Chạm Tay Vào Hạnh Phúc

Lượt đọc: 230 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
MỘT TUẦN SAU… - Chương 1
Chuẩn Bị Lên Đường

❊ ❊ ❊

— Chào Julie, người đàn ông nói với cô sau khi đặt hàng hóa lên băng chuyền.

— Chào ông. Hôm nay ông đã cân mời thứ rồi chứ? cô hỏi, không hề có ý giễu cợt.

— Tôi tiến bộ rồi… Còn cô, đã ổn hơn chưa?

— Ổn hơn?

— Lần trước không phải cô hơi buồn sao?

— Không! cô đáp cộc lốc.

— Vậy là bụi bay vào mắt chăng?

— Chính xác! Phải trả tiền cho cái túi cách nhiệt này đấy, ông vẫn lấy chứ?

— Vâng! Có túi cách nhiệt cũng tốt hơn, đúng không?

— Tùy ông thôi. Tổng cộng hết bốn mươi bảy euro chín mươi lăm xu.

— Đây người đàn ông nói đoạn rút ra một tờ năm mươi euro, cô cứ giữ lấy tiền thừa.

— Dĩ nhiên là không rồi. Cấm nhận tiền trà nước.

— Vậy là để uống nước, tôi sẽ phải đợi cô hết ca rồi mới mời cô đi được phải không?

— Tôi không biết có được không.

— Cô sợ bị cười chê hay sao?

— Có lẽ ông phải tầm tuổi ông nội tôi rồi!

— Đừng quá lời thế, cô sẽ khiến tôi mếch lòng đấy!

— Ít nhất cũng tầm tuổi bố tôi…

— Một ông bố không có quyền mới con gái mình uống một ly sao?

— Tôi đâu phải con gái ông.

— Có ai biết đâu, ta có thể vờ như thế mà.

— Ông tìm cái gì? Thịt tươi chắc?

— Tôi đang tìm một nữ nhân viên dễ bị mua chuộc có thể hướng dẫn tôi xoay xở hiệu quả trong thể loại cửa hàng này.

— Còn tùy thuộc vào việc ông tìm kiếm thứ gì.

— Tôi tìm kiếm những nhãn hàng cho đàn ông độc thân sau ba mươi năm chung sống với một phụ nữ luôn quản lý mọi việc, bắt đầu từ việc đi chợ.

— Vậy là ông đang tìm kiếm thịt tươi rồi!

— Bây giờ, khi tôi đã có tôi cách nhiệt, rõ là phải dùng đến nó rồi.

— Dù có thót bụng lại thì tôi cũng không chui vừa cái túi cách nhiệt của ông đâu.

— Tôi đâu có đòi hỏi cô nhiều đến thế, chỉ là nhận lời uống một ly sau khi hết ca thôi mà. Mấy giờ cô xong việc?

— Hôm nay tôi được nghỉ từ một giờ đến ba giờ chiều.

— Cô dùng bữa ở đâu?

— Tôi có một quả táo.

— Một quả táo ư? Dù có tính theo giá nho đi chăng nữa thì một quả táo cũng không đủ bổ dưỡng. Tôi đỗ xe hàng đôi chờ cô ở lối P, chữ P trong từ Paul ấy, tôi có chiếc xe hai cầu màu xám hiệu Audi, chúng ta sẽ đi đâu đó dùng bữa.

Julie vừa đưa cho ông tờ biên lai vừa liếc mắt về phía những khách hàng tiếp theo đang ném cho cô ánh mắt căm hờn vì buộc phải chờ đợi. Cô phải dè chừng, họ có thể than phiền với giám đốc, và hắn có thể lợi dụng hoàn cảnh để đòi cô chiều chuộng hắn đôi chút.

Cô còn chưa biết lát nữa cô có tìm được chiếc xe hai cầu màu xám đỗ ở lối P không. Ai bảo người đàn ông này sẽ không đòi cô chiều chuộng mình như gã giám đốc? Tuy nhiên, trên một bãi đỗ xe giữa ban ngày ban mặt, cô sẽ không gặp nhiều rủi ro cho lắm. Vả lại, thật cảm động khi ông phải cố gắng xoay xở trong những chuyến mua sắm cho cuộc sống độc thân tập sự của mình.

Hôm nay là ngày làm việc cuối cùng của cô trước khi bắt đầu ba tuần nghỉ phép, cô có thể ăn mừng lắm chứ. Việc đó sẽ giúp cô khỏi phải tìm cách giết thời gian ở trung tâm thương mại trong suốt hai tiếng đồng hồ, vì không thể về nhà do cô không có tiền đổ xăng và muốn giữ gìn ô tô của mình hết mức có thể. Đúng là trong túi cô có một cuốn sách, vừa mới mướn ở thư viện, nhưng làm sao mà tránh được tiếng ồn xung quanh? Phòng giải lao dành cho nhân viên thì kinh khủng, không có cửa sổ, và những gã nhân viên quầy thịt thường giết thời gian bằng cách ném cho cô những nhận xét cũng vô duyên không kém gì con người trâu bò của họ.

Vả lại, với một chiếc xe hai cầu hiệu Audi, người đàn ông kia hẳn có thể mời cô vào một nhà hàng khá khẩm. Cô sẽ tranh thủ vỗ béo để đối phó với đoạn cuối tháng biết trước là sẽ khó khăn.

Giống như mọi cuối tháng khác…

Jérôme đã tìm ra một cô bác sĩ trực thay. Không nhiều kinh nghiệm lắm, nhưng thây kệ. Anh muốn đi ngắm biển, ngắm nhìn đường chân trời đằng xa, cố gắng quên đi những vũng lầy nơi anh đã chìm sâu vào từ ba tháng nay.

Cô gái trẻ phải đến vào tối nay, thậm chí anh đã cho cô mượn cả căn nhà trong thời gian lưu lại. Đêm nay họ sẽ ở chung nhà bởi lẽ ngày mai anh mới lên đường. Ban nãy bố anh đã gọi điện để hẹn giờ chính xác. Ông cũng đang khao khát được gặp lại bầu không khí ở biển.

