Trong khi chờ hai cánh cửa trượt bằng kim loại khép lại, Paul không ngờ rằng bàn tay chẳng biết từ đâu thò ra để chặn một trong hai cánh cửa đó lại là bàn tay Manon.
Trong khi nhảy xổ vào thang máy theo đúng nghĩa đen, bởi cô là vậy, luôn chạy theo thời gian và sống với tốc độ 200 cây số một giờ, Manon không ngờ là cô sẽ gặp Paul ở đó, ngón tay đang giơ về phía dãy số để chọn đúng tầng, kinh ngạc vì bị gián đoạn đà bấm số.
— Suýt thì tôi đã được chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng khi những ngón tay bị nghiến nát! ông thốt lên.
— Còn tôi, suýt nữa thì bỏ lỡ ông!
— Tôi đã hơi thấy nhớ[1] cô rồi đấy!
Manon đỏ mặt. Nhất là trong không gian kín thế này.
— Chúng ta tới cùng một nơi sao? cô hỏi để đổi chủ là?
— Ờ, thì, tôi nghĩ là đúng đấy. Cô đang bồn chồn, hoặc là?
— Hoặc là tôi không thích các loại thang máy, nhưng leo thang bộ tám tầng thì oải quá!
— Tại sao cô lại không thích?
— Tôi mắc chứng sợ chờ kín.
Thang máy bỗng dừng lại giữa hai tầng, nhấn chìm khoang thang trong cảnh tối tăm đột ngột.
— Chính ông đã dừng thang máy hả? Manon lo lắng hỏi.
— Không, không hề, tôi sẽ không bắt cô phải chịu cảnh này đâu, khi mà cô vừa bảo với tôi là cô mắc chứng sợ chỗ kín.
— Thế chúng ta làm gì bây giờ?
— Ồ, tôi có cả một bộ sưu tập những việc có thể đề xuất với cô trong hoàn cảnh này.
— Thậm chí chẳng buồn cười chút nào, tôi ghét vụ này.
— Cô ghét bộ sưu tập của tôi dù không biết nó gồm những gì sao?
— Tôi ghét thang máy, nhất là khi chúng bị hỏng.
Trong buồng thang máy này, ánh sáng chỉ phát ra từ một ngọn đèn nhỏ xíu khiến cho hình ảnh của mỗi người chỉ còn là một cái bóng đen trắng mờ ảo. Manon căng thẳng, cô ấn cùng lúc tất cả các nút.
— Ngộ nhỡ thang máy rơi thì sao?
— Chúng ta sẽ cùng nát bét. Tuy nhiên, chúng ta đang không ở cao lắm, hẳn là chúng ta sẽ thoát nạn chỉ với vài vết bầm dập. Tôi có thể ôm cô, cơ thể tôi sẽ làm giảm bớt lực va chạm.
— Thôi đi, chuyện này thực sự không buồn cười tí nào. Tôi đang sợ đây.
— Sợ gì chứ? Sợ tôi chăng?
— Không, dĩ nhiên tôi không sợ ông rồi. Sợ chúng ta không ra khỏi đây được.
— Tại sao chúng ta lại không ra khỏi đây được?
— Chúng ta có thể chết đói, hoặc chết khát, người ta có thể quên bẵng chúng ta:
— Khát lắm thì cũng phải sau năm ngày chúng ta mới chết. Nhân thể tôi cũng nói luôn, dù sao thì tốt hơn hết là không uống quá nhiều trong hoàn cảnh này, tình hình sẽ chẳng mấy mà trở nên khó kiểm soát. Còn về vụ đói, có lẽ phải năm tới sáu tuần ta mới chết đói được. Chúng ta còn vô khối thời gian. Nhất là tôi nếu so sánh lượng chất dự trữ của hai ta.
— Lẽ ra tôi nên leo cầu thang bộ. Tôi sẽ không rơi vào cảnh này.
— Nhưng tôi sẽ bỏ lỡ cô.
— Được rồi, nghiêm túc nào, chúng ta làm gì đây?
— Chúng ta sẽ gọi điện cho kỹ thuật viên, Paul đề nghị rồi nhấn nút gọi.
Tiếng chuông vang lên mà không có ai nhấc máy. Âm thanh đó vang trong thang máy như một tiếng kêu đau khổ trong đêm.
— Thế bây giờ, ta làm gì đây? Manon lo đắng.
— Tôi có thể đề nghị choàng tay ôm cô một cách nghiêm túc trong khi chờ người đến cứu, tôi tự nhủ rằng làm vậy có lẽ sẽ khiến cô cảm thấy dễ chịu.
Manon lập tức lại gần rồi nép vào người ông.
— Cô đã không ngần ngại lâu.
— Julie đã kể cho tôi nghe về ông. Về khả năng giúp người khác an lòng của ông. Lúc này tôi thực sự cần nó.
— Chúng ta đang ở trong bệnh viện, Manon ạ, họ không được phép quên chúng ta đâu, cô đừng lo…
— Julie nói đúng. Cánh tay ông đúng là khiến người ta an lòng.
— Cô bắt đầu hy vọng thang máy hỏng thật lâu ư?
— Tôi không đến mức đó đâu.
Thang máy liền rung chuyển, đồng thời ánh sáng cũng trở lại trong không gian nhỏ hẹp, khiến họ bỗng nhận thức được sự gần gũi hiện tại. Manon lùi lại một bước và mỉm cười ngại ngùng với ông, trước khi kín đáo sửa lại tóc.
Như thể chúng đã bị rối tung…
[1] Nguyên bản dùng động từ manquer vốn có nhiều nghĩa, Manon dùng với nghĩa “bỏ lỡ” thang máy, còn Paul lại dùng với nghĩa “nhớ nhung”.