Nỗi Kinh Hoàng Trườn Tới

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 116 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 70

❊ ❊ ❊

TÔI LẠI LAO MÌNH vào công việc. Tôi đã tự hứa với bản thân dù thế nào cũng sẽ giải quyết vụ bắt cóc. Hiệp Sĩ Đen sẽ không thể bại trận.

Một đêm mưa gió, lạnh lẽo, thê lương, tôi lặn lội một mình tới gặp Nina Cerisier lần nữa. Cái cô bé Cerisier này vẫn là người duy nhất đã thực sự trông thấy “tòng phạm” của Gary Soneji. Dẫu sao tôi cũng đã có mặt ở khu vực đó. Phải.

Tại sao tôi lại có mặt ở khu nhà giá rẻ Langley Terrace, lúc đêm hôm, trong cơn mưa phùn giá lạnh? Tôi đã trở thành một gã gàn dở không thể tìm đủ thông tin về một vụ bắt cóc đã xảy ra mười tám tháng. Vì tôi là một kẻ cầu toàn và đã sống như vậy trong ít nhất ba mươi năm cuộc đời. Vì tôi cần biết những gì đã thực sự xảy đến với Maggie Rose Dunne. Vì tôi không thể thoát khỏi ánh mắt của Mustaf Sanders. Vì tôi muốn biết sự thật về SonejiMurphy. Hoặc vì tôi cứ mãi tự nhủ như thế.

Glory Cerisier không mấy vui vẻ khi thấy tôi đứng ì ra trên bậc cửa trước nhà. Tôi đã đứng ngoài này hơn mười phút cho đến lúc bà mở cửa. Tôi đã gõ lên cánh cửa nhôm sứt sẹo tới sáu bảy lần.

“Thanh tra Cross, đã khuya rồi, ông biết mà. Chúng tôi không được phép tiếp tục sống hay sao?” bà hỏi khi mở toang cánh cửa. “Chúng tôi khó mà quên được những người nhà Sanders. Chúng tôi không cần ông cứ nhắc đi nhắc lại về họ mãi nữa.”

“Tôi biết gia đình bà không quên,” tôi đồng ý với người phụ nữ cao lớn gần năm mươi tuổi đang nhìn mình soi mói. Đôi mắt hình hạnh nhân. Một đôi mắt khá đẹp trên gương mặt không-đẹp-lắm. “Nhưng đây là những vụ giết người, thưa bà Cerisier, giết người dã man.”

“Kẻ sát nhân đã bị bắt rồi,” bà nói với tôi. “Ông biết điều đó chứ thanh tra Cross? Ông đã nghe tin đó chưa? Ông có đọc báo không?”

Lúc đó tôi lại một lần nữa cảm thấy mình chẳng đáng một xu. Tôi tin bà đang ngờ rằng tôi bị điên. Bà là người phụ nữ thông minh.

“Ôi, lạy Chúa tôi.” Tôi lắc đầu và phá lên cười. “Bà biết đấy, bà hoàn toàn đúng. Đúng là tôi loạn hết lên rồi. Tôi xin lỗi, tôi thực sự loạn hết cả rồi.”

Điều đó có vẻ khiến Glory Cerisier bớt đề phòng, và bà mỉm cười lại với tôi. Đó là nụ cười rộng thân thiện, khoe ra những chiếc răng cong mà đôi khi ta gặp các khu nhà giá rẻ.

“Hãy mời kẻ da đen khốn khổ này vào uống chút cà phê đi,” tôi nói. “Tôi khùng thật, nhưng chí ít thì tôi cũng nhận thức được điều đó. Mở cửa cho tôi nhé.”

“Được thôi, được thôi. Sao ông không vào đi, thanh tra. Chúng ta có thể nói chuyện thêm chút nữa. Nhưng chỉ thế thôi nhé.”

“Chỉ thế thôi,” tôi đồng ý với bà. Tôi đã vào được nhà chỉ đơn giản bằng cách nói với bà sự thật về mình.

Chúng tôi uống loại cà phê hòa tan rất tệ trong căn bếp bé xíu của nhà Cerisier. Thực sự bà là người thích nói chuyện. Glory Cerisier đặt cho tôi đủ loại câu hỏi về vụ xét xử.

Bà muốn biết cảm giác được lên truyền hình là như thế nào. Giống nhiều người, bà rất tò mò về nữ diễn viên Katherine Rose. Glory Cerisier thậm chí còn có riêng một giả thuyết về vụ bắt cóc.

“Gã đàn ông đó đã không làm việc này. Tôi nói về Gary Soneji, hay Murphy, hay bất kể hắn ta là ai đi nữa. Ai đó đã gài bẫy hắn, ông hiểu không,” Glory nói và cười. Tôi đồ rằng bà nghĩ thật buồn cười khi chia sẻ những ý tưởng điên rồ với một viên cảnh sát điên rồ ở DC.

