.

— Thậm chí có cả pháo sáng nữa. Nhưng chúng ta sẽ không cần đến nó đâu. Biển lặng mà, em đừng lo.

— Em không lo.

— Nói dối.

Đến gần thuyền, Jérôme buộc xuồng rồi nắm tay Julie để đỡ cô lên. Chiếc thuyền dập dềnh. Cô vừa cố đứng vững vừa tự hỏi tại sao mình lại dấn thân vào chuyến hành xác này. Chỉ vì kiêu hãnh, đây đúng là một cách hành xử cực kỳ lố bịch. Cô đang ở đây rồi, đã quá muộn.

Ráng chịu đi cưng! Chuyện này sẽ dạy mi biết khiêm tốn!

Jérôme gặp cô trong ca bin hẹp nơi anh khởi động máy rồi thao tác cho thuyền rời cảng. Cô quan sát, tò mò thấy anh làm mọi việc thật dễ dàng. Lời giải thích đến ngay sau đó. Anh kể cho cô những chuyến đi chơi thuyền cùng bố, sau khi mẹ anh qua đời. Những thời khắc đồng cảm khi cảnh hiu quạnh của đại dương khiến hai bố con cảm thấy dễ chịu, được cách xa những người khác, cách xa những người không hiểu được vết rách mà họ phải vá víu mỗi ngày. Những người không hề biết đến vết rách đó. Bước tiếp hay là chết? Mới vài tuổi đầu, anh đã hơn một lần nhìn thấy trong mắt bố mong muốn được chết để gặp lại mẹ. Tuy nhiên ông bố đã chọn cách bước tiếp, vì con trai mình…

Anh cũng thế, từ vài tháng nay, mong muốn được chết đã xuất hiện trong tâm trí anh. Đôi khi nấn ná lại đó một cách nguy hiểm. Nhưng chiều nay, trên con thuyền này, anh có được cảm giác nhẹ nhõm bất ngờ. Không biết là nhờ cô gái này, đứa con trai khiến người ta mủi lòng của cô, bố anh, khó tính nhưng rộng lượng, hay cái tổng thể mà họ tạo thành trong cuộc lẩn trốn đến Bretagne. Hay là cuộc chạy thi trên bờ biển? Thất bại thế kỷ mà anh tự chuốc lấy, thất bại đã biến thành kíp nổ làm bật tung tất cả những gì anh cất giữ trong lòng? Không quan trọng. Dù anh biết rằng đó chưa phải là chiến thắng, rằng phải có thêm thời gian, điều duy nhất đáng kể, đó là ngoi trở lên được bề mặt. Dù góc ngoi hay vận tốc ngoi lên là bao nhiêu. Bề mặt. Chỉ cần cảm thấy nó vẫn đang tồn tại đã khiến anh được an ủi trong lòng.

Họ gặp vài con thuyền đang quay về cảng.

Họ đã rời cảng muộn. Trừ phi chỉ dạo một vòng ngắn, bằng không phải đến đêm họ mới quay về. Nhưng Jérôme thích ý tưởng được chìm đắm trong khoảng mênh mông kỳ diệu này, càng mênh mông hơn bởi bóng tối lờ mờ. Anh thích thú hình dung mình đang ở giữa biển khơi, ngắt động cơ, đối diện với ngọn hải đăng, nhìn nó sáng lên đều đặn, một chấm nhỏ chỉ hơi nháng lên vì cách quá xa, và cảm nhận màn đêm dày đặc sau lưng. Tiếp cận với những điều mà có lẽ đàn bướm đêm cảm nhận được.

Nhưng còn chưa đến lúc đó. Buổi chiều muộn thật đẹp, bầu trời sáng rực.

Họ đi dọc bờ biển vắng, đẹp tuyệt trần, vòng qua Quiberon rồi tiến thẳng về phía cửa vịnh Morbihan. Jérôme vừa chỉ cho Julie thấy tượng Đức Bà Kerdro trên mũi Kerpenhir đang canh chừng cho tàu thuyền đi qua lạch biển này, vừa kể cho cô nghe truyền thuyết về bức tượng. Khu vực này rất khó đi qua vì có những dòng chảy cực mạnh. Thủy triều dâng cao trong vịnh đã được một lúc, chẳng mấy chốc sẽ dâng lên toàn vũng vịnh.

