Đại Nghệ Thuật Gia

Lượt đọc: 8716 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2181 Chốn nghỉ chân

❊ ❊ ❊

Carson Daly quay người rời đi, để lại sân khấu cho Evan Bell. Evan Bell cũng không đi thay trang phục hay chuẩn bị gì thêm, chỉ quay đầu nhìn ban nhạc hiện trường một cái. Ban nhạc hiện trường là một khâu vô cùng chú trọng sự phối hợp, sự ăn ý giữa ca sĩ và ban nhạc sẽ quyết định chất lượng buổi biểu diễn. Evan Bell đã quen với cảm giác hợp tác cùng Pháp Ngoại Cuồng Đồ, thay đổi ban nhạc biểu diễn vốn không phải vấn đề gì to tát, nhưng việc không hề có buổi tổng duyệt nào thì quả thực đáng lo ngại.

Evan Bell nói với ban nhạc, "Cho tôi một nhịp điệu."

Ban nhạc hiện trường cũng biết Evan Bell là một ca sĩ có kỹ năng biểu diễn thực tế rất phong phú, dù không có tổng duyệt nhưng họ có thể dùng kinh nghiệm để bù đắp, cho nên khi nghe những lời của Evan Bell, ban nhạc hiện trường liền nhìn nhau, tay trống tiên phong gõ nhịp, tiếng trống "bùm bùm bùm" bắt đầu lan tỏa từ dàn âm thanh, Evan Bell nhấc tay phải lên, dùng đầu ngón tay khẽ gõ theo nhịp điệu trên không trung. Đây thực chất là một cách thức để Evan Bell tương tác với ban nhạc, hai bên đang tìm kiếm một điểm kết nối phù hợp.

Đột nhiên thấy tay phải Evan Bell trầm xuống, tiếng đàn keyboard của ban nhạc liền rơi xuống, âm thanh nhạc khúc trong trẻo mà mạnh mẽ của "Chốn nghỉ chân" liền vọt ra, Evan Bell cúi đầu, dùng đôi tai của mình để nhận biết đặc điểm diễn tấu của ban nhạc.

Phần dạo đầu của "Chốn nghỉ chân" vô cùng đặc biệt, hoàn toàn dùng tiếng keyboard để cấu thành, thế nhưng lại mang theo một loại sức mạnh truyền tải ra từ trong cốt lõi của giai điệu. Thậm chí có thể hình dung trong đầu áp lực nặng tựa ngàn cân khi những ngón tay tiếp xúc với phím đàn, nhưng sau tiếng keyboard mạnh mẽ này lại phảng phất như dòng suối trong vắt róc rách, khẽ nhảy múa bên tai. Mang theo một cảm giác vừa thanh mát lại vừa ẩn chứa nỗi buồn.

"Nước mắt nàng rơi trên vai ta, xoay vòng trong ánh mắt cầu xin ta ở lại," Evan Bell cầm lấy micro, bắt đầu hát lên, mặc dù tông giọng khởi đầu không cao, nhưng giọng hát của Evan Bell lại vô cùng rõ ràng mạnh mẽ, nhả chữ hơi tách bạch rõ nét. Để giai điệu rò rỉ ra từ kẽ môi, cảm xúc chân thực của bài hát cứ thế chậm rãi vây quanh bên tai, "Cuối cùng ta vẫn quyết định ra đi chiến đấu. Có lẽ ta đã muộn một chút, nhưng vận may sẽ đi theo. Nếu có thể, ta nên mang theo nàng, nhưng rất tiếc. Ta buộc phải nói lời từ bỏ."

Sau khi phần hát của đoạn thứ nhất và ban nhạc hiện trường ăn khớp với nhau, toàn bộ nhịp điệu đều đã nằm trong lòng bàn tay của Evan Bell, buổi biểu diễn cũng dần dần cởi bỏ mọi ràng buộc. Giai điệu bắt đầu chậm rãi nâng cao, giọng hát của Evan Bell hòa cùng tiếng phím đàn đanh thép mạnh mẽ, hoàn toàn bùng nổ, "Hãy vứt bỏ sự nghi hoặc và bất an của nàng vào trong gió, có lẽ nàng sẽ chần chừ, nhưng ta đều ghi tạc trong lòng, cuối cùng ta vẫn sẽ trở về. Nàng có thể tin tưởng, nàng chính là chốn nghỉ chân duy nhất của ta." Giọng hát của Evan Bell kiên quyết đến thế, nhưng sự gào thét bàng hoàng này lại không hề trút hết cảm xúc ra ngoài, nỗi buồn, sự do dự, đau khổ và nhớ nhung ẩn giấu trong chất giọng khàn đặc ấy, giống như tiếng phím đàn đầy uy lực, nện xuống từng hồi như những nhát búa nặng nề. Thế nhưng đến câu hát cuối cùng, "Dù gần trong gang tấc hay xa tận chân trời, nơi có nàng chính là nơi ta khao khát." Evan Bell lại kéo dài cách nhả chữ, đem sự lưu luyến và nỗi sầu muộn trong giai điệu đan xen vào nhau mà bộc phát ra.