“Hãy chiều ý tôi một lần cuối thôi nhé,” tôi nói, rốt cuộc cũng trở lại với điều tôi thực sự muốn trao đổi. “Hãy nhắc lại với tôi những gì Nina nói cô bé đã thấy đêm đó. Hãy nói với tôi những gì Nina kể với bà. Đúng như những gì bà còn nhớ.”

“Tại sao ông tự làm khổ mình thế này?” Glory muốn hỏi tôi trước. “Tại sao ông lại ở đây, lúc mười giờ đêm?”

“Tôi không biết tại sao, Glory ạ.” Tôi nhún vai và nhấp ngụm cà phê có vị thật tệ. “Có lẽ vì tôi cần biết tại sao tôi được chọn ở Miami. Tôi không biết chắc lắm, nhưng tôi cũng đã ở đây rồi.”

“Chuyện ấy khiến ông phát điên phải không? Vụ bắt cóc những đứa trẻ ấy.”

“Phải. Nó làm tôi phát điên. Hãy kể lại cho tôi những gì Nina đã thấy. Hãy nói với tôi về người đàn ông trong chiếc xe ô tô đi cùng với Gary Soneji.”

“Nina, kể từ khi còn bé tí đã yêu cái bậu cửa sổ trên cầu thang nhà chúng tôi,” Glory bắt đầu lại câu chuyện. “Đó là cánh cửa nhìn ra thế giới của Nina, luôn là như vậy. Con bé cuộn mình ở đó và đọc sách, hoặc vuốt ve một trong mấy con mèo của nó. Đôi khi nó nhìn vô định. Nó đã ở bên cái cửa sổ ấy khi trông thấy gã đàn ông da trắng, Gary Soneji. Chúng tôi rất ít gặp những người đàn ông da trắng ở vùng này. Chủ yếu là người da đen, đôi khi là người gốc Tây Ban Nha. Vì thế gã đàn ông làm con bé chú ý. Càng nhìn, con bé dường như càng thấy lạ. Giống như nó đã nói với ông. Hắn đang quan sát ngôi nhà của gia đình Sanders. Như thể hắn đang quan sát ngôi nhà hay gì đó. Và có một người đàn ông khác, ngồi trong ô tô, hắn theo dõi gã đàn ông đang quan sát ngôi nhà.”

Đúng rồi. Trí óc mệt mỏi và quá tải của tôi bằng cách nào đó đã cố gắng tóm bắt được các từ khóa trong những điều bà vừa kể.

Glory Cerisier đang chuẩn bị tiếp tục câu chuyện, nhưng tôi cắt lời. “Bà vừa nói người đàn ông trong ô tô đang theo dõi Gary Soneji. Bà nói hắn đang theo dõi gã đó hả.”

“Tôi đã nói thế, phải không nhỉ? Tôi quên hết rồi. Nina từng bảo hai gã đàn ông đi cùng nhau. Giống như một nhóm người bán hàng hay gì đó. Anh biết đấy, đôi khi đó là cách họ khoanh vùng một con phố. Nhưng khi kể lại, nó lại bảo tôi là người đàn ông trong ô tô đang theo dõi người kia. Tôi tin đó là điều nó nói. Tôi gần như chắc chắn vậy. Để tôi hỏi Nina. Tôi cũng không chắc lắm.”

Ngay sau đó, ba chúng tôi ngồi trò chuyện với nhau.

Glory Cerisier giúp tôi tiếp cận Nina, và Nina cuối cùng đã hợp tác. Phải, cô bé chắc chắn là người đàn ông ngồi trong ô tô đã theo dõi Gary Soneji. Người đàn ông đó không đi cùng với Soneji. Nina Cerisier nhớ rất rõ là người đàn ông trong ô tô đã theo dõi gã kia.

Cô bé không biết gã đàn ông đang quan sát đó là người da trắng hay da đen. Cô bé đã không đề cập tới chuyện này vì nghĩ điều đó dường như không quan trọng, và như thế thậm chí còn khiến cảnh sát chất vấn thêm. Giống như mọi đứa trẻ ở khu Đông Nam, Nina ghét cảnh sát và e ngại họ.

Gã đàn ông trong ô tô đã theo dõi Gary Soneji.

Có thể rốt cuộc chẳng có tay “tòng phạm” nào, nhưng ai đã theo dõi Gary SonejiMurphy khi hắn khoanh vùng các nạn nhân tiềm năng của hắn? Người đó có thể là ai?

THƯ VIỆN EBOOK (TVE-4U) Tác phẩm NỖI KINH HOÀNG TRƯỜN TỚI Tác giả James Patterson Dịch giả Trần Quý Dương - Dương Kim Thoa Tủ sách Văn học nước ngoài Thể loại Trinh Thám Phát hành Nhã Nam NXB Nhà xuất bản Hà Nội 2016 —✥— EBOOK©VCTVEGROUP 12
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.