Nhưng vì một lý do khác. Một dạng thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ còn hai giờ khám bệnh nữa thôi. Anh bám víu vào viễn cảnh du ngoạn để đủ sức giữ lưng thẳng và đầu ngẩng cao. Bác sĩ thì phải luôn khỏe mạnh. Bác sĩ thì không được yếu ớt. Bác sĩ chính là nền tảng vững chắc để các bệnh nhân yếu ớt bấu víu. Anh có trách nhiệm phải đứng vững như bàn thạch.

Một nền tảng không thể phá hủy cơ đấy!

Bị đặt mìn phá hủy, bị rút xuống thành con số không cách đây vài tháng, cái nền tảng này không còn đỡ nổi bất kỳ ai. Anh lắng nghe, kê đơn, bắt mạch, khâu vết thương, nhưng anh không nâng đỡ được nữa. Anh vẫn trụ được mà không cần đến thuốc chống trầm cảm, thế đã là tốt lắm rồi. Nhưng có dùng đến rượu.

Cậu bé sốt ruột chờ lúc tan trường. Bác trông trẻ tới đón cậu và lát nữa thôi mẹ sẽ được nghỉ phép. Mẹ sẽ ở nhà tất cả các buổi sáng, và các buổi tối nữa. Thậm chí cả các buổi trưa! Ở nhà Bác cậu được ăn ngon, nhưng dẫu sao cậu vẫn thích có mẹ ở bên hơn.

Cậu không thích trường học. Đúng là ở trường cậu học được vài bài hát nhưng nơi đây quá ồn ào, quá nhiều trẻ con chen chúc và làm phiền cậu, quá nhiều thứ phải làm, phải nhìn, phải nghe.

Mẹ cậu đã hứa khi nào mẹ nghỉ phép cậu sẽ không phải đến trường mẫu giáo tất cả các ngày nữa, mẹ muốn tranh thủ bên cậu. Cô giáo có nói gì cũng không quan trọng.

Mẹ cậu không giống những người mẹ khác. Trước tiên, mẹ là người xinh nhất. Cũng là người trẻ nhất nữa. Đôi khi, trông mẹ giống như một người chị đón em lúc tan trường. Vả lại, mẹ thường mặc kệ người khác muốn nghĩ gì thì nghĩ.

Mẹ cũng nói những từ bậy. Trong khi cậu thì, mỗi khi nói mấy từ đó ở trường, cậu đều bị phạt. Làm người lớn thật thích, ta có nói bậy cũng chẳng ai mắng.

Nhưng đôi khi mẹ cậu khóc vào buổi tối, khi trên bàn bày la liệt giấy tờ còn mẹ thì bấm máy tính.

Với cậu, ngày nào cũng ăn mì cũng chẳng sao. Cậu thích mì. Nhưng đúng là có thịt ăn vẫn ngon hơn. Ngon hơn là chỉ trộn bơ. Lợi thế của Bác, đó là có đủ tiền để mua những đồ ăn ngon…

Một giờ chiều.

Nghỉ trưa.

Muốn tới lối P để gặp người đàn ông có vẻ tốt bụng kia. Không chút ẩn ý.

Dẫu sao ông ấy cũng đáng tuổi bố cô mà! Nhưng thi thoảng thư giãn đầu óc một chút cũng tốt. Vả lại cô không hề khó chịu với viễn cảnh một bữa ăn đúng nghĩa.

Chiếc xe hai cầu đã ở đó, báo hiệu bằng một cú nháy đèn pha khi cô bước vào lối đi. Người đàn ông mỉm cười độ lượng khi cô ngồi vào ghế phụ. Nội thất da, bảng điều khiển bằng gỗ gụ, thảm trải sạch bong. Thậm chí không có lấy một viên sỏi nhỏ.

Ông ấy làm thế nào nhỉ?

Cả một thế giới ngăn cách kiểu xe sang trọng này với chiếc Renault 5 xập xệ, quá hạn sử dụng, chỉ chực long ra thành từng mảnh mỗi lần cô xoay chìa khóa điện. Với thùng xe nham nhở và ghế ngồi sờn rách. Đúng thế, cô không đặt nặng việc chăm sóc xe cho lắm, nhất là với một chiếc ô tô, trong mắt cô công dụng của nó chỉ gói gọn trong việc đưa cô từ điểm A đến điểm B. Chưng nào nó còn chạy, đó chính là công dụng cốt yếu. Thậm chí cô không dám hình dung nó bị hỏng. Cô cần chiếc xe để đi làm, nghĩa là để sống. Thanh gươm Damocles[1] của cô có hình dạng của một sợi dây cu roa truyền động lẽ ra đã phải thay từ hai mươi ngàn cây số trước. Chủ ga ra giải thích với cô rằng nếu sợi dây đó đứt, nó sẽ làm vỡ động cơ. Julie đã trả lời anh ta rằng nếu thay nó, cô sẽ không thể trả tiền thuê nhà. Quả đúng thế, anh ta đáp rằng nếu động cơ bị vỡ, cô sẽ không thể đi làm, vậy thì cô sẽ mất việc và cũng chẳng thể trả nổi tiền thuê nhà.

Chủ ga ra không phải chủ nhà băng, cô cầu nguyện để dây cu roa không đứt.

Paul đề xuất dùng bữa tại một nhà hàng mà cô không biết. Cô biết ít nhà hàng lắm. Cách siêu thị chỉ vài phút chạy xe.

— Tôi vui vì cô đã đến, ông chỉ nói thế.

— Đừng mong đợi gì ở tôi, tôi báo trước đấy! Julie xẵng giọng đáp.

— Cô chỉ gay gắt vậy thôi hay còn cắn nữa thế?

— Tôi không gay gắt, tôi chỉ nói cho rõ thôi.

