Paul đề nghị đưa cô về.
Julie đã chọn ghé qua nhà mình.
Cô đi như một bóng ma trong căn hộ nhỏ của mình, nơi kỷ niệm trỗi dậy từ những đồ vật nhỏ nhất. Chiếc trường kỷ nơi bé thích chơi trò nhào lộn, chiếc ghế của bé cạnh bàn bếp, những cuốn video hoạt hình, bé đã xem đi xem lại nhiều đến mức rốt cuộc những cuộn băng này phát ra tiếng lẹt xẹt sau mỗi vòng quay của bánh răng.
Và rồi phòng ngủ của bé…
Julie buông mình xuống chiếc giường nhỏ của con, vớ lấy những món đồ chơi đã không được chôn theo bé.
Cô nhắm mắt lại, rồi khóc, lặng lẽ, toàn thân run lên từng chặp đều đặn, không biết đang là mấy giờ, cũng không biết ngày hôm sau cô sẽ làm gì. Dẫu sao chăng nữa, thời gian cũng đã ngừng lại, lên kế hoạch phỏng có ích gì?
Tối nay, Julie muốn ngủ thiếp đi thật nhanh, và thật lâu. Có lẽ là ngủ mãi.
Paul không nói gì. Một lát sau, ông cầm tay cô và dắt cô ra tận xe. Ông lại chở cô qua nhà ông ngủ.
Paul kiểm soát những thời khắc quyết định.
Tối nay, cô gái trẻ đã đủ sức để tự cởi đồ. Nhưng không đủ sức để kháng cự. Cô lập tức ngủ thiếp đi. Như vậy càng tốt.
Sáng hôm sau, Julie thức giấc vẫn chỗ ấy, vẫn trong tư thế ấy, tay cầm chiếc khăn mùi soa ướt đẫm, hai mắt sưng mọng. Nỗi cô đơn chụp lấy cô như con sói vồ lấy con cừu. Không cho cô bất cứ cơ hội nào.
Miệng cô khô khốc, đắng ngắt, vì đã uống quá nhiều nước mắt.
Ngày không mục đích.
Đi dạo một chút. Khóc. Giúp Paul làm bếp. Khóc. Bóc hành. Khóc. Dù hành không hề làm cô cay mắt. Lần đầu tiên khóc vì hành. Đi thăm mộ. Khóc. Gọi cho Manon. Khóc.
Chiều tối, một tin nhắn ngắn gọn của Romain hạ cánh xuống điện thoại của cô.
“Tôi biết mình không thể làm vì để chống lại cảm giác cô đơn nơi cô, cần phải trải nghiệm nó, đương đầu với nó, chấp nhận nó, và lúc này hãy còn quá sớm để làm được điều ấy. Cô biết khóc, cái may mắn tuyệt vời mà phụ nữ có được. Tôi thường xuyên nghĩ đến cô. Hãy nghĩ đến tôi, nếu cô muốn có ai đó đồng hành. Tôi ở đây. Ôm cô.”
Sự thực là, Romain không ngừng nghĩ tới Julie và Ludovic. Thật vậy, bà y tá nói đúng, anh đã đặc biệt gắn bó với cậu bé này, và có lẽ cả với mẹ cậu. Rốt cuộc, anh tự nhủ có lẽ Ludovic ra đi là tốt hơn cả, tai nạn của cậu bé quá nghiêm trọng, và cơ may phục hồi sau các di chứng rất bấp bênh. Anh từng biết cha mẹ của những đứa trẻ cũng bị chấn thương tương tự, cả trên thân thể lẫn não bộ. Những đứa trẻ mà người ta gọi một cách hết sức tiêu cực là “thực vật”. Anh đã chứng kiến mọi chuyện. Những bậc cha mẹ đã tranh đấu, đã chuyển chỗ ở, thay đổi công ăn việc làm để không cách trung tâm điều trị quá xa, những cặp vợ chồng đã xích lại gần nhau trong thử thách này, những người đủ can đảm sinh thêm một đứa con, những người đã cắn xé nhau đến mức ly dị. Anh đã trải nghiệm những tình huống đối nghịch nhau, đôi lúc là với niềm vui, nhưng luôn luôn, lúc nào cũng là nỗi đau khổ, nỗi đau khổ ghê gớm vì nhìn thấy nỗi đau đớn trên gương mặt con mình.
Vậy nên anh hiểu Julie. Hiểu tại sao cô đã để bé ra đi, nhưng cũng đau đớn vì điều ấy.
Và rồi, Romain biết cô sẽ tìm lại được mong muốn đứng dậy và tiếp tục chuyến đi dài, bên cạnh những người khác, những người khác nữa, vài người cũ và vài người mới, bởi vì cuộc sống và những cuộc gặp gỡ trong đời là như thế, vòng vận động vĩnh cửu, theo nhịp độ của các biến cố. Vả lại khi rời khỏi dòng sông dài phẳng lặng của đời sống, ta phát hiện ra những ngả đường song song, dĩ nhiên là khó điều hướng hơn, nhưng cũng thú vị hơn, phong phú hơn những ngả đường của làn sóng chung mà ta chọn theo vì chúng dễ dàng hơn.
Romain biết rằng Julie đã ngồi lại bên vệ đường, rằng cô sẽ muốn được tạm nghỉ, rằng có lẽ cô thích “Trái đất ngừng quay để bước xuống”, như trong bài hát nọ, và rằng cô sẽ có thể một mình đứng dậy, nhưng anh muốn được đồng hành với cô một chút, từ nay về sau họ sẽ rời khỏi dòng sông dài phẳng lặng.
Những ngày sau tang lễ, cảm giác trống rỗng thật kinh khủng. Không thể chạm vào con, không thể nhìn thấy bé, và cảm nhận gánh nặng do sự vắng mặt của bé gây ra trong cuộc sống thường nhật nữa. Tới nghĩa trang thăm bé, và nhìn thấy những bông hoa đang dần héo úa, dấu hiệu cho thấy thời gian trôi qua, không có bé, cho thấy một con đường khác đang vạch ra và chính Julie phải đặt cọc tiêu cho con đường ấy. Mà không biết rõ mình đang đi đâu. Nhưng trên con đường của mình, cô vẫn thường xuyên quay lại nhìn cuộc sống trước đây, giống như những người yêu nhau và không thể chia lìa, nên dùng tay ra hiệu “chào nhé” với nhau cho tới tận cuối chân trời.
Vả chăng, Julie thậm chí không biết liệu cô có muốn đi tiếp về phía chân trời không. Cô đang trên đường ray, để nhìn đoàn tàu cuộc đời khởi động trở lại, chở theo tất cả những người còn sống, mà không thực sự chắc chắn là mình muốn leo lên tàu lần nữa. Cô những muốn nán lại trên sân ga cùng Ludovic, thêm một chút nữa, chỉ một chút nữa thôi.
Cứ đi đi đừng chờ tôi, tôi sẽ đuổi theo các bạn sau.
Có lẽ vậy…
Không chắc lắm…
Không muốn…