Tiếng Thét Câm Lặng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 75 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4

❊ ❊ ❊

Bảy rưỡi sáng. Kim đỗ chiếc Ninja tại Đồn Cảnh sát Halesowen, ngay cạnh tuyến đường vòng cung bao quanh thị trấn chỉ độc một khu chợ nhỏ và một trường đại học. Nơi làm việc nằm ngay cạnh tòa án; rất tiện lợi, nhưng cũng vì thế, cô không bao giờ xin Đồn Cảnh sát thanh toán chi phí được.

Tòa nhà ba tầng vừa buồn tẻ vừa kém thân thiện giống như bất kì tòa nhà nào khác của chính phủ sống bằng tiền của những người nộp thuế.

Kim đi thẳng tới phòng điều tra mà không chào hỏi ai, cũng không ai nói gì với cô. Kim biết mình mang tiếng lạnh lùng, ít giao tiếp và vô cảm. Chính thành kiến này giúp cô tránh được những cuộc tán gẫu vặt vãnh và cô thấy thoải mái với điều đó.

Như thường lệ, cô là người đầu tiên có mặt ở phòng điều tra và bật máy pha cà phê. Trong phòng, bốn bàn làm việc được đặt thành hai cặp đối diện nhau. Mỗi chiếc bàn đều giống hệt chiếc đối diện, với một màn hình máy tính và những khay đựng tài liệu xếp so le.

Ba bàn là của những nhân viên làm việc dài hạn, còn chiếc bàn thứ tư trống không vì Sở mới giảm biên chế vài tháng trước. Đó là nơi cô thường ngồi thay vì trong văn phòng mình.

Khu vực có tên Kim ghi trên cửa thường được gọi là Lòng Chảo. Nó chỉ đơn giản là một khoảnh trong góc bên phải căn phòng, được ngăn bằng thạch cao và kính.

Đó là nơi cô dùng để thỉnh thoảng đưa ra những ‘chỉ thị năng suất làm việc cá nhân’, có thể tạm hiểu là sạc cho cấp dưới một trận tơi bời.

“Chào buổi sáng, thưa sếp,” Cảnh sát Wood lên tiếng khi cô ấy lách vào ghế của mình. Mặc dù gia đình cô có gốc lai giữa Anh và Nigeria, Stacey chưa từng đặt chân ra ngoài Vương quốc Anh. Mái tóc đen sẫm của cô được cắt ngắn, ôm sát vào đầu sau khi những lọn tóc tết đã được gỡ hết ra. Làn da mịn màu caramel rất hợp với mái tóc.

Góc làm việc của Stacey vô cùng ngăn nắp và gọn gàng. Tất cả những thứ không nằm trong những cái khay dán nhãn được xếp tỉ mỉ thành từng chồng ở góc bên kia bàn.

Phía sau đó không xa là Hạ sĩ điều tra Bryant, người vừa lẩm bẩm câu ‘Chào buổi sáng, thưa sếp’ trong khi liếc nhìn vào Lòng Chảo. Thân hình một mét tám của anh nhìn có vẻ không chê vào đâu được, như thể đã được mẹ mặc quần áo cho để tới lớp học ngày Chủ Nhật.

Anh lập tức vắt áo vest của mình lên lưng ghế. Tới cuối ngày, cái cà vạt của anh sẽ tụt xuống vài nấc nữa, cúc áo trên cùng sẽ mở ra, và tay áo sẽ được xắn lên gần tới khuỷu.

Cô thấy anh nhìn xuống bàn làm việc của mình, tìm kiếm một cái cốc đựng cà phê. Khi đó Kim đã đang dùng cà phê trong cái cốc ghi chữ ‘Tài xế taxi siêu nhất thế giới’, một món quà của đứa con gái 19 tuổi của anh.

