Đại Nghệ Thuật Gia

Lượt đọc: 8777 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2161 Tình yêu sâu đậm thành thương đau

❊ ❊ ❊

Trong xã hội hiện đại với nhịp sống ngày càng nhanh, tình yêu đã dần dần mất đi. Trước kia người ta còn quen miệng nói "tiền không mua được tình yêu", "tiền không mua được hạnh phúc", nhưng giờ đây người ta lại quen hơn với việc thảo luận về nền tảng kinh tế cần thiết đằng sau một tình yêu chân chính. Chẳng ai có thể trả lời được rằng trong xã hội này còn sót lại bao nhiêu tình yêu chân thật vượt lên trên mọi ranh giới. Khi bạn còn đang mải lo lắng vì kế sinh nhai, tình yêu hiển nhiên đã trở thành món đồ xa xỉ.

Vì thế, hai năm gần đây, phim tình cảm lại dần có xu hướng phục hồi, mọi người đều hy vọng tìm thấy trong phim thứ tình yêu đang dần biến mất trong cuộc sống thực tại. Việc "Lời Cầu Hôn" (The Proposal) đạt được thành tích xuất sắc như vậy trong mùa phim hè chính là một tín hiệu rất rõ ràng.

Là một bộ phim tình cảm, sau khi "Một Ngày" (One Day) ra rạp, dựa vào sức hút mạnh mẽ của Evan Bell và Anne Hathaway, doanh thu phòng vé sẽ không tệ chút nào. Thế nhưng, điều mọi người quan tâm hơn cả chính là, sau "Nhật Ký Tình Yêu", bộ phim tình cảm thứ hai do Evan Bell làm đạo diễn trong đời, đồng thời cũng là bộ phim tình cảm đầu tiên xét theo nghĩa nghiêm ngặt của anh, rốt cuộc có chất lượng ra sao? Từ biểu hiện của khán giả sau khi buổi công chiếu kết thúc có thể thấy, ít nhất làn sóng phản hồi đầu tiên đã đưa ra tín hiệu tích cực.

Ngay sau đó, đợt phê bình chuyên môn đầu tiên đã nóng hổi ra lò, làn sóng phản hồi thứ hai về "Một Ngày" chính thức xuất hiện.

Tờ "Los Angeles Times" bất ngờ trở thành cơ quan truyền thông chuyên nghiệp đầu tiên đăng bài đánh giá. Trong hệ thống chấm điểm thang 100, họ đã dành tặng số điểm 95, cho thấy rõ sự tán thưởng của họ đối với bộ phim này.

"Thực ra đây là một bộ phim không mấy nồng nhiệt. Nếu bạn kỳ vọng vào một tình yêu oanh liệt sau cái nhìn đầu tiên kiểu 'Nhật Ký Tình Yêu', thì chắc chắn bạn sẽ không xem nổi. Nó giống với kiểu tác phẩm cần nghiền ngẫm kỹ lưỡng và suy tư chậm rãi như 'Mysterious Skin' (Da Bí Ẩn) hơn. Bởi vì theo đà phát triển của phim, bạn sẽ bước vào một thế giới cổ tích mà Evan Bell đã dệt nên, rồi cứ thế lưu luyến chẳng muốn rời.

Ngẫm lại mà xem, trong cuộc đời về chuyện tình cảm, vì sự ngây ngô mà chúng ta đã bỏ lỡ bao nhiêu điều, hay vì nội tâm quá rõ ràng mà không dám đối mặt. Cuối cùng, chỉ biết lướt qua đời nhau. Anh và cô quen biết hai mươi năm, hai mươi năm đằng đẵng.

Năm năm đầu tiên trong hai mươi năm ấy, Dexter vẫn như mọi khi, phung phí tuổi xuân tươi đẹp, tiền bạc và địa vị của mình, cứ lưu luyến chẳng dứt giữa những cô gái, những người phụ nữ này đến người khác, sau khi mệt nhoài lại dừng chân bên cạnh Alma. Điều anh rõ nhất chính là cô sẽ không rời bỏ anh. Có lẽ anh cũng yêu cô một chút; năm năm đầu tiên ấy, Alma xuất thân trong một gia đình bình thường, làm thêm tại một nhà hàng Mexico, luôn sẵn lòng chờ đón sự ghé thăm của anh bất cứ lúc nào. Cô hy vọng có một khoảnh khắc nào đó Dexter sẽ từ bỏ lối sống phóng túng của mình mà nói yêu cô. Năm năm đầu tiên ấy, tôi cứ chờ họ nói yêu đối phương, rồi cùng nhau ân ái.