— Tôi có thể mong đợi gì ở cô đây, ngoại trừ một vài kế hoạch mua sắm hợp lý?

— Được tôi chiều ý chẳng hạn, tôi quen với chuyện đó rồi.

— Vậy thì không, tôi không muốn chuyện đó!

— Thật hiếm có.

— Tất cả đàn ông đều đểu cáng hay sao?

— Đành phải tin là thế.

— Đột nhiên cô làm tôi thấy áp lực quá, tôi gần như thấy khó xử rồi.

— Sao vậy?

— Bởi vì lúc này, tôi phải chứng minh cho cô thấy tôi không phải là một tên đểu cáng.

— Đối với một người đàn ông chuyện đó khó đến vậy sao?

— Không… à mà, có đấy… tôi không biết nữa. Rồi chúng ta sẽ thấy.

Một khoảng lặng trôi qua…

— Tôi chỉ rủ cô đi ăn thôi, Paul nói tiếp, nói những chuyện linh tinh, về cô, nếu cô muốn, về tôi, nếu cô có hứng thú, không áp lực cũng không ẩn ý gì hết.

— Tôi thấy như vậy khá ổn, cô gái kết luận.

— Trên hết tôi mời cô ăn thêm chút gì đó chứ không chỉ là một quả táo!

— Tôi quen ăn trưa bằng một quả táo rồi…

— Thói quen không phải thứ có thể đảm bảo được cân bằng dinh dưỡng.

— Tôi làm theo khả năng của mình thôi.

— Hôm nay cô có thể gọi một thực đơn đầy đủ, với điều kiện khi quay về cô không nôn lên bảng điều khiển xe tôi.

— Tôi sẽ cố gắng, Julie đáp, rốt cuộc cô cũng mỉm cười!

Nhà hàng rất sang trọng. Julie cảm thấy gần như mất tự nhiên trong trang phục quần jean rách gấu, áo phông khoét và đôi giày vải đã bạc màu.

— Ông chắc là họ sẽ cho tôi vào chứ? cô hỏi.

— Tại sao lại không?

— Trông tôi không ăn nhập với khung cảnh.

— Người ta đâu có yêu cầu cô treo người lên tường.

— Rốt cuộc, tôi sẽ tạo ấn tượng xấu, không phải sao?

— Có chứ, dĩ nhiên! Nhưng mặc kệ đi. Với một chiếc thẻ tín dụng, ta có quyền tạo ấn tượng xấu mà. Thậm chí họ còn khá thích ấy chứ.

— Nhưng tôi không có thẻ tín dụng.

— Vậy thì… biết nói với cô sao nhỉ, Julie… Mặc dù nếu cô cho tôi cơ hội thể hiện, thì sẽ dễ dàng hơn cho tôi trong việc chứng tỏ với cô rằng tôi không phải kẻ thô lỗ. Đàn ông được giáo dục đến nơi đến chốn thường mời phụ nữ khi cùng dùng bữa tại nhà hàng. Trừ khi anh ta gặp phải một người theo chủ nghĩa nữ quyền thuần túy và cứng nhắc đến mức nhầm lẫn ga lăng với đểu cáng.

— Tôi cho là những người theo chủ nghĩa nữ quyền cũng có thẻ tín dụng…

— Trái lại, cô cần nhổ ngay bã kẹo cao su đi, nếu không, cô sẽ thực sự tạo ấn tượng xấu đấy.

Julie nghe theo. Cô xé một mẩu khăn giấy rồi gói ghém bằng chứng phạm tội trước khi bỏ nó vào gạt tàn. Người bồi bàn tới đưa thực đơn cho họ. Julie đọc lướt qua vài giây rồi đóng sập lại.

— Có chuyện gì vậy? Paul hỏi. Cô không muốn thử món gì sao?

— Quá đắt đối với tôi…, cô đáp, họng nghẹn lại.

— Cô là người theo chủ nghĩa nữ quyền chăng?

— Không, sao ông hỏi vậy?

— Vậy cô không định trả tiền đấy chứ?

— Cứ đưa một miếng vào miệng là tôi sẽ có cảm giác đang nhai một tờ năm euro mất.

— Cô đừng nhìn giá!

— Tôi không thể, tôi không cưỡng lại được, nó đã trở thành thói quen rồi, tôi xem giá mọi thứ, tôi đã cố cưỡng lại nhưng cột bên phải luôn thu hút ánh mắt tôi…

— Vậy tôi sẽ đọc thực đơn cho cô nghe.

— Mọi người sẽ nghĩ là tôi không biết đọc.

— Vậy tôi sẽ thì thầm thôi…

— Mọi người sẽ nghĩ ông đang tán tỉnh tôi trong khi nhìn ông đáng tuổi bố tôi.

— Julie, cứ để mọi người muốn nghĩ sao thì nghĩ, ông đáp và thở dài thích thú.

Paul bèn bắt đầu đọc thực đơn. Julie phải thường xuyên ngắt lời ông. Còn lâu cô mới biết tất cả những món được ghi trong thực đơn. Người bồi bàn đứng trong góc phòng quan sát trò mèo ở bàn số 9. Khi thấy người đàn ông mỉm cười đặt quyển thực đơn xuống bàn, anh ta tiến lại gần.

— Hai vị đã chọn món xong rồi ạ?

— Đúng vậy. Cho cô đây, món khai vị sẽ là cá hồi xông khói, tiếp theo là thịt thăn nõn kèm nấm mống gà, và tráng miệng là bánh kem lòng trắng trứng kèm phúc bồn tử. Tôi cũng thế. Chọn giúp chúng tôi một chai vang ngon nhé, chàng trai, tôi tin ở cậu.

— Thế còn món ăn kèm ạ?

— Khoai chiên. Để thay cho táo.

— Xin lỗi, ông bảo sao ạ? người bồi bàn hỏi.

— Không có gì, không có gì, Paul vừa đáp vừa nháy mắt với Julie.

