Vài ngày sau.
Lúc tám giờ tối.
Julie tới căng tin, giờ này đã đóng cửa, nhưng chiếc máy bán đồ uống tự động ở đó sẽ nhả cho cô một cốc trà chanh có đường. Thứ duy nhất có thể luồn lách giữa những cục lạnh và cứng trong bụng cô lúc này.
Đồng xu của cô bị kẹt. Ý nghĩ đầu tiên: tại sao cuộc đời lại ra sức làm khổ cô đến thế? Như thể cô không còn khả năng tương đối hóa, để phân biệt những thứ ngu ngốc và tầm thường với những thứ nghiêm trọng hơn.
Cô bắt đầu vỗ vào chiếc máy, quanh khe nhét tiền xu.
Không có gì.
Cô vỗ mạnh hơn một chút, vào thành máy.
Không có gì.
Sau khi liếc mắt xung quanh để chắc chắn là chỉ có mình mình, Julie dồn sức tung chân đạp mạnh. Cô rên rỉ vì đau và ôm chân một lúc, vừa ôm vừa chửi thề như thuyền trưởng Haddock[1], nhưng đồng xu của cô đã rơi xuống đáy thùng và chiếc máy rốt cuộc cũng khạc ra một cốc nước. Cô sẽ hồi phục, nhưng chiếc máy sẽ giữ mãi dấu vết về cuộc gặp gỡ này.
Lẽ ra Julie đã có thể thỏa thuê trút giận lên thứ khác, thật xui xẻo cho cái máy bán đồ uống tự động. Cô cảm thấy khá hơn, không biết là nhờ trà chanh hay nhờ cú đạp.
Cả hai, thuyền trưởng ạ!
[1] Nhân vật trong loạt truyện tranh Những cuộc phiêu lưu của Tintin, ông là bạn than, luôn đồng hành cùng phóng viên Tintin trong những chuyến phiêu lưu của cậu.