Năm năm thứ hai trong hai mươi năm ấy, sự nghiệp của Dexter phất lên như diều gặp gió. Anh tiếp tục "cày xới" cần mẫn trên bụng của những người phụ nữ khác, thế nhưng mẹ anh lại ra đi vì căn bệnh ung thư. Anh vẫn muốn tìm cô để tâm sự, nhưng cô lại nói cô không còn thích anh nữa; năm năm thứ hai ấy, sự nghiệp của Alma cuối cùng cũng bắt đầu khởi sắc, đến gần với giấc mơ của cô hơn một chút, thế nhưng anh vẫn không hề thay đổi bản tính phong lưu, không có mục tiêu trong cuộc sống, chìm đắm trong ma túy và rượu chè. Trở nên thực sự đáng ghét, nhưng đau đớn thay, cô vẫn yêu anh. Mười năm đã trôi qua, anh kết hôn, cô sống thử. Thế nhưng không phải với nhau, tôi vẫn kỳ vọng anh nói yêu cô, rồi xảy ra chuyện tình một đêm.

Năm năm thứ ba trong hai mươi năm ấy, Dexter rơi xuống đáy vực. Sự nghiệp thất bại, hôn nhân đổ vỡ, anh bắt đầu co mình lại. Anh thậm chí không dám nói với cô rằng anh yêu cô; năm năm thứ ba ấy, Alma rạng rỡ đầy quyến rũ, sự nghiệp thành công, tình yêu viên mãn, cô cố gắng quên đi quá khứ, không còn nhớ nhung anh nữa, nhưng liệu trong lòng cô còn hình bóng anh hay không, chỉ có cô mới biết. Mười lăm năm đã trôi qua, hai người vốn dĩ nên trở thành tình nhân nhưng lại cố định ở vị trí tri kỷ, liệu có cứ như vậy mà chia xa, sống cuộc đời hồn xiêu phách lạc của riêng mình, từ nay về sau không thể nào ân ái được nữa.

Thế nhưng, trong năm năm cuối cùng của hai mươi năm ấy, họ đã chờ đợi quá lâu, ánh mắt giao nhau biết bao lần, cuối cùng cũng bước bước chân cuối cùng. Khi thấy cảnh họ ôm hôn đầy xúc động, khán giả không thể kiềm chế được cảm xúc; khi thấy khoảnh khắc họ đến bên nhau, chẳng cần quan tâm đến ranh giới hay tình dục, mọi thứ đã đẹp đẽ đến mức khiến người ta ghen tị. Thế nhưng, khi chúng ta lặng lẽ mong chờ điều tốt đẹp, thì thứ cuộc đời để lại mãi mãi chỉ là những tiếc nuối.

Ở cuối phim, tôi rất khó để tiếp tục xem thêm, bởi vì Evan Bell đã sử dụng những ống kính chân thực nhất, khơi gợi những cảm xúc tinh tế nhất ra ngoài một cách sống động, chân thực đến mức khiến người ta cảm nhận được rằng, đây không phải chuyện xa vời, mà chính là câu chuyện đang xảy ra bên cạnh chúng ta.

Chúng ta không khỏi suy nghĩ, nếu bạn là Dexter, quay người lại nói với cô nàng Alma đang mặc sườn xám năm nào rằng bạn yêu cô ấy, liệu trong hai mươi năm ấy hạnh phúc có nhiều hơn, tiếc nuối ít đi chăng? Nếu bạn là Alma, cho người mình yêu nhất một cái tát thật mạnh, bảo rằng: "Đồ khốn, tôi yêu anh, anh có yêu tôi không?"

Nhưng chúng ta đều biết, nếu không có sự ấp ủ suốt hai mươi năm ấy, nếu không có sự thấu hiểu và bên nhau suốt hai mươi năm ấy, nếu không có sự giằng xé lưỡng lự suốt hai mươi năm ấy, có lẽ Dexter vẫn là Dexter, Alma vẫn là Alma; có lẽ họ sẽ ở bên nhau, nhưng khó mà có được hai mươi năm sau đó. Đoạn tình cảm này sở dĩ chân thực, sở dĩ đẹp đẽ, sở dĩ trân quý, chính là vì anh là Dexter, cô là Alma, họ đã bên nhau trọn vẹn suốt hai mươi năm.

Một câu "Anh yêu em" thực ra chẳng khó, khó là ở chỗ tình cảm chân thành gắn bó keo sơn đằng sau lời tỏ tình ấy, đây mới là điều thực sự chạm đến trái tim chúng ta trong bộ phim "Một Ngày", đồng thời cũng là phần tốt đẹp nhất mà Evan Bell đã ban tặng cho câu chuyện này. Sự cảm động thuần khiết nhất thuộc về tình yêu ấy, trong những khung hình chậm rãi và tĩnh lặng của "Một Ngày", tựa như dòng suối nhỏ nhẹ nhàng chảy vào tận đáy lòng mỗi khán giả."

Bài bình luận với tiêu đề "Tình yêu sâu đậm thành thương đau" của "Los Angeles Times" này đã phân tích toàn bộ câu chuyện "Một Ngày" trên lập trường bao quát một cách vô cùng tinh tế, đồng thời cũng mở màn cho làn sóng phản hồi thứ hai tại Bắc Mỹ.

Bài bình luận của Neal Das từ "The New York Times" lại tiếp nối những lời khen ngợi của "Los Angeles Times", sau khi gửi gắm đánh giá 90 điểm, đã dùng tiêu đề "Người bạn tri kỷ" để định hình tông màu cho toàn bộ câu chuyện "Một Ngày".