Người bồi bàn lấy lại thực đơn rồi nhanh chóng rời đi. Julie vừa nhấm nháp ly xi rô lựu của mình vừa tò mò ngắm nghía cách bài trí.

— Đây là lần đầu tiên cô tới đây hả?

— Dĩ nhiên. Tôi làm gì có tiền để ăn nhà hàng.

— Ngay cả khi thi thoảng mới đi một lần sao?

— Phải.

— Cô đã bỏ lỡ điều gì đó rồi đấy.

— Giá như ông biết được tất cả những điều tôi từng bỏ lỡ!

— Dạng nào thế?

— Đủ thứ. Theo một cách chung nhất thì tôi bỏ lỡ cuộc đời mình. Tại sao ông lại mời tôi đi ăn nhà hàng?

— Cô khiến tôi thấy lo.

— Tôi á? cô thốt lên.

— Đúng thế, chính cô. Tôi biết chắc chắn rằng lần đầu tiên tôi ghé qua quầy của cô, cô không bị bụi bay vào mắt. Chuyện đó khiến tôi xúc động.

— Không cần thế đâu. Tôi đã hết buồn chuyện hôm đó rồi.

— Đã xảy ra chuyện gì vậy?

— Tại sao ông lại muốn biết?

— Bởi vì rất có thể tôi sẽ muốn đấm vỡ mặt gã nào đó đã khiến cô buồn. Tôi ghét những kẻ làm phụ nữ đau khổ.

— Ai bảo với ông đó là một gã đàn ông?

— Vì thấy cô đánh giá đàn ông cao quá.

— Ông thực sự muốn nghe tôi kể chuyện đã xảy ra chứ?

— Không, tôi hoàn toàn không quan tâm, chỉ là chuyện phiếm trong lúc chờ món khai vị thôi.

— Dĩ nhiên là có rồi!

— Hắn ta quấy rối tôi, đe dọa sẽ trả đũa tôi từ mấy tháng nay mỗi khi tôi mắc sai lầm. Hôm trước, hắn đã cam đoan là lần tới sẽ ăn tươi nuốt sống tôi.

— Cái gì kia? Paul nói, thiếu chút nữa thì sặc ngụm bia trong miệng.

— Tôi không có lựa chọn nào khác…

— Cô nói đùa sao?

— Không, và hắn biết hắn có thể chèn ép tôi bởi vì tôi không có lựa chọn nào khác.

— Chuyện này là sao vậy? Paul giận dữ nói.

— Hôm nọ, một đồng nghiệp đã lấy năm mươi euro trong quầy của tôi khi tôi đi vệ sinh. Tôi đã trông thấy cô ta cất túi của tôi vào chỗ cũ. Tôi bị triệu tập lên gặp giám đốc. Hắn bảo tôi là có thể đuổi việc tôi ngay lập tức, và lần sau, tôi phải tử tế với hắn.

— Cô không tố cáo cô đồng nghiệp kia hả?

— Không nên làm vậy.

— Bởi vì nên để bản thân bị ăn tươi nuốt sống ư? Paul hỏi. Hắn không đề nghị cô hoàn lại số tiền và kết thúc vụ này sao?

— Ông đùa à! Cơ hội này quá tốt. Từng có nhân viên thu ngân bị đuổi việc chỉ vì trót thó một phiếu giảm giá, ông biết đấy, những tờ phiếu được xuất cho khách cùng với biên lai mua hàng ấy. Khi khách hàng không muốn lấy phiếu đó, chúng tôi phải hủy đi. Nếu nhân viên thu ngân chúng tôi bị bắt quả tang giữ phiếu giảm giá, chúng tôi có thể đề nghị hoàn lại 1,80 euro, nhưng gã khốn đó cũng có thể quyết định đuổi việc chúng tôi. Thế nên ông hình dung xem, năm mươi euro…

— Nhưng tại sao cô không thay vào đó một tiền khác trước khi người ta nhận ra, nếu cô đã biết những rủi ro?!

— Bởi vì tôi không có số tiền đó.

— Trong siêu thị có máy rút tiền mà.

— Tôi không có số tiền đó, tôi nói với ông rồi mà.

— Nhưng ai mà chẳng có ít nhất năm mươi euro trong tài khoản ngân hàng.

— Ôi không. Đó là trước khi chi trả các hóa đơn thôi.

Paul bèn rút ví và lấy ra một tờ năm mươi euro, ông đưa nó cho Julie. Cô giận dữ nhìn ông.

— Cô cầm đi! Paul nói sau khi bồn chồn mân mê tờ tiền vài giây.

— Không có chuyện đó đâu.

— Tôi bảo cô cầm đi. Không có chuyện việc kia được tái diễn. Cô chỉ việc giấu nó vào góc ví, và giữ nó phòng trường hợp tương tự lại xảy ra.

— Ông chẳng có lý do gì để làm thế này.

— Dĩ nhiên là có chứ!… Tôi phải chứng tỏ cho cô thấy tôi không phải một tên đểu cáng. Bằng chứng số 1.

— Thế đấy, sau khi nghĩ rằng tôi mù chữ và là tình nhân của ông, giờ thì mọi người đang hình dung là ông trả tiền cho tôi để làm thế.

— Mọi người sẽ tự nhủ cô là con gái tôi và tôi đang cho cô tiền tiêu vặt.

— Ông thực sự muốn làm bố tôi cơ đấy!

— Cô có bằng chứng về chuyện đã xảy ra chứ? Nhất định phải có bằng chứng cho bên công đoàn.

— Bên gì kia?

— Tổ chức bảo vệ những người làm công ăn lương ấy. Đẫu sao cô cũng sẽ không để yên như vậy chứ.

— Tôi cần công việc này, tôi không thể cho phép mình đánh mất nó được.

— Thật vô lý…

— Đời là thế mà. Ông sống trên một hành tinh khác hay sao?

— Không, nhưng tôi không thể hình dung là có thể xử sự theo cách đó.

— Còn ông, ông làm việc ở đâu trong thế giới Kẹo Ngọt?