Julie khám phá một khung cảnh đẹp đến khó tin. Cô thích núi nhưng biển đang bắt đầu chinh phục trái tim cô. Thoạt tiên là sóng biển, từ giờ trở đi còn có cả vũng vịnh Morbihan nữa. Jérôme có vẻ cực kỳ thông thạo vùng này. Hẳn là thế rồi, nếu anh đã thường xuyên tới đây trong ba chục năm qua.

Sau vài giờ dong thuyền giữa các hòn đảo, ngắm nghía hệ động thực vật địa phương, những vùng biển nhỏ hiền hòa, những ngôi nhà bên rìa đảo, bên mép nước, những cánh đồng được trồng cấy giữa chốn hoang vu, con thuyền lại quay về hướng Quiberon.

Vài ráng cam bắt đầu tô điểm chân trời tới tận mặt biển, trong khi trên vòm trời vẫn còn sắc xanh lơ. Ngôi sao đầu tiên sáng lên. Báo hiệu sự xuất hiện của những ngôi sao khác, như anh lính trinh sát dẫn trước đoàn quân. Một đoàn quân đẹp đẽ lấp lánh được chuẩn bị cho tối nay, theo dự báo thời tiết.

Trời lạnh. Jérôme đã mang theo mấy chiếc áo len, một chiếc chăn to, để dùng khi đêm xuống. Thời tiết tháng Mười rất khắc nghiệt, ngay cả khi đã để mặt trời tỏa sáng phần lớn thời gian trong ngày.

— Chiếc chăn kia để làm gì vậy? Julie hỏi, vẻ ngờ vực.

— Để lỡ ta phải tiếp đón một chú cá heo bị thương.

— Anh giỡn mặt em đấy hả?

— Ừ, sao em hỏi thế?

— Anh đã dự định làm chuyện gì với em sao?

— Cả đống.

— Kiểu như chuyện gì?

— Làm em tin rằng anh khoái chơi trò bác sĩ.

— Anh nên cẩn thận, có thể em sẽ đòi được khám riêng đấy…, cô đáp, giọng khiêu khích.

— Anh sẽ đòi được khám ấy chứ, Jérôme đáp và khẽ cười.

— Được rồi, chúng ta đình chiến nhé?

— Càng tốt, được thôi, chàng trai khẳng định.

— Vậy thì chiếc chăn là sao?

— Khi nào bầu trời quang đãng, chúng ta có thể ngắm sao, nhưng trời cũng sẽ lạnh hơn.

— Tại sao anh lại nói với em chuyện ngắm sao, không phải chúng ta sẽ dạo một vòng nhỏ khoảng hai tiếng rồi quay về sao?

— Anh có nói thế à?

— Vậy còn Lulu?

— Lulu đang dạy bố anh chứng tỏ phẩm cách bằng cách không chịu đầu hàng một cậu bé lên ba. Cậu bé sẽ mất cả buổi tối để làm việc ấy. Sau đó, hai ông cháu sẽ ngủ thiếp đi, thậm chí còn chẳng nhận ra là chúng ta đã không quay về.

— Thế nếu em vẫn muốn quay về trước khi đêm xuống?

— Em biết bơi không?

— Không.

— Em không biết bơi hả? Jérôme hỏi lại, hết sức ngạc nhiên.

— Không, em nói rồi mà.

— Vậy thì em phải phụ thuộc vào anh rồi, anh mỉm cười nói thêm.

— Em thích thế đấy, Julie đáp vẻ mỉa mai.

— Em có biết về các vì sao không?

— Em biết chòm Đại Hùng.

— Khởi đầu thuận lợi đấy.

— Thế nếu em phát ốm trên thuyền thì sao?

— Em sẽ làm mồi cho cá.

— Tuyệt! Julie đáp, vẫn bằng giọng mỉa mai như trước.

