Evan Bell và Ellen Page đứng trước màn hình giám sát, chăm chú xem lại cảnh quay. Cảnh quay vừa rồi hoàn toàn là một cú máy dài từ đầu đến cuối, thể hiện rõ nét sự tương tác giữa hai người. Nhưng Evan Bell lại đứng tại chỗ suy nghĩ.
“Sao vậy, tôi thấy cảnh quay vừa rồi rất hoàn hảo mà, mọi thứ từ ánh sáng, góc máy cho đến diễn xuất của hai người đều không có vấn đề gì.” Christopher Nolan tò mò hỏi, dù biết mình có lẽ không có thiên phú trong các phân đoạn tình cảm, nhưng ông vẫn không ngại hỏi ý kiến.
Evan Bell vẫn dán mắt vào màn hình giám sát, nhưng đầu lại hơi nghiêng về phía Christopher Nolan: “Chris, đoạn phim vừa rồi dài đúng sáu mươi giây, đúng không?” Christopher Nolan gật đầu: “Một cú máy dài sáu mươi giây, thể hiện rõ tương tác và biến chuyển cảm xúc giữa Cobb và Ariadne. Điều này không chỉ ghi lại chân thực từng thay đổi trong cảnh quay mà còn tối đa hóa hiệu ứng ánh sáng, đó là ý định ban đầu của tôi.”
Evan Bell tìm ra vấn đề, quay đầu nhìn Christopher Nolan, trên mặt nở nụ cười: “Nếu theo dự tính của tôi thì cảnh quay vừa rồi hoàn toàn không có vấn đề gì, bây giờ có thể tiếp tục quay cảnh tiếp theo.” Christopher Nolan mỉm cười, Ellen Page bên cạnh cũng cười gật đầu. Trước đó họ đã tập dượt cảnh này năm lần rồi mới quay thật, không ngờ một lần đã đạt được yêu cầu khắt khe của Evan Bell. Thế nhưng, nghe giọng điệu của Evan Bell, hình như vẫn còn lời muốn nói, quả nhiên...
“Nhưng.” Evan Bell chuyển hướng câu chuyện sang một nhịp điệu khác: “Cú máy dài như vậy dùng trong phim của tôi thì không thành vấn đề gì, ngoài việc ánh sáng chưa đủ đầy đặn.” Đạo diễn hình ảnh ruột của Christopher Nolan là Wally Pfister nghe thấy thế liền hét lên “Hey” tỏ vẻ bất mãn, khiến mọi người xung quanh bật cười. Evan Bell cũng mỉm cười giơ tay về phía Wally Pfister tỏ ý xin lỗi, rồi tiếp tục nói: “Nhưng đặt trong cảnh quay trước đó của anh, hay nói chính xác hơn là đặt trong một bộ phim hành động khoa học viễn tưởng có tiết tấu nhanh như vậy thì lại trở nên lạc quẻ.”
Nói một cách dễ hiểu hơn, một cú máy dài sáu mươi giây như vậy đặt trong một bộ phim thương mại thì quá mức làm màu và cố ý. Nó không phù hợp với phong cách tổng thể của bộ phim.
“Vậy thì, cảnh quay này coi như là một tác phẩm thất bại.” Evan Bell kết luận. Bộ phim này là tác phẩm hợp tác giữa anh và Christopher Nolan, mỗi bên đều có sở trường riêng, nhưng đồng thời cũng có những phần phải thỏa hiệp với đối phương, đó mới là đạo làm việc chung.
Christopher Nolan cũng hiểu ý Evan Bell, nhưng ông lại lộ ra vẻ tiếc nuối: “Evan, cậu nghiêm túc chứ? Cảnh quay này thực sự rất xuất sắc và kinh điển. Đây là đặc sắc của cậu, tôi nghĩ cả đời này cũng không học được. Nhưng nếu bỏ đi thì thật đáng tiếc.”
Evan Bell vỗ vai Christopher Nolan, cười nói: “Chúng ta sở trường những thứ khác nhau.” Nếu để Evan Bell quay ra một tác phẩm hoàn toàn dựa vào cấu trúc và biên tập như “Memento”, thì anh chắc chắn sẽ ngẩn người. Câu nói này khiến Christopher Nolan cũng bật cười.