— Tôi là kỹ sư hàng không, hãng Bugatti.

— Có thú vị không?

— Mê li luôn.

— Kiếm được nhiều tiền không?

— Tôi không gặp khó khăn gì về tiền bạc. Vả chăng tôi đang ở chặng cuối của sự nghiệp và bắt đầu giảm tốc rồi. Tôi có thể sống bằng các khoản lợi tức.

— Một khoản thừa kế chăng?

— Không, một tấm bằng sáng chế được đăng ký độc quyền từ khi tôi mới bước chân vào nghề, ý tưởng sáng suốt vào đúng thời điểm, nó giúp tôi có thể thỏa mãn mọi nhu cầu.

— Ngoại trừ nhu cầu về đàn bà.

— Tôi không cần đàn bà.

— Không phải vợ ông đã bỏ đi sao?

— Đúng thế! Và việc đó là cần kíp. Tôi không chịu nổi bà ấy nữa rồi. Bà ấy rất hữu ích, nhưng thôi…

— Ông thấy đó, ông là một tên đểu cáng khi nói về phụ nữ như một thứ đồ vật hữu dụng. Thật may là tôi không có thẻ ngân hàng, nếu không, có lẽ tôi đã cho phép mình theo chủ nghĩa nữ quyền và cho ông một trận rồi.

— Chính bà ấy đã thấy rất tiện lơi khi kết hôn với một người đàn ông giàu có đấy chứ.

— Ông có con không?

— Một đứa con trai. Kết quả của cuộc hôn nhân đầu tiên.

— Rõ ràng là cuộc sống hôn nhân của ông không hề buồn tẻ. Người vợ đầu tiên cũng đã bỏ ông sao?…

— Theo một cách nào đó…, Paul đáp và nhìn ra chỗ khác vài giây trước khi nói tiếp, món thịt thăn của cô ngon chứ?

— Ngon tuyệt. Tôi đã không ăn thế này kể từ lễ ban thánh thể đầu tiên của tôi.

— Cô có bạn trai không? Paul hỏi tiếp, để thay đổi chủ đề.

— Sao ông lại hỏi câu đó?

— Thì hỏi thế thôi.

— Tôi không có bạn trai. Đời tôi chỉ có Ludovic thôi.

— Ludovic là ai thế?

— Con trai tôi.

— Cô có một đứa con trai? Paul ngạc nhiên.

— Đúng thế, nó sắp lên ba rồi.

— Nhưng cô bao nhiêu tuổi? ông sửng sốt hỏi.

— Hai mươi.

— Một tai nạn chăng?

— Đừng bao giờ nhắc đến Ludovic như thể nó là một tai nạn nữa. Thằng bé là điều tốt đẹp nhất từng đến trong đời tôi.

— Còn người bố?

— Không có bố.

— Sinh sản vô tính, sinh sản đơn tính hay phép mầu trong Kinh Thánh vậy? Paul thích thú hỏi.

— Tiệc tối có rượu…

— Và chính vì thế mà cô rất cần công việc của mình, đến mức đành lòng chịu đựng những điều khủng khiếp với gã giám đốc kia?!

— Vì thằng bé, đúng thế.

— Bố mẹ cô không giúp đỡ cô sao?

— Bố tôi đã đuổi tôi ra khỏi cửa khi biết tôi có thai.

— Còn mẹ cô?

— Bà uống rượu kể từ lúc đó, để quên. Tôi thường lén gặp bà. Hiếm khi thôi.

— Bức tranh mới tệ làm sao!

— Picasso đó. Một cuộc sống chẳng ra gì.

— Tại sao ông ấy lại đuổi cô ra khỏi cửa?

— Ông ấy là tín đồ Công giáo bảo thủ mà.

— Bảo thủ ư?

— Đúng vậy, tôi cho là thế, nếu không, hẳn ông ấy đã phải có chút thương xót tôi. Nhưng dù sao, tôi cũng không chịu đụng được ông ấy nữa. Nhà đã trở thành địa ngục. Tôi chưa bao giờ vừa với cái khuôn mà ông ấy muốn áp đặt cho tôi. Mặc váy kẻ ca rô để đi chơi dưới tuyết, ngày bé thì ta còn chịu được, nhưng đến tuổi thiếu niên thì ta bắt đầu suy nghĩ rồi. Và cả chống đối nữa.

Julie và Paul tiếp tục câu chuyện trong lúc dùng món tráng miệng. Cô kể cho ông nghe về căn nhà nơi cô sống cùng con trai trong một năm, cho đến tuổi thành niên, rồi việc cô thôi học sau khi tốt nghiệp phổ thông, nỗi khổ cực khi phải xoay xở trong cảnh khó khăn, công việc thu ngân hiện nay, lương thấp, giờ giấc khắc nghiệt, nhưng là nguồn thu nhập duy nhất để sống sót. Ngày nối tiếp ngày không thú vui, và niềm hạnh phúc được nghỉ phép bắt đầu từ tối nay, dù chỉ để khỏi phải gặp tên khốn Chasson. Và nhất là tranh thủ thời gian bên con, cô được gặp con quá ít: cứ hai ngày lại phải tan ca muộn một tối.

— Tôi đoán cô không đi nghỉ nhỉ? Con trai cô còn phải đi học mà.

— Trường học ấy hả, khi tôi nghỉ phép thì thằng bé sẽ chỉ tới đó khi nào nó muốn. Trong suốt cuộc đời, nó sẽ còn phải ở trường khá nhiều. Nhưng dĩ nhiên, tôi sẽ không đi nghỉ…

— Không bắt buộc phải đi học à?

— Không. Việc dạy dỗ mới là bắt buộc. Vậy nên, ở tuổi lên ba… Không phải như khi nó phải cày tích phân hay động năng.

— Cô biết hết những thứ đó? Paul ngạc nhiên.

