“Julie của anh,
Chúng ta có lẽ sẽ gặp lại nhau trước khi tá thư này hạ cánh xuống hộp thư của em chăng? Không hề gì. Hôm nay, anh muốn viết cho em. Có lẽ bởi vì anh chưa từng có khiếu nói ra thành lời những gì chất chứa trong tim mình, vậy nên chính nó đã đòi anh cầm tấy một cây bút và đọc cho anh viết những dòng này. Nó bắt đầu áp đặt cuộc đời anh. Nhưng anh vâng theo nó, anh đã nhận ra rằng nó luôn có lý. Chính lý trí đôi lúc mới mắc sai lầm.
Ngày hôm qua thật tuyệt vời và sâu đậm. Cái khiến anh nhớ nhất không phải cơ thể em, không phải lần ân ái của chúng mình, mặc dù anh vẫn còn giữ nhiều dấu ấn về chuyện đó. Những dấu ấn đẹp đẽ. Khi nhớ lại những đường cong của em, hõm vai em, đôi tay mềm mại và bầu ngực trắng nõn của em, tim anh đập rộn, và bụng anh quặn thắt. Nhưng điều anh nhớ nhất là đôi mắt em. Đôi mắt em khi trong hang, tuyệt vọng, đôi mắt em trên đường về thung lũng, long lanh, và đôi mắt em trong phòng ngủ của em, nguôi dịu và ngời sáng.
Anh không biết anh bắt đầu coi em hơn cả mẹ bệnh nhân nhí của anh từ khi nào. Ngay từ ngày đầu tiên chăng? Khi em nói nốt câu ngạn ngữ Ả Rập anh đang nói dở chăng? Cái ngày anh đánh thức em giữa giấc ngủ, bởi vì anh cần chăm sóc Ludovic, và anh đã thấy em khiến người khác mủi lòng đến thế chăng? Hoặc có lẽ là khi anh đọc lá thư em viết cho anh để kể với anh về bé. Anh đã ngắm bức ảnh em gửi kèm lá thư ấy hồi lâu. Và rồi khi bé mất, anh đã đặt bức ảnh đó lên bàn đầu giường mình. Anh cần tiếp tục nhìn thấy hai mẹ con em mỗi ngày. Một hôm Chartotte đã hỏi anh ai đây. Anh đã trả tời “Hai thiên thần, bé cưng của ba ạ. Đó là hai thiên thần.” Anh nghĩ con bé đã tin lời anh nói và con bé đã làm đúng.
Anh đã ngưỡng mộ cách em chăm sóc con trai tại bệnh viện, rồi cách em đành để bé ra đi. Anh đã ngưỡng mộ sức mạnh mà em chứng tỏ những khi anh bắt em leo núi, để lên đến những đỉnh núi thực ra chỉ là những gò đồi nếu so với nỗi buồn của em. Anh những muốn hét lên cho toàn thế giới biết thực sự nỗi đau của em lớn đến mức nào, có lẽ bởi vì chính anh đã từng chạm vào nó.
Mỗi Chủ nhật chúng ta gặp nhau, anh đều thức dậy với hy vọng rằng em sẽ khá hơn một chút so với lần gặp trước đó, mặc dù anh biết rằng không thể lúc nào cũng như vậy được. Phần lớn con người ta đều hình dung rằng thời gian càng trôi qua, mọi chuyện càng ổn, nhưng những cảm xúc này không theo một đường thẳng tăng tiến, mà theo một đường hình sin, với những đỉnh cao và những hình lượn sóng.
Hôm qua, đỉnh đường cong đó đạt mức cao nhất, và anh hạnh phúc khi biết em cũng sẽ ở bên anh khi nó xuống đến mức thấp nhất, về phía em hoặc về phía anh.
Sao anh lại nảy ra ý tưởng nói với em về hình học nhỉ? Có điều em cũng đã nói với anh về thiên văn học đấy thôi.
Anh nóng lòng chờ đợi… Nóng lòng chờ đợi những ngày và những tuần sắp tới, được khám phá em, khám phá sự sâu kín trong em và làn da mềm dịu của em. Nóng lòng tiếp tục những chuyến leo núi dã ngoại của chúng ta, để chuyện trò và im lặng. Im lặng và nắm tay nhau. Nóng lòng được ôm em trong vòng tay khi chúng ta đã ở tít trên cao đó, và cùng nhau nhìn ngắm cuộc sống xô bồ phía dưới.
Nhưng chúng ta sẽ thong thả thôi. Sống với khoảnh khắc hiện tại. Chẳng có gì phải vội. Ngoại trừ việc khẩn cấp là hạnh phúc.
Em còn nhớ anh đã nói gì với em khi ở căng tin bệnh viện không? Khi em náu mình đằng sau chiếc que nhựa, vừa khuấy cà phê vừa tìm kiếm một hạt đường có lẽ vẫn chưa tan. Thật đáng yêu!… Khi đó ta đang nói về độ cao của thanh xà… Anh cao một mét tám mươi hai, và anh hy vọng mình đủ cao lớn đối với em…
Anh cũng từng nói với em rằng “khi yêu ta không bao giờ nhầm lẫn”, và hôm nay anh biết mình không nhầm lẫn, Julie à.
Anh không nhầm lẫn đâu.
Em có nghe thấy không? Anh không nhầm đâu.
Hôn em.
Romain.”