Cuộc dạo chơi cuối cùng cũng kết thúc một cách dễ chịu đối với Julie. Họ dạo quanh bờ biển, Jérôme giải thích cho cô hiểu về địa lý của bán đảo, vịnh Quiberon, rằng họ đang lướt qua đảo Bell-Ile-en-Mer. Rồi Jérôme tập trung vào việc điều khiển thuyền. Có lẽ anh cũng e ngại. Ngay cả khi anh không dự định chơi trò bác sĩ với Julie. Cô quá trẻ. Quá bình dân. Không phải kiểu anh thích. Tuy nhiên, anh không hề thờ ơ với cặp vú tròn lẳn săn chắc nhô lên dưới lớp áo cổ lọ của cô.

— Đừng có lúc nào cũng nhìn vào đấy đi, cô gái bắt quả tang anh.

— Nhìn gì kia?

— Ngực em.

— Anh đâu có nhìn ngực em?

— Nói dối.

— À, thì quả là có thế thật. Nhưng anh có làm gì xấu đâu nhỉ?

— Có đấy vừa hay… Cái chăn, đêm trời đầy sao, phụ thuộc vào vị bác sĩ nhận là mình thích chơi trò bác sĩ… rồi bây giờ anh lại còn nhìn trộm ngực em nữa. Dẫu sao em cũng phải thấy lo chứ.

— Anh được nuôi dạy tử tế mà. Anh sẽ không động vào em đâu. Nhưng nếu em thực sự năn nỉ, anh có thể cố gắng.

— Nằm mơ cũng không có đâu nhé Julie vặc lại. Anh thì rành nói năng với đàn bà con gái rồi, điều ấy không thể chối cãi được, cô nói thêm. Sẽ cố gắng nếu em năn nỉ anh ấy hả? Em không tin đâu. Tuy nhiên, thường thì đàn ông đâu cần phải cố gắng nhiều để động đến đàn bà con gái.

— Đó không phải cách anh quan niệm về tình yêu.

— Em cũng vậy.

— Vậy thì chúng ta đồng quan điểm rồi, chàng trai kết luận.

— Vậy thì anh có thể thôi nhìn ngực em được rồi nhé!

— Anh có thể, đúng vậy. Nhưng anh có làm gì xấu đâu. Và việc đó tiếp thêm năng lượng cho anh.

— Anh cũng muốn chạm vào nó đúng không? Cô khiêu khích bằng giọng chế nhạo.

— Không, quá nguy hiểm!

— Có phải lưu đạn đâu!

— Thì vẫn nguy hiểm như thường.

— Anh đang bị thiếu thốn hay sao?

— E là thế đấy, anh cay đắng ghi nhận.

— Nhưng còn Irène, làm gì đã lâu đến thế.

— Đã lâu rồi bọn anh không ngủ cùng nhau.

— Chuyện đó không phải nền tảng cho một cặp đôi hay sao?

— Có chứ, khi cặp đôi đó cân bằng. Đằng này cô ấy đau ốm. Trầm cảm nặng. Cô ấy không chịu nổi việc người khác động vào mình. Do thể trạng bệnh tật. Mặc dù anh vẫn thường nói với Irène rằng cô ấy xinh đẹp, anh thích cô ấy. Cô ấy không chịu đựng nổi bản thân.

— Còn anh thì chịu đựng được?

— Anh được lựa chọn sao? Anh yêu cô ấy. Vì tình yêu ta chịu đựng được nhiều thứ mà.

— Sao anh lại yêu chị ấy?

— Tình yêu mà lý giải được sao? Tin sốt dẻo đấy!

— Không, nhưng anh đã có thể chán ngấy cuộc sống lứa đôi không đúng nghĩa đó chứ.

— Vẫn ổn thôi. Anh không thể vì chuyện đó mà bỏ mặc cô ấy được.

— Nhưng hôm nay, anh lại thấy thiếu thốn.

— Thậm chí anh còn không biết đấy.

— Em thì biết, nếu không anh đã chẳng nhìn ngực em như sư tử chảy dãi trước một miếng thịt rồi.

Jérôme công khai quệt tay áo lên cằm, để kiểm tra.

— Anh có chảy dãi đâu!