— Vâng, sao lại không?… Tôi là nhân viên thu ngân chứ đâu có đần độn. Tôi có bằng tốt nghiệp trung học ban khoa học mà.

— Tại sao cô không học tiếp?

— Bằng cái gì đây?

— Hừm…, Paul đáp với nụ cười gượng gạo. Cô có thích vùng Bretagne không?

— Tôi chưa bao giờ tới đó. Hồi còn nhỏ, kỳ nghỉ nào chúng tôi cũng đến Lourdes. Nhưng vùng đó hẳn là đẹp lắm nhỉ.

— Tôi sẽ đưa cô tới đó.

— Sao kia?

— Sáng ngày mai, tôi sẽ tới Bretagne, nghỉ ngơi vài ngày. Cô đang được nghỉ phép, tôi sẽ đưa cô theo.

— Thế còn con trai tôi?

— Cô và con trai cô, dĩ nhiên. Chúng ta sẽ dạy cho bé môn động lực học của những con sóng và lực đẩy Archimedes. Bé sẽ học trước chương trình và sẽ khiến cô giáo mẫu giáo phải kinh ngạc.

— Rốt cuộc tôi sẽ thực sự tin là ông đang trông chờ ở tôi những điều bất lương đấy.

— Có cả con trai tôi mà. Nó cần hít thở không khí trong lành.

— Anh ta biết chuyện rồi ư? Anh ta đồng ý sao?

— Với câu hỏi đầu tiên thì không, và với câu hỏi thứ hai thì tôi chưa biết. Tôi không đòi hỏi nó phải đồng ý. Đó là nhà của tôi, đó là xe của tôi, tôi bỏ thời gian để đưa nó đến đó, chỉ còn thiếu nước nó đòi hỏi nọ kia nữa. Vả chăng, cô sẽ khiến nó phải đổi ý.

— Cả anh ta cũng đang tìm thịt tươi hả?

— Nó cũng không phải là một tên đểu cáng. Hãy thôi nghĩ người ta chỉ quan tâm đến cô vì chuyện đó đi.

— Vậy tại sao ông lải quan tâm đến tôi?

— Cô khiến người ta cảm động.

— Tôi khiến ông thương hại sao?

— Không hề. Nhưng trong một giờ vừa rồi chúng ta đã trò chuyện nhiều hơn cả mức tôi trò chuyện với vợ suốt sáu tháng sau cùng. Điều này khiến tôi thấy dễ chịu. Vả lại, tôi đã luôn mơ ước có một đứa con gái.

— Rõ ràng ông thực sự muốn coi mình như bố tôi…

— Vậy cô đồng ý chứ?

— Để ông làm bố tôi?

— Không! Vụ Bretagne kia.

— Tôi không biết nữa, tôi phải suy nghĩ đã…

— Tối nay hãy gọi cho tôi, khi nào cô quyết định xong, Paul đề xuất rồi đưa cho cô một tấm danh thiếp.

— Tôi không có điện thoại.

— Thế à?

— Họ đã cắt điện thoại cách đây ba tháng.

— Vậy tôi sẽ qua đón cô, rồi ta sẽ tính. Sáng mai lúc bảy giờ nhé. Cô sống ở đâu?

Julie cho ông địa chỉ, giải thích là địa chỉ này rất dễ tìm, ngay cạnh nhà thờ, trong khu nhà ở xã hội đặt giữa nơi trước đây vốn là nhà của cha xứ.

— Ngộ nhỉ. Cô bị một ông bố mộ đạo quá mức đuổi ra khỏi nhà rồi sống nơi vốn là nhà của cha xứ…

— Và cả sáng lẫn chiều tối đều nghe thấy tiếng chuông! Như trước kia. Nhưng chúng không còn giống nhau nữa.

Jérôme dõi theo cô gái đang lái xe vào khoảng sân rải sỏi của ngôi nhà. Cô đỗ xe, thu nhặt vài thứ đồ dùng vào túi xách, liếc qua gương chiếu hậu rồi máy móc vuốt gọn một lọn tóc. Rồi anh thấy cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, và thở ra một hơi dài trước khi xuống xe. Anh rời cửa sổ, để khỏi tạo ấn tượng là mình đang rình mò và bước xuống cầu thang tiến về phía lối vào. Tiếng chuông cửa đã vang lên.

Anh mở cửa, bắt gặp một cô gái trẻ bồn chồn và không được tự nhiên.

— Chào anh! cô nói đoạn chìa ra một bàn tay mềm như kẹo dẻo còn mắt hơi nhìn lảng đi chỗ khác. Caroline Lagarde, tôi là người trực thay cho anh đây.

— Xin chào, Caroline, Jérôme vừa nói vừa cố nặn ra một nụ cười.

Kết quả không lấy gì làm xuất sắc. Những nụ cười của anh thường giống những cái nhăn mặt. Từ vài tháng nay, mọi thứ ở anh đều giả tạo. - Cô tìm đường dễ chứ?

— Nhờ hệ thống GPS, ta tìm ra cả những xó xỉnh hẻo lánh nhất

— Cô thấy đây là xó xỉnh hẻo lánh sao?

— Không, không hề, ý tôi không phải vậy, xin thứ lỗi cô gái vừa đáp vừa cụp mắt nhìn xuống, vẻ bối rối thấy rõ.

— Tôi trêu cô thôi. Cô có hành lý cần dỡ khỏi xe không?

— Có, tôi sẽ đi lấy.

— Để tôi đi cùng cô.

Với đôi giày gót nhọn, cô gái bước đi trên sỏi như trên lớp băng mỏng. Cô nở nụ cười ngại ngùng với chủ nhà.

— Tôi nghĩ là để làm việc tại đây tôi sẽ phải đi giày vải.

— Chỉ khi cô muốn ra ngoài thôi. Phòng ở được bố trí trên gác còn tầng trệt là phòng khám. Giữa hai tầng không hề có viên sỏi nào. Trái lại, để đi khám bệnh tận nhà thì…

— Dẫu sao tôi cũng cần phải thích nghi. Đây là lần đầu tiên tôi trực thay đấy, anh không sợ chứ?

