Chạm Tay Vào Hạnh Phúc

Lượt đọc: 238 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17
Cây Sồi Vẹo Vọ

❊ ❊ ❊

Julie ra ngoài hít thở không khí trong lành. Ngày Chủ nhật mùa thu này thật dễ chịu. Ngày mai, cô sẽ đi làm trở lại. Thậm chí cô còn không biết mình sẽ làm thế nào để trụ vững. Nhân viên trợ giúp xã hội đã nói với cô về việc làm bán thời gian để chăm con ốm. Cô phải thông báo về việc này với giám đốc. Đó là một quyền lợi không thể bác bỏ. Cô biết dẫu sao hắn cũng sẽ tìm ra cách để bác bỏ quyền lợi đó. Về hình thức. Bởi vì sự độc ác chính là thứ ôxy hắn hít thở mỗi ngày.

Cô bắt tàu điện tới trung tâm thành phố rồi sang khu phố khác, đi dạo một chút giữa không gian xanh của một công viên. Julie ngồi xuống băng ghế kê dưới một gốc sồi. Cô quan sát cái cây già cỗi, quấn quanh thân cây là một cái đai mà một ngày đã trở nên quá chật nhưng mọi người quên tháo ra. Cây sợi đã phải lớn lên cùng cái đai đó. Nó đã mọc tỏa ra xung quanh, nhờ những cái bướu kỳ dị. So với những cây xung quanh, trông nó hơi kém cân đối, nhưng cũng cao ngang hàng. Nhìn từ xa thì không nhận thấy sự khác biệt. Có lẽ khi cắt ra, cây sồi không tạo được những tấm ván gỗ đẹp đẽ, nhưng nó tỏa bóng râm, không kém gì các cây khác. Vả lại nét đặc thù đó đã khiến nó trở nên đặc biệt, thậm chí nó còn trở thành một điểm hẹn, người ta nhận ra nó. Đó là một cái mốc. Những cây khác trở nên vô danh, vô vị.

Julie nghĩ đến Ludovic, nghĩ đến cái đai từ giờ trở đi sẽ quấn quanh bé, và có lẽ một ngày kia bé sẽ cảm thấy chật hẹp trong cái đai đó, trong những vết thương không ai xóa nổi mà vụ tai nạn đã gây ra. Bé cũng sẽ trở thành một cây sồi cao lớn, vững chãi và đặc biệt.

Mặc kệ chuyện ván gỗ đi.

Người Dịch: Hồng Ngọc
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.