“Tôi cũng không nỡ bỏ cảnh quay này, hiếm khi tôi và Ellen biểu hiện xuất sắc như vậy, biết đâu tôi còn có thể giành thêm một bức tượng vàng nữa đấy.” Câu nói đầy vẻ trêu chọc của Evan Bell khiến không ít nhân viên tại hiện trường bắt đầu ồ lên, tiếng huýt sáo và vỗ tay vang lên khắp nơi. Cũng có một số nhân viên đảo mắt trước trò đùa của Evan Bell: “Tôi nghĩ có thể giữ lại cảnh quay này, nhưng cần thêm một vài cảnh quay cận cảnh khi nói chuyện để thể hiện cảm xúc của nhân vật một cách trực quan hơn. Tuy nhiên cần điều chỉnh lại một chút về ánh sáng, sau đó trong khâu hậu kỳ, lấy cú máy dài làm nền tảng, thông qua các cảnh quay cận mặt để xây dựng toàn bộ phân đoạn này.”
“Như vậy sẽ không bị nghệ thuật hóa quá mức nữa!” Christopher Nolan tiếp lời Evan Bell rồi đi đến kết luận: “Nhưng làm vậy thì hiệu ứng ẩn dụ do ánh sáng tạo ra chẳng phải sẽ không đủ sao? Tôi cảm thấy như thế là phá hỏng cảm giác của cảnh quay này rồi.” Christopher Nolan tất nhiên biết phương pháp mà Evan Bell nói, dù sao đó cũng là phương pháp rất cơ bản, nhưng về khâu kiểm soát, ông vốn không có sự nhạy bén này trong các cảnh tình cảm.
Evan Bell nhún vai: “Hãy để chúng tôi thử xem.” Đây không phải là sở trường của Christopher Nolan, nhưng lại là chiêu bài sở trường của Evan Bell.
Trước khi bắt đầu quay lại, Evan Bell đã thảo luận với Wally Pfister và Robert Ferris, sau đó trao đổi một lúc với Ellen Page. Lúc này, Evan Bell đã quay trở lại vai trò đạo diễn, đây cũng là vị trí mà anh rất thích nghi, nhanh chóng điều động được cả đoàn làm phim.
Việc quay bổ sung các cảnh cận bắt đầu rất nhanh, lần này ánh sáng được điều chỉnh một chút. Ánh sáng bao phủ lên người Ellen Page so với Cobb thì sáng hơn, nhưng không phải kiểu ánh sáng gắt trực tiếp, mà là để Ellen Page đứng ở nơi thuận sáng, ánh sáng đổ dồn từ khắp mọi phía sẽ khiến biểu cảm của Ellen Page trông rõ nét hơn.
Trong quá trình quay, nhờ vào diễn xuất của Ellen Page, sự sắc sảo của cô được thể hiện rõ, đồng thời cũng bộc lộ hoàn cảnh hiện tại của Ariadne. Ariadne là một sinh viên đại học mới chập chững vào nghề, đang ở độ tuổi thanh xuân phơi phới, nên suy nghĩ táo bạo, dám nghĩ dám làm, lại không thiếu sự tinh tế và nhạy bén của con gái; nhưng đồng thời cô cũng là lần đầu tiên tiếp xúc với cái gọi là Kiến trúc sư giấc mơ, đây là một thế giới hoàn toàn mới đối với cô, nên cô là một 'tay mơ', mọi chuyện trong giấc mơ đều là ẩn số đối với cô, bất kỳ sai sót nào có thể xảy ra đều khiến cô nảy sinh nỗi sợ hãi.
Trong quá trình trước đó khi Cobb giới thiệu với Ariadne về việc xây dựng giấc mơ, Ariadne đã bị Mal đột ngột xuất hiện giết chết trong giấc mơ của Cobb. Không ai thích cảm giác bị giết, ngay cả trong giấc mơ – huống hồ đây còn là một giấc mơ chân thực đến thế, điều này khiến Ariadne vốn đã nhạy cảm với sự tồn tại của Mal, đồng thời cũng khiến cảm giác an toàn trong giấc mơ giảm đi rất nhiều.
Biết tin Mal là vợ của Cobb, và có khả năng gây ảnh hưởng chí mạng đến nhiệm vụ, cảm xúc của Ariadne chủ yếu là lo lắng, nhưng trong sự lo lắng này lại khá phức tạp, vừa lo cho nhiệm vụ, lo cho Cobb, lại vừa có nỗi sợ hãi cái chết, nỗi sợ về những điều bất ngờ. Chính điều đó khiến cách diễn đạt của cô trở nên khá trực diện.