"Mỗi khi đêm về cô độc, mỗi khi đắm say tùy hứng, đều sẽ không trở thành vấn đề. Ta tin rằng, nếu ta làm nàng tổn thương sâu sắc, xin hãy ghi khắc trên nhãn mác của ta, ta có thể trả lại nàng gấp mười lần, nàng chính là chốn nghỉ chân duy nhất của ta."

Giọng hát của Evan Bell bay lên không trung trong trường quay, rồi hóa thành hàng ngàn hàng vạn nốt nhạc đầy bi ai vô hạn, rơi lả tả xuống, tựa như một trận mưa rào sảng khoái, tất cả sự suy sụp và buồn đau tuôn trào không một kẽ hở, khiến cho người nghe không chút khác biệt, đều bị bao bọc chặt chẽ bên trong.

Cảm hứng sáng tác của "Chốn nghỉ chân" thực ra bắt nguồn từ những người lính bị chương trình cắt lỗ (stop-loss) triệu tập quay lại chiến trường, thể hiện tâm tư của một kẻ tha hương nỗi nhớ về quê nhà, cũng có thể coi là một bài hát phản chiến. Khác với sự quyến luyến không rời của "Lời xin lỗi", khi Evan Bell hát "Chốn nghỉ chân", sức bùng nổ của toàn bộ giọng hát được ẩn chứa trong từng từ ngữ, tựa như những chùm pháo hoa nở rộ, tất cả cảm xúc hòa quyện lại với nhau, liền biến thành một dòng sông, như thủy ngân tuôn chảy lấp đầy toàn bộ trường quay.

Trong vài phút ngắn ngủi, Evan Bell thể hiện hai bài hát hoàn toàn khác biệt, mà khả năng kiểm soát và biểu đạt của anh lại đạt đến một tầng thứ hoàn toàn mới. Độ khó khi hát "Chốn nghỉ chân" so với sự tinh tế của "Lời xin lỗi" thì không phức tạp bằng, nhưng để diễn giải được tinh túy của bài hát này thì lại không hề dễ dàng.

Bi ai, khẩn cầu, buồn bã, tiếc nuối, thất vọng, những cảm xúc tiêu cực ấy hiện rõ mồn một trong giai điệu; thế nhưng trong lời bài hát lại ấp ủ vô vàn hy vọng, dù rời xa quê hương, trong lòng quyến luyến không nỡ, nhưng tận sâu đáy lòng vẫn tràn đầy hy vọng, mong bản thân một ngày nào đó có thể quay trở lại quê hương, không dám nói vinh quy bái tổ, ít nhất là bình an trở về. Rạng đông hy vọng trong tuyệt vọng này, dường như mâu thuẫn, lại hòa quyện vào nhau một cách hoàn hảo trong bài hát.

"Năm tháng mất đi, chúng ta già đi, nàng không chắc liệu mình có thể tiếp tục chờ đợi được nữa không, vậy ta có thể cam đoan với nàng, đây không phải là chuyện lúc nào cũng xảy ra, nàng nói, mỗi lần nàng rời đi đều tương tự như vậy. Nếu nàng nghĩ rằng chúng ta sẽ lạc mất nhau nơi chân trời góc bể, dù nàng đã không còn để tâm, ta vẫn sẽ không rời không bỏ."

Giọng hát trong trẻo đến mức làm tan nát cõi lòng của Evan Bell, đã biến lời bài hát hoa mỹ thành một bức tranh, một bài thơ, đẹp đến mức khiến người ta rơi lệ. Evan Bell đã cho mọi người thấy thế nào gọi là ý nghĩa của ca từ, thế nào gọi là mị lực của biểu diễn, với tư cách là một ca sĩ, Evan Bell đã thể hiện ý nghĩa của âm nhạc một cách trọn vẹn trước mặt tất cả mọi người.

Khán giả có mặt tại hiện trường bị những nốt nhạc đầy uy lực ấy đánh trúng, cảm giác này giống như bóng tối trước bình minh, bóng tối bao trùm khiến người ta nghẹt thở, bất kỳ một tiếng động nhỏ nào cũng có thể khiến dây thần kinh nhạy cảm đứt đoạn, nhưng giọng hát vương vấn bên tai lại đang khích lệ chính mình, "Bình minh sắp đến rồi, bình minh sắp đến rồi..." Tiếng nện búa ầm ầm khiến nội tâm hoảng loạn khôn cùng, tiếng gào thét xé lòng khiến sống mũi cay xè, nỗi nhớ và khát khao về nhà đan xen trong giai điệu.

"Nếu ta tìm thấy phương hướng thuộc về mình, nàng chính là chiếc giường êm cho linh hồn ta nghỉ ngơi, có một ngày ta sẽ vì nàng mà trở về, chưa từng rời đi, sẽ không rời đi nữa."