Không phải ai cũng hiểu được cách sắp xếp tài liệu của Bryant, nhưng chưa lần nào Kim yêu cầu bất cứ tài liệu gì mà nó không được đặt vào tay cô sau vài giây. Trên mặt bàn anh là một bức hình đóng khung, chụp anh và vợ trong dịp kỉ niệm hai mươi lăm năm ngày cưới. Một bức hình con gái anh được để trong ví.

Hạ sĩ điều tra Kevin Dawson, thành viên thứ ba của đội, không để ảnh bất kì ai thân thiết trên bàn. Nếu cậu ta muốn để ảnh người nào mà mình yêu quý nhất, hẳn cậu ta sẽ được nhìn thấy một người giống hệt mình suốt cả ngày.

“Tôi xin lỗi vì đến muộn,” Dawson nói khi cậu ta ngồi xuống ghế đối diện cô. Nhóm điều tra của cô vậy là đông đủ.

Thực ra theo đúng quy định thì cậu ta không đến muộn. Ca làm việc 8 giờ sáng mới bắt đầu, nhưng cô muốn tất cả phải đến sớm để họp nhanh, đặc biệt là mỗi khi bắt đầu một vụ án mới. Kim không muốn sử dụng bảng phân công, những người làm thế chẳng bao giờ trụ lại được lâu trong đội của cô.

“Này Stacey, cô có định pha cà phê cho tôi không thế?” Dawson vừa nói vừa kiểm tra điện thoại di động.

“Dĩ nhiên rồi Kev, đúng kiểu anh thích nhé: sữa, hai thìa đường, đặt vào tận tay?” Stacey dịu dàng hỏi, bằng giọng vùng Black Country đặc sệt.

“Stacey, cô muốn một cốc cà phê không?” Dawson đứng lên hỏi, thừa biết Stacey chưa uống cốc nào. “Hẳn là cô phải mệt lắm khi chiến đấu với các lãnh chúa cả đêm,” cậu ta đùa cợt, ám chỉ chứng nghiện chơi game online World of Warcraft của Stacey.

“Thật ra, Kev ạ, tôi đã học được phép của một bà tư tế có thể biến một người đàn ông thành một gã ngốc - nhưng hình như ai đó đã làm phép với anh trước rồi.”

Dawson ôm bụng cười chế giễu.

“Thưa sếp,” Bryant ngoái lại qua vai gọi Kim. “Bọn trẻ lại nghịch ngợm quá rồi kìa.” Anh quay lại phía hai người kia và khua khua ngón tay từ bên nọ sang bên kia. “Hai đứa cứ chờ đến lúc mẹ về cho biết tay nhé.”

Kim lừ mắt và ngồi trên cái bàn trống, phấn khích bắt đầu. “Được rồi, Bryant, đưa tôi lời khai. Kev, viết bảng.”

Dawson lấy ra cái bút dạ rồi đứng cạnh tấm bảng trắng choán hết toàn bộ bức tường.

Trong khi Bryant chia tài liệu, cô tóm tắt lại những sự việc sáng hôm đó.

“Nạn nhân là Teresa Wyatt, 47 tuổi, một hiệu trưởng rất được trọng vọng của trường nam sinh tư thục ở Stourbridge. Không lập gia đình hay có con cái gì. Sống thoải mái nhưng không xa hoa, theo chúng ta được biết thì không có kẻ thù nào.”

Kev ghi lại những thông tin đó thành từng gạch đầu dòng bên dưới tiêu đề “Nạn nhân.”

Điện thoại của Bryant reo. Anh chỉ nói vài câu rồi dập máy và gật đầu với Kim. “Woody muốn gặp cô.”

Cô lờ anh đi. “Kev, viết thêm một tiêu đề nữa, ‘Tội ác’. Không có vũ khí giết người, không thấy hiện tượng cướp bóc, cho tới giờ vẫn chưa có báo cáo pháp y hay manh mối gì.”

“Tiêu đề tiếp theo, ‘Động cơ’. Người ta thường giết người vì một chuyện gì đó họ đã làm, đang làm, hay sẽ làm. Theo như chúng ta được biết, nạn nhân không tham gia bất kì hoạt động nguy hiểm nào.”