— Nếu cô đã đặt câu hỏi như vậy, có nguy cơ là tôi phải bắt đầu lo lắng thôi. Chúng ta đều phải trải qua chuyện đó mà. Ta phải bắt đầu vào một ngày nào đó chứ.

— Anh thật tử tế khi tiếp nhận tôi.

— Tôi cần một quãng thời gian nghỉ ngơi.

— Đúng đó, dẫu sao chuyện đó cũng khá rõ ràng.

— Cô có khiếu khen ngợi nhỉ.

— Xin lỗi, tôi xin lỗi ý tôi cũng không phải thế. Rốt cuộc trông sắc mặt anh không được tốt cho lắm, cô vừa nói vừa cúi nhìn xuống chân.

— Cô đừng xin lỗi. Tôi vẫn đang trêu cô thôi. Tôi cố gắng giúp cô cảm thấy thoải mái mà, cô có vẻ căng thẳng quá.

— Bởi vì đây là lần đầu tiên tôi trực thay. Tôi sợ mình không làm được.

— Đừng có giết ai, tôi chỉ yêu cầu cô có thế thôi.

— Tôi hy vọng thế. Ngộ nhỡ ra thì tôi vẫn có thể gọi điện cho anh chứ?

— Ngộ nhỡ cô giết ai đó hả?

— Ngộ nhỡ tôi cần gọi cho anh.

— Tôi không định sử dụng quãng thời gian nghỉ ngơi của mình như thế đâu, nhưng trong trường hợp tệ nhất, cô cứ gọi. Tôi cũng đã để lại cho cô thông tin liên hệ của các bác sĩ đang hành nghề quanh đây rồi. Cô đừng ngại, họ không cắn đâu.

Jérôme dẫn cô tham quan ngôi nhà, phòng khám ở tầng trệt, cách vận hành, từ máy tính đến sắp xếp lặt vặt, rồi tầng trên và phòng dành cho khách, nơi cô có thể ở vài tuần.

Sau đó anh quay xuống bếp để chuẩn bị bữa tối trong lúc cô dỡ đồ. Jérôme thấy bối rối vì sự hiện diện của cô gái này, sau chừng ấy ngày tháng cô đơn. Anh cảm thấy rất lạ, như thể đang tìm lại được những cảm giác đã đánh mất, những cảm xúc bị chôn vùi, một phần thiếu vắng trong anh được đánh thức, được lấp đầy. Bằng cái gì thì anh không biết, nhưng nó được lấp đầy, làm tiêu tan sự trống rỗng đáng sợ đang hút anh vào sâu bên trong con người anh như một hố đen.

Va li của anh đã sẵn sàng, anh chỉ còn phải ngủ vài tiếng. Hơn nữa, anh có thể ngủ dọc đường. Bố anh có khả năng lái xe một lèo cả nghìn cây số. Anh thì không còn được việc mấy nữa rồi. Ngay cả nấu một bữa ăn đáng gọi là bữa ăn cũng quá sức anh. Lần nào anh vào bếp, món mì cũng quá lửa còn thịt băm lại quá khô.

Anh đang ca thán về khả năng nấu nướng tệ hại của mình thì bỗng nghe thấy tiếng nức nở cuối hành lang. Anh tiến về phía phòng dành cho khách, khăn làm bếp vắt trên vai. Cô gái đang ngồi trên giường, hai tay bưng mặt, cố gắng ghìm những giọt lệ thổn thức.

Có chuyện gì vậy? Jérôme hỏi đoạn ngồi xuống cạnh cô.

— Tôi… tôi sợ, cô nấc lên.

— Sợ gì chứ?

— Sợ không làm nổi.

— Cô đừng lo. Chỉ là vài ca cảm cúm, viêm tai và mụn cóc ở gan bàn chân thôi. Những trường hợp phức tạp hơn thì chúng ta có thể hội ý qua điện thoại. Cô hãy tự tin lên. Nếu cô đạt được tới mức này, thì nghĩa là cô có khả năng chữa bệnh. Trừ phi cô đã gian lận trong tất cả các kỳ thi. Cô không gian lận đấy chứ?

— Không, dĩ nhiên rồi! Caroline phẫn nộ đứng bật dậy.

— Vậy thì mọi chuyện suôn sẻ cả.

Anh vừa đưa cho cô chiếc khăn lau bát để cô lau nước mắt - sẽ cần đến nó đấy, nếu không thì sẽ phải là một tấm ga giường - vừa lưu ý cô rằng, trái lại, trong bếp chẳng có gì suôn sẻ cả, và rằng anh không còn biết phải làm gì để cứu vãn món spaghetti Bologne với thịt băm khô khốc và mì đen quá lửa.

Lát sau, một chút bơ và một chai xốt cà chua là đủ để cô gái cứu vãn mọi thứ. Cô gần như phẫn nộ khi anh không có pho mai Pacma để ăn kèm, nhưng không cho phép mình quá đà đến mức đó. Những giọt nước mắt là đã…

Họ vừa dùng bữa vừa trao đổi về vài bệnh nhân có thể sẽ phát sinh vấn đề. Những nụ cười kín đáo thắp sáng đôi mắt đỏ hoe cho phép hy vọng áp lực đã giảm. Jérôme nhận thấy ít ra cô vẫn may mắn vì còn biết khóc. Đôi khi, khóc giúp ta nhẹ lòng. Nhưng đàn ông thì không khóc. Đàn ông thì phải cứng cỏi, không để lộ cảm xúc của bản thân. Đàn ông thì không được buông xuôi. Hồi còn nhỏ xíu anh vẫn từng nghe: “Đừng khóc, con là đàn ông kia mà!” Những tháng gần đây anh đã không khóc, dù chỉ một lần. Và nỗi buồn gặm nhấm anh như một con sâu phàm ăn trên phiến lá mùa xuân. Anh tự nhủ rằng nỗi đau bùng nổ một lần cho xong có lẽ sẽ làm ảnh hưởng đến đôi mắt, nhưng anh sẽ được nhẹ lòng.