Bài hát đến đoạn cuối, Evan Bell lại đột nhiên hạ lực, đem tất cả cảm xúc thấm đẫm vào giai điệu bằng cách nhẹ nhàng nhất. Trong khoảnh khắc, rạng đông xuất hiện ở đường chân trời, tựa như hàng vạn thanh đao sắc bén, xé toạc màn đêm đen kịt, ánh sáng rực rỡ kéo tất cả bóng tối thành từng mảnh vụn, rạng đông đỏ rực lan tỏa với một thái độ kinh người. Hy vọng, đã xuất hiện.

Evan Bell đã kiểm soát "Chốn nghỉ chân" một cách tự tại như vậy, lại diễn giải bài hát này trở thành một tác phẩm kinh điển, từ sự dịu dàng của đoạn chính đến sự bùng nổ của đoạn điệp khúc, rồi đến sự dữ dội của đoạn cao trào, cuối cùng quay trở lại sự bình lặng, giai điệu thăng trầm khiến toàn bộ khán giả tại hiện trường dường như đang ngồi tàu lượn siêu tốc, nhấp nhô trong thế giới tình cảm.

Khi giai điệu vẽ nên dấu lặng, khán giả hiện trường vẫn chưa phản ứng lại ngay lập tức, đoán chừng trong đầu của những người có mặt đều hiện lên một định nghĩa về "nhà", có lẽ là quê hương thời thơ ấu, có lẽ là người thân, có lẽ là bạn bè, có lẽ là người yêu, có lẽ chỉ là một bến đỗ tinh thần. Những hình ảnh sống động trong đầu không làm nước mắt rơi xuống, nhưng lại khiến cảm xúc của tất cả mọi người rơi vào một nỗi sầu muộn không thể dứt ra được. Đây gọi là nỗi nhớ.

Thảo nào không ai dám thách thức bài hát của Evan Bell! Cho dù là tác phẩm kinh điển tuyệt đối như "Viva La Vida", hay những bài hát khác trong album, dưới sự diễn giải của Evan Bell đều được ban cho quá nhiều, quá nhiều cảm xúc chân thực tha thiết, phát huy bản chất của âm nhạc đến đỉnh cao. Chưa kể đến độ khó đầy thách thức trong các bài hát của Evan Bell.

Thực ra trong các chương trình tuyển chọn tài năng đa dạng, bài hát của Evan Bell đều là những lựa chọn hot, không chỉ vì Evan Bell hiện nay đang nổi như cồn, mà các bài hát của anh từ góc độ độ khó, độ hot, v.v. đều vô cùng mang tính thách thức, có thể để thí sinh tha hồ phát huy thực lực của mình.

Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, Evan Bell đã diễn giải những bài hát gốc quá đỗi kinh điển, điều này cũng khiến cho các phiên bản diễn giải khác khó mà vượt qua được Evan Bell. Hiện tại trong vô số chương trình tuyển chọn, vẫn chưa có ai có thể thực sự diễn giải bài hát của Evan Bell khiến người ta kinh ngạc, phần lớn thời gian khiến người ta sáng mắt vẫn là cải biên bài hát theo cá tính riêng, thể hiện cái tôi của mình.

Mà hôm nay Evan Bell đã cho tất cả thí sinh trong các chương trình tuyển chọn thấy thế nào gọi là thực lực tuyệt đối, một buổi biểu diễn bài hát thực sự xuất sắc không chỉ cần kỹ năng cao siêu, công phu vững vàng, âm chuẩn xuất sắc những thực lực phần cứng này, còn cần phải hiểu biết sâu sắc về ý nghĩa ca từ, bối cảnh sáng tác, nói đơn giản một chút chính là thừa nhận bài hát này từ tư tưởng đến linh hồn, như vậy mới có thể phát huy tinh túy của âm nhạc, thì sức lôi cuốn trên sân khấu mới có thể phát huy đến mức tột cùng.

Từ "Lời xin lỗi" đến "Chốn nghỉ chân", khả năng mà Evan Bell thể hiện qua hai bài hát này quả thực khiến người ta tâm phục khẩu phục. Cho nên nói Evan Bell dám thách thức vòng giấu mặt của "The Voice" (Giọng hát Mỹ), cũng là sự tự tin tuyệt đối vào thực lực của chính mình.

Khi Evan Bell hát xong, khán giả nhìn thấy Carson Daly bước lên sân khấu, lúc này mới tỉnh ngộ từ sự chấn động của bài hát, tiếng vỗ tay vừa vang lên liền nhanh chóng cuồn cuộn đổ về như sóng thần, khiến cả trường quay trở thành đại dương của những tiếng la hét, hò reo và vỗ tay.

"Thưa quý ông quý bà, Evan Bell của quý vị!" Giọng của Carson Daly bị nhấn chìm trong tiếng vỗ tay, ngay cả bốn vị giám khảo cũng đều đồng loạt đứng dậy, dùng sức vỗ hai bàn tay của mình. Carson Daly cũng không tiếp tục cố gắng nữa, cười rạng rỡ nói, "Cảm ơn, vô cùng cảm ơn, hãy để chúng ta cảm ơn sự có mặt của Evan Bell!"

Tiếng vỗ tay như sấm dậy, tiễn biệt Evan Bell rời khỏi sân khấu biểu diễn vòng giấu mặt của "The Voice".

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2162
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.