— Có đấy, nhìn xem! cô nói đoạn chỉ tay vào khóe miệng anh.

— Em cũng đừng có coi tất cả đàn ông như những con đực kích động đi. Còn lâu mới như vậy.

— Anh chắc không? Em có chút nghi ngờ đấy. Tại sao vợ anh lại bệnh nặng như vậy?

— Từ khi quen anh, cô ấy đã buồn rầu thế rồi. Có lẽ chính vì vậy mà anh yêu cô ấy. Cô ấy cho phép anh đóng vai vị cứu tinh.

— Anh đã làm được chuyện ấy mà…, Julie nhận xét, giọng không thể hiện cảm xúc gì.

— Em nghĩ tại sao anh lại cảm thấy tệ hại, tại sao anh cần ra khơi, cố gắng quên đi toàn bộ chuyện này chứ? Anh cảm thấy tội lỗi vì đã không bên cô ấy nhiều hơn.

— Anh không phải chịu trách nhiệm về cái chết của chị ấy. “Hãy tự giúp mình trước, rồi trời sẽ giúp.” Anh có thể chìa tay cho ai đó, nhưng nếu người đó không nắm lấy tay anh thì anh cũng không thể đưa họ ra khỏi cái hố nơi họ rơi xuống được. Trừ khi anh nhảy xuống hố cùng người đó, làm vậy sẽ không giải quyết được vấn đề. Tuy có hai người cùng ở dưới đáy hố, nhưng vẫn là ở đáy hố.

Jérôme im lặng hồi lâu. Anh nghĩ đến điều cô bé mà anh vẫn coi là một thiếu nữ chậm phát triển mặc chiếc quần jean sờn rách vừa nói với mình. Đó chính xác là hình ảnh anh đã tìm ra để trấn an cô bác sĩ trực thay, và anh giả vờ tin rằng cách đó không áp dụng được với Irène và anh. Thế tại sao cách đó lại không áp dụng được với họ?

Trời đã vào đêm. Anh bật đèn pha trước mũi thuyền. Không còn nhìn thấy những ánh đèn trên bờ biển. Chỉ có ngọn hải đăng nhấp nháy đằng xa. Jérôme ra xa thêm chút nữa, để không bị luồng sáng mạnh của ngọn hải đăng làm phiền, tắt động cơ và tắt cả mấy bóng đèn pha. Julie rùng mình. Bóng tối đột ngột này, và sự im lặng chỉ bị phá vỡ bởi tiếng sóng ì oạp vỗ vào mạn thuyền khiến máu cô đông lại.

— Anh có chắc là không có gì nguy hiểm không? cô lí nhí hỏi, đoạn tiến lại gần anh.

— Không nguy hiểm bằng một chiếc xe đậu trên xa lộ. Em muốn chúng ta gặp chuyện gì chứ? Moby Dick[2] lật thuyền chăng?

— Em không biết. Em thấy sợ, vậy thôi.

— Lại đây nào, anh nói rồi choàng tay ôm cô. Như thế này dễ chịu hơn phải không?

Tiếp theo là một cái ôm dài, không ai biết rõ ai mới là người đang an ủi đối phương. Jérôme cảm thấy được bao bọc giữa một làn hơi ấm lan tỏa đến tận đáy lòng. Anh ít có kinh nghiệm về thứ cảm xúc sâu đậm này. Trong anh dâng lên một cảm giác xa xăm, có lẽ là cảm giác anh có được khi ở trong vòng tay mẹ. Jérôme lặng lẽ khóc.

— Anh đã đem cả hành lên thuyền sao? Julie nghiêm giọng hỏi anh.

— Em đúng là một củ hành chết tiệt, anh đáp rồi bật cười, nước mắt vẫn giàn giụa. Em thấy chưa, anh đã nói đúng! Em toàn khiến đàn ông bật khóc.

— Em chỉ làm cho anh khóc thôi, đừng có khái quát hóa lên như thế chứ. Vả lại, trước hết, em chẳng liên quan gì đến chuyện này. Em thấy sợ, anh ôm em, rồi anh khóc. Anh có thể giải thích em có trách nhiệm gì được không?