'Một Ngày', cứ thế mà mang đến cho tôi sự cảm động da diết, lưu luyến mãi không thôi một cách đầy bất ngờ.

Không còn nghi ngờ gì nữa, đây là một câu chuyện tình yêu, tình yêu của hai người Dexter và Alma. Trải qua hai mươi năm vướng mắc, tuy họ không ở bên nhau nhưng lại không rời không bỏ, chứng kiến những thăng trầm, ngọt bùi, ấm lạnh và bi hoan trong cuộc đời bình dị của đối phương, cuối cùng mới tin chắc rằng tình yêu chân chính của mình chính là người kia. Chỉ có Alma mới đọc hiểu được tài năng của Dexter, và cũng chỉ có Dexter mới có thể mang lại hạnh phúc đích thực cho Alma. Cuộc sống hai mươi năm này không phải là uổng phí, không phải là trì hoãn, càng không phải là bỏ lỡ, mà là sự trưởng thành. Họ có thể tự tin nói với đối phương rằng: 'Thế giới của tôi chỉ có cậu là hiểu nhất'.

Trong câu chuyện này, Evan đưa ra cho chúng ta một giả thuyết thế này, đó là nếu có một người bạn tri kỷ khác giới, ở bên cạnh bạn mỗi ngày trong cuộc đời, thì cuộc sống của bạn sẽ ra sao? Khi bạn đặt một người không thể buông bỏ vào tận đáy lòng, thì còn bao nhiêu không gian dành cho người khác?

Hiển nhiên, sự cân bằng này rất khó nắm bắt. Đối với người bình thường, sau khi thỏa mãn về thể xác thì sự gửi gắm về tinh thần lại trở nên vô cùng quan trọng, nhưng tiền đề là thể xác phải được thỏa mãn. Mà nhu cầu này đối với những cơ thể bình thường, trẻ trung, đầy sức sống mà nói thì là điều hiện hữu khắp nơi. Dexter và Alma trong vô số tình huống đều có thể phát hiện ra sự hấp dẫn thuần túy đến từ thể xác này, và khi họ xuất hiện những sự ngại ngùng kiểu như bật cười, họ đã chọn cách giao tiếp lý trí, từ bỏ việc quấn quýt đam mê, điều này cũng khiến họ trở thành sự tồn tại đặc biệt của đối phương, thuần khiết như những kẻ dị biệt trong xã hội hiện nay.

Thực ra trong bản tính con người đều có mặt thuần khiết, tức là sự khao khát về tinh thần, đặc biệt đối với đời sống tinh thần ngày càng cô đơn lẻ loi của con người thành thị trong xã hội hiện nay, việc tìm kiếm một người bạn tâm giao lại càng trở thành một quá trình quan trọng hơn cả. Tìm được người bạn tâm giao đã không hề dễ dàng, điều khó khăn hơn là không vượt qua giới hạn trong mối quan hệ nam nữ, mà là rộng mở để đối phương giữ lại cuộc sống thuộc về riêng họ. Bất kể lựa chọn của đối phương đưa ra khiến nội tâm mình khó chấp nhận đến mức nào, đều phải giữ lại nỗi đau cho riêng mình, đặt lời chúc phúc vào hành trang của bạn bè, tiễn đối phương rời đi. Bởi vì, họ là bạn, không phải là người yêu.

Dexter và Alma may mắn tìm thấy nhau và giữ vững điều đó suốt hai mươi năm. Tuy nói năm tháng tựa như con dao vô tình, thay đổi diện mạo và tình trạng sinh tồn của họ, nhưng đồng thời cũng khắc họa nên ánh sáng rực rỡ trong tình yêu của họ. Trong những lần trùng phùng sau ba năm xa cách, trong những lần tâm sự không gì không nói, họ nắm chặt tay nhau, cùng nhau chậm rãi bước đi trong cuộc sống gian khổ. Thế nhưng khi họ chọn cách đến bên nhau, lời âu yếm còn chưa nói hết, đã phải âm dương cách biệt.

Sự ra đi của Alma, không phải là sự tất yếu của hiện thực hay nhu cầu của nghệ thuật, mà chính là kết cục đã định sẵn cho xu thế mối quan hệ của hai người. Alma dùng mười bảy năm chờ đợi để đổi lấy ba năm hạnh phúc, nhưng Dexter lại phải dùng quãng đời còn lại của mình để trả giá cho sự phung phí suốt mười bảy năm trước đó. Giống như những năm tháng bên nhau thấu hiểu trước đây, Dexter sẽ sống cùng hồi ức mãi mãi.

Người ta luôn chỉ hiểu được sự trân trọng sau khi đã đánh mất. Cuộc đời của Dexter sau khi trải qua những thăng trầm, cuối cùng đã học được cách trân trọng, và phải giữ trọn quãng đời còn lại vì sự phung phí của mình. Đây không phải là câu chuyện hai mươi năm, đây là câu chuyện cả một đời của hai người Dexter và Alma, da diết như một khúc sử thi."

Chút nữa còn một chương, cảm ơn sự ủng hộ của mọi người!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2162
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.