Ở phía bên kia, Cobb, trong các cảnh quay cận, vẫn lấy hiệu ứng ánh sáng làm chủ đạo, nhưng sẽ tăng cường một chút ánh sáng xung quanh để biểu cảm của Evan Bell không quá mờ ảo mà rõ nét hơn một chút, điều này rất cần thiết để thể hiện sự giằng xé và mâu thuẫn trong nội tâm nhân vật Cobb. Sau đó chủ yếu vẫn dựa vào diễn xuất tinh tế của Evan Bell để truyền tải sự dồn nén 'muốn nói lại thôi'.
Lần thể hiện này lại khác với Dexter trong “One Day”. Trong “One Day”, tính cách của Dexter thực ra rất phô trương, còn sự trầm ổn mà Evan Bell diễn đạt nhiều hơn là thể hiện chất cảm của toàn bộ tính cách, nói thẳng ra là thể hiện được chất quý tộc của nhân vật, chứ không phải khoe khoang như trọc phú, nên sự trầm ổn trong “One Day” được thể hiện nhiều hơn ở việc trau chuốt tính cách.
Nhưng “Inception” lại thiên về khai thác ở tầng tâm lý nhiều hơn, để nỗi đau sâu thẳm trong lòng nhân vật Cobb trào dâng. Tổng kết một cách đơn giản, Cobb là một người góa vợ tự trách bản thân đã hại chết vợ, nhưng đồng thời vì hiểu lầm này mà buộc phải rời xa quê hương, rời xa những đứa con mà mình yêu thương tha thiết. Một nhân vật như vậy cần có chiều sâu và sự phức tạp, gần như ngay từ khi phim bắt đầu, bản thân nhân vật này đã luôn kìm nén chính mình, những xung đột mâu thuẫn liên tục bùng phát trên lông mày của Cobb. Ngoài những cảm xúc phức tạp trong nội tâm, Cobb còn phải luôn cảnh giác xem mình đang ở trong giấc mơ hay thực tại. Một mặt anh tự trách về cái chết của Mal, nhưng mặt khác lại phải tránh để sự tồn tại của Mal gây thêm ảnh hưởng đến cuộc sống của mình, ranh giới mờ nhạt giữa giấc mơ và thực tại khiến anh luôn cảm thấy như đang đi trên dây thép ở độ cao lớn, luôn nơm nớp lo sợ.
Cho nên, đừng coi thường “Inception” vì nó là phim khoa học viễn tưởng, hay nói là phim thương mại, nhưng độ khó khi diễn vai Cobb không hề thua kém các nhân vật trước đây của Evan Bell. Mặc dù về mặt trực quan, Cobb chắc chắn không thể sánh được với cảm giác va chạm mà Joker trong “The Dark Knight” mang lại, nhưng xét về độ khó diễn xuất và độ hoàn thiện của màn trình diễn, thì không hề đơn giản hơn Joker chút nào.
Evan Bell và Ellen Page đều là những diễn viên xuất sắc, hơn nữa họ đã nhập vai từ trước đó, nên sau khi bắt đầu quay các cảnh cận, họ không tốn quá nhiều sức lực, chỉ mất chưa đầy hai mươi phút là đã quay xong tất cả các cảnh quay của phân đoạn này.
Evan Bell và Christopher Nolan thảo luận đơn giản một chút về hiệu quả hình ảnh sau khi biên tập, rồi chốt lại là cảnh này chính thức kết thúc, có thể tiếp tục quay cảnh tiếp theo.
Nhìn hiện tại, quá trình quay “Inception” đã dần đi vào quỹ đạo, sự hợp tác giữa Evan Bell và Christopher Nolan trên cương vị đạo diễn ngày càng ăn ý, những tia lửa bùng nổ khi thảo luận về các chủ đề cùng quan tâm ngày càng sáng hơn trên phim trường, khiến toàn bộ tác phẩm tiến những bước dài về phía chất lượng hoàn hảo hơn.
Ngay lúc đoàn làm phim “Inception” đang khẩn trương để lại dấu chân trên khắp thế giới, các phóng viên ngoài việc phải dành phần lớn năng lượng để quan tâm sát sao đến tin tức mới nhất của đoàn làm phim, với hy vọng có thể giành được độc quyền tin tức để thu hút ánh nhìn của vô số khán giả; đồng thời còn phải phân chia một phần năng lượng để khóa chặt vào thị trường phim ảnh Bắc Mỹ sôi động của mùa hè năm 2009. Đây là thời điểm nhộn nhịp nhất trong năm của giới điện ảnh, không ai muốn bỏ lỡ, ngay cả các phóng viên truyền thông trong giới giải trí cũng vậy.