— Em không có trách nhiệm gì. Còn anh là một tên ngốc.

— Chính vì thế mà anh khóc? Bỗng nhiên anh nhận ra điều đó hả? Dĩ nhiên rồi, hẳn là khi nhận ra điều đó ta phải đau lòng lắm.

— Ít ra em cũng nên trả lời: “Không đâu, anh đâu có ngốc”, như thế anh sẽ yên tâm hơn.

— Em không thích gian lận. Em đã cảm thấy anh coi em là con bé hư đốn khi em ngồi vào xe bố anh, và trong suốt hành trình, cũng như mấy ngày đầu. Vậy thì đúng đó, anh là đồ ngốc thì mới nghĩ như vậy.

— Đúng thế, anh đúng là kẻ không thể tha thứ. Theo em thì ăn năn có còn kịp không?

— Vẫn kịp. Nhưng kèm theo một vài điều kiện.

— Anh tặng em một điều bất ngờ được không?

— Anh cứ thử đi.

Jérôme vào trong buồng lái, bỏ lại Julie đứng trên boong. Trong bóng tối hầu như đen kịt. Cô lại rùng mình. Moby Dick! Anh trở ra, mỗi tay kẹp một tấm đệm, cố gắng lách qua khe cửa. Anh quăng hai tấm đệm xuống sàn thuyền rồi quay vào lấy chăn.

— Ái chà! Julie thốt lên. Vậy là chúng ta đã đến đoạn chăn đệm trứ danh rồi cơ đấy.

— Anh hy vọng em sẽ tiếp thu tốt hơn Irène. Đã đến lúc anh giải phóng tâm trạng thất vọng khủng khiếp đã xâm chiếm con người anh nhiều năm qua.

— Em thấy sợ rồi đấy… anh đang nói về chuyện gì vậy?

— Những ngôi sao!

— Những ngôi sao nào?!…

— Em nằm xuống kia đi, anh ra lệnh, tay chỉ vào hai tấm đệm.

Julie làm theo mà không rõ điều gì đang chờ đợi cô. Dù sao, cô cũng không thể chạy trốn. Ngay cả khi cô biết bơi thì bóng tối vẫn thật đáng sợ. Nằm duỗi dài, ngửa mặt, cô thấy anh lại vào buồng lái rồi mang ra mấy chiếc áo len to sụ, cùng hai chiếc gối có mùi ẩm ướt và muối biển. Anh đưa cho cô chiếc áo len nhỏ nhất, bảo cô mặc vào, rồi anh nằm xuống cạnh cô và đắp chăn cho cả hai.

— Bây giờ, ta sẽ nhắm mắt khoảng mười lăm phút, Jérôme mở lời.

— Điều bất ngờ là đây hả?

— Ngay sau đây. Phải để não bộ ta tối hẳn đã.

— Anh làm em buồn cười quá, trời đã tối đen hơn cả mực rồi. Em có cảm giác mình là một viên thuốc đặt đã yên vị trong lỗ đít.

— Em lịch sự thật đấy, Julie ạ!

— Em đang cố vươn lên cho ngang tầm vũ trụ với anh đấy chứ.

— Còn coi anh là lỗ đít nữa chứ!

— Em đang nói về chuyên môn của anh, vũ trụ của ngành Y đó.

— Được rồi, em im miệng và tận hưởng giây phút này đi. Và nhớ nhắm mắt đấy.

Họ nằm như thế hơn nửa tiếng. Julie đã nhiều lần hỏi cô có thể mở mắt ra chưa, nôn nóng như một con bé đứng bên gốc thông Noel. Jérôme nhiều lần đáp lại rằng không việc gì phải vội, anh khoái trá bắt cô chờ thêm chút nữa.

Được thôi.

Và rồi, rốt cuộc cô đã được phép mở mắt ra, với điều kiện chỉ nhìn lên bầu trời chứ không nhìn đi đâu khác. Cô lưu ý anh rằng tất cả các nơi khác đều đang tối đen, nhưng Jérôme khẳng định với cô rằng mắt sẽ quen và cơ hội duy nhất để mình được hút sâu vào vũ trụ là nhìn thẳng vào những vì sao.