Còn cứ thế này…

Nỗi buồn tự ý đến trú ngụ ở nơi sâu thẳm lòng anh mà không buồn hỏi ý kiến anh. Nó cảm thấy thoải mái như đang nhà mình. Anh có cố gắng tiêu khiển cũng vô ích, nó vẫn ở đó, nép vào một góc, sẵn sàng trồi lên bất cứ khi nào anh lơi lỏng. Khói bốc lên từ một ngôi nhà đang cháy, bạn mở một cánh cửa và khói tràn vào qua mọi khe hở dù nhỏ nhất, khiến mắt bạn cay xé và mũi không thở nổi. Biết gọi đội cứu hỏa nào đến dập loại đám cháy ấy đây?

Caroline đã bắt được anh hứa là sẽ trả lời những cuộc gọi của cô, điều kiện tiên quyết để đêm nay cô chợp mắt được một lát. Sau đó hai người họ ai về phòng nấy, môi nở nụ cười sau cùng để người kia an lòng.

Một cuộc gặp kỳ lạ. Anh mời cô tới giúp anh, thế rồi chính anh lại là người an ủi cô.

***

Mình đã chán phải mệt mỏi rồi. Chán phải nghi ngờ mọi việc và mọi người. Sáng mai, một người mình không quen biết sẽ tới đón mình để đưa mình đi Bretagne nghỉ hè cùng, cả mình và ông ấy đều dẫn theo con tới. Con trai ông ấy lớn tuổi hơn mình và mình cũng chẳng quen biết gì anh ta.

Có lẽ mẹ sẽ bảo mình rằng mình loạn trí mất rồi nên mới quyết định như thế. Mẹ chưa bao giờ dám mạo hiểm, dù chỉ một chút, cãi lời chồng lại càng không. Ngay cả khi liên quan đến việc đuổi mình ra khỏi nhà.

Mình có nguy cơ gặp phải chuyện gì đây?…

Rằng ông ấy là một mắt xích trong đường dây buôn bán phụ nữ và trẻ em sang châu Á chăng? Được thôi, xem nào! Đó là một khả năng. Nhưng với kiểu lo sợ ấy thì ta chẳng còn làm được gì trong cuộc đời này. Ta cứ việc nhốt mình trong nhà mà chờ chết. Giống như mẹ.

Thế nếu ông ấy thực lòng? Và nếu mình thực sự đã khiến ông ấy cảm động, như ông ấy khẳng định? Và nếu ông ấy là ngôi sao mai của mình, ngôi sao có thể dẫn mình tới với phép mầu của cuộc sống? Không phải phép mầu mà ta thấy trong Kinh Thánh nơi những nữ đồng trinh sinh con mà chẳng ai thấy chuyện đó là đáng ngờ. Không, phép mầu thực sự kia. Cuộc đời thực kia. Cuộc đời khiến ta muốn thức dậy vào buổi sáng, và đi ngủ vào buổi tối trong lòng tự nhủ “một ngày thật tươi đẹp”. Cuộc đời cho phép ta nuôi dạy con cái mà không phải hổ thẹn vì không thể lúc nào cũng tặng cho chúng món thịt thơm ngon và những đồ chơi xinh xắn vào dịp Giáng sinh.

Nhưng mặt khác, mình trông đợi điều gì ông ấy? Rằng ông ấy bao bọc mình ư? Như một con đĩ? Rằng ông ấy chơi trò Pretty Woman[2] với mình? Nếu ông ấy có nét gì đó giống với Richard Gere thì mình lại chẳng có điểm gì giống Julia Roberts. Vả lại, mình có lòng kiêu hãnh của mình. Chỉ riêng tờ năm mươi euro kia thôi mình đã thấy khó nuốt rồi. Tuy nhiên, nó đang được giấu kỹ dưới đáy ví mình và nếu nó tránh cho mình khỏi phải chui xuống gầm bàn của tên khốn Chasson, mình thú thật là mình sẽ nâng niu nó, giữ gìn nó và thường xuyên kiểm tra để biết chắc là nó vẫn còn ở đó.

Mình đã gọi cho Manon, cô bạn thân nhất, từ ca bin điện thoại của trung tâm thương mại. Dù sao, mình cũng cần nghe ý kiến của cô ấy, bởi cô ấy là bạn thân nhất của mình.

— Tận hưởng đi!

Cô ấy trả lời mình không chút ngập ngừng. Manon đúng là cô bạn trung thành nhất của mình.

Sở dĩ mình tới đó, là để được trông thấy hạnh phúc trong mắt Ludovic.

Xây những tòa lâu đài cát, không phải những tòa lâu đài Tây Ban Nha[3] như mình thường xây ở tuổi lên mười, khi mình vẫn còn tin chuyện hoàng tử bạch mã cưỡi ngựa trắng đến tìm công chúa nhỏ để đưa nàng tới một nơi thật xa.

Và sau đó, là để ngắm biển.

[1] Thanh gươm Damocles xuất phát từ một huyền thoại của người Hy Lạp kể về vị vua Dionysius cai trị xứ Syracuse. Theo huyền thoại này, thanh gươm được buộc bằng lông đuôi ngựa và treo ngay trên đầu vua Dionysius, có thể rơi xuống bất cứ lúc nào. (Mọi chú thích nếu không có lưu gì thêm đều là của người dịch.)

[2] Người đàn bà đẹp - Tên một bộ phim của đạo diễn Garry Marshall kể về mối tình giữa một đại gia (Richard Gere thủ vai) và một nàng Lọ Lem thời hiện đại (Julia Roberts thủ vai).

[3] Nguyên bản tiếng Pháp là châteaux en Espagne - thành ngữ dùng để chỉ những kế hoạch bất khả thi.

Người Dịch: Hồng Ngọc
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.