Khi khẽ khàng tách hai mí mắt ra, tưởng như cô vừa mở tấm màn sân khấu trong khi bóng tối bao trùm căn phòng. Cô bỗng lọt vào chiều không gian thứ ba. Có lẽ là chiều thứ tư. Chiều dài, chiều rộng, chiều sâu, và sự yên bình trong tâm hồn.

Khung cảnh đẹp tuyệt vời, mê hồn với muôn ngàn vì sao. Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy nhiều sao đến thế. Sao nhỏ, sao to, đua nhau lấp lánh và rực rỡ. Julie phân biệt được những ngôi ở xa, những ngôi ở gần. Cô không còn nằm trên boong một con thuyền đang lênh đênh giữa Đại Tây Dương, cô đang giữa vũ trụ. Cô chưa bao giờ có cơ hội quan sát chúng trong hoàn cảnh như thế này. Điều bất ngờ thật thú vị…

— Chúng ta sẽ bắt đầu từ chòm sao mà em biết nhé. Tìm cho anh chòm Đại Hùng.

— Dễ ợt! Nó kia, Julie nói rồi chỉ tay lên chòm sao.

— Em biết làm cách nào xác định được sao Bắc Cực từ chòm Đại Hùng không?

— Không.

— Em lấy cạnh đáy của chòm Đại Hùng rồi nhân khoảng cách đó lên năm lần, em sẽ gặp sao Bắc Cực, nó cũng chính là đầu của Tiểu Hùng.

— Sao Bắc Cực chính là sao Mục Đồng đúng không?

— Không, chẳng liên quan gì cả. Sao Bắc Cực là ngôi sao nằm thẳng tắp với trục quay của Trái đất, do đó đây là ngôi sao bất động đối với người quan sát, ít nhất là trong bán cầu Bắc. Mọi ngôi sao đều quay quanh sao Bắc Cực. Đó là một mốc định hướng đối với các nhà thiên văn.

— Thế còn sao Mục Đồng?

— Đó không phải là một ngôi sao. Đó là hành tinh Sao Kim. Nó sáng rực vì rất gần mặt trời. Đôi khi, ta còn nhìn thấy nó giữa ban ngày.

— Chính nó đã dẫn đường cho các vị đạo sĩ[3] ư?

— Cũng không phải! Người ta gọi nó như vậy, bởi vì nó xuất hiện ít lâu trước khi mặt trời lặn và biến mất ít lâu sau khi mặt trời mọc, nghĩa là giờ các mục đồng phải đưa đàn gia súc về nhà hoặc rời nhà. Còn ngôi sao dẫn đường cho các vị đạo sĩ là một sao chổi.

— Nói gì thì nói, em cũng không tin vào những chuyện này đâu…

— Không tin không ngăn cản chúng ta quan tâm đến các truyền thuyết và huyền thoại, rồi từ đó rút ra những bài học… Sao Kim là ngôi sao của phụ nữ…

— Sao lại thế?

— Nó còn có tên là Vệ Nữ, được đặt theo tên nữ thần tình yêu và sắc đẹp trong thần thoại La Mã, tương đương với nữ thần Aphrodite trong thần thoại Hy Lạp. Cái tên này gợi nhắc một phụ nữ nhan sắc tuyệt trần, và nhiều từ ngữ được tạo nên từ thân từ này để chỉ tình yêu và thú vui nhục dục. Ký hiệu chiêm tinh của nó chính là ký hiệu sinh học để chỉ phụ nữ. Một vòng tròn với một chữ thập quay xuống dưới, biểu tượng của chiếc gương trong tay thần Vệ Nữ.

— Đàn ông đến từ Sao Hỏa và đàn bà đến từ Sao Kim.

— Nói vậy hơi rút gọn, nhưng nếu em muốn thì nói thế cũng được. Bên dưới sao Bắc Cực, đó, giờ thì em có chòm Tiên Hậu, là một chữ W, một chòm sao sáng chói.

— Chòm sao là gì?

— Là một đám sao, giống như chòm Đại Hùng hay Tiểu Hùng ấy. Chúng được chỉ ra trên bầu trời để giúp các nhà thiên văn định hướng.

Jérôme tiếp tục bài thuyết trình, chỉ cho cô thấy Sao Thiên Vương, Sao Hải Vương, và thông báo với cô rằng chắc là Sao Thổ sắp xuất hiện. Julie ngưỡng mộ vốn hiểu biết sâu rộng của anh. Với cô thế giới này dường như quá đỗi bí hiểm. Cô bắt đầu thấy lạnh, liền xích lại thật gần anh, còn anh thì như đã lạc giữa những vì sao, mắt nhìn vào khoảng không vô định.

Julie biết anh đang nghĩ đến ai…

***

Cuộc sống của mình đã trở nên siêu thực. Mình vừa giao con trai cho người mình mới quen vỏn vẹn hai tuần nay trông nom, còn mình thì đang nằm dài trên boong một con thuyền nhỏ, giữa nơi vô định, bên cạnh một người đàn ông, dưới một tấm chăn, trong một khách sạn mười tỷ sao. Mới sang trọng làm sao! Mình làm tất cả những chuyện này, mà không biết liệu người đàn ông đó có định cưỡi lên mình chẳng chút e dè hay chỉ bằng lòng, như lời anh ấy nói, chia sẻ cũng mình niềm đam mê dành cho các vì sao.

Mình nghi lắm. Rất có thể chuyện này sẽ giúp mình giảng hòa với nhân loại.

Nhất là phần mang giới tính nam của nhân loại ấy. Liệu trên Trái đất thảm hại này có tồn tại những người đàn ông có khả năng giữ mình đến thế?

Ngay lúc này, đơn giản là mình đang ở trong vòng tay anh ấy. Hình như anh ấy đã thiếp đi. Trước đó lại đã khác một chút. Đám đàn ông còn tệ hơn mấy củ hành về khoản dày vỏ. Hoặc giả, anh ấy có cả đống hành phải dỡ từ xe tải xuống. Thêm hay bớt vào giọt mặn mòi cho đại dương cũng không thay đổi được bộ mặt thế giới. Nhưng mặt anh ấy thì dĩ nhiên là có đấy, vào sáng mai, bởi lẽ mắt anh ấy rõ ràng là sẽ sưng húp, và những ngày sau nữa, mặt anh ấy sẽ thay đổi theo hướng khác, bởi vì sau khi áp lực đã được trút bỏ, nét mặt anh ấy sẽ bớt căng thẳng. Mình mỗi lúc một thêm tin tưởng rằng đó là nhiệm vụ của mình khi tới đây. Bóc vỏ anh ấy tới tận tâm can. Ít ra mình cũng có ích trong chuyện gì đó.

Ấy vậy mà chuyện này sẽ không làm thay đổi gì cuộc đời mình. Mình đang mơ mộng chuyện trăng sao, tay mình đang vục trong cái ví đầy tiền, mình sống trong một giấc mơ giữa ban ngày trong vài tuần, đúng vậy, nhưng sau đó thì sao?

Sau đó, mình sẽ gặp lại nếp sống đơn điệu tẻ nhạt của một cuộc sống đã được lập thành, quầy thu ngân, những đồng nghiệp, những người mình yêu mến, và những người khác, gã khốn Chasson, nhịp điệu công việc điên loạn mà mình không thể chịu nổi nữa, bụng quặn lên vì sợ mỗi khi khởi động xe. Và ai sẽ bận tâm đến chuyện đó?

[1] Với thành phần chính gồm phô mai trắng, hành tây và thịt xông khói, Tarte flambée là một loại pizza được yêu thích ở Pháp.

[2] Moby Dick là tên của con cá voi trắng khổng lồ hung hãn được hư cấu trong tiểu thuyết cùng tên Moby-Dick (hay còn được biết với tên gọi Cá voi) của nhà văn người Mỹ Herman Melville sáng tác vào năm 1851.

[3] Theo truyền thuyết, các vị đạo sĩ đã đi theo một ngôi sao dẫn lối để tìm ra Chúa Hài Đồng.

Người Dịch: Hồng Ngọc
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.