“Ừm… Thưa sếp, Thanh tra trưởng muốn gặp cô.”

Kim uống một ngụm cà phê nữa. “Tin tôi đi, Bryant, ông ta sẽ ưa tôi hơn sau khi tôi đã uống cà phê. Kev, kết quả khám nghiệm tử thi sẽ có lúc 10 giờ. Stacey, tìm hiểu bất cứ thông tin nào có thể về nạn nhân. Bryant, liên lạc với trường học đó và báo cho họ biết ta sẽ tới.”

“Thưa sếp…”

Kim uống nốt cà phê. “Bình tĩnh, Mẹ già, tôi tới đây.”

Cô nhảy hai bậc cầu thang một lúc lên tới tầng 3 rồi nhẹ nhàng gõ cửa trước khi bước vào.

Thanh tra trưởng Woodwad là một người to béo, khoảng hơn 50 tuổi. Gốc gác người lai khiến ông có một làn da nâu, kéo dài lên tới hết mái đầu trọc lốc. Chiếc quần đen và áo sơ mi trắng đều rất đẹp, có nếp ở đúng chỗ. Cặp kính đọc sách hạ trên mũi ông chẳng che giấu được cặp mắt mệt mỏi được bao nhiêu.

Ông vẫy tay về phía Kim rồi chỉ vào một chiếc ghế, để cô nhìn được toàn bộ tủ kính đựng các mẫu xe ô tô của ông. Ở ngăn dưới cùng là một bộ sưu tập những mẫu xe cổ của Anh quốc, nhưng ngăn trên thì lại bày những mẫu xe cảnh sát qua các giai đoạn lịch sử. Một chiếc MG TC từ thập kỉ bốn mươi, một chiếc Ford Anglia, một chiếc Black Maria và một chiếc Jaguar XJ40 kiêu hãnh nằm chính giữa.

Bên phải cái tủ, được gắn chặt vào tường là một tấm ảnh chụp Woody bắt tay với Tony Blair. Phía bên phải là một bức ảnh chụp con trai cả của ông, Patrick, bận lễ phục, ngay trước khi cậu đi làm nghĩa vụ ở Afghanistan. Mười lăm tháng sau, cậu đã trở về trong chính bộ lễ phục đó để được chôn cất.

Woody kết thúc cuộc nói chuyện điện thoại và ngay lập tức cầm lấy trái bóng để giảm căng thẳng đặt bên rìa bàn làm việc. Tay phải ông nắm trái bóng lại rồi lại thả ra. Kim nhận thấy mỗi khi cô có mặt ở đó, bao giờ ông cũng với lấy nó rất thường xuyên.

“Cho tới giờ chúng ta có gì rồi?”

“Rất ít, thưa sếp. Chúng tôi chỉ mới định hình cuộc điều tra khi sếp gọi tôi lên đây.”

Những khớp tay ông trắng bệch quanh quả bóng, nhưng ông lờ đi câu xỏ xiên đó.

Đôi mắt cô lơ đãng nhìn phía bên phải vành tai ông, nhìn công trình hiện tại của ông trên bậu cửa sổ. Đó là một chiếc Rolls Royce Phantom, đã bao ngày nay chưa thấy tiến triển thêm chút nào.

“Tôi nghe nói cô đã hục hặc với Thanh tra Wharton?”

Thế đấy, những cái trống trong rừng xanh đã kịp bắt tay vào việc rồi. “Chúng tôi đã trao đổi vài lời lẽ lịch sự bên cạnh cái xác.”

Có một chi tiết trên cái xe mẫu đó nhìn không thật chuẩn. Dưới con mắt của cô, trục xe quá dài.

Ông bóp quả bóng mạnh hơn. “Thanh tra trưởng của anh ta đã liên lạc với tôi. Một khiếu nại chính thức về cô đã được gửi đi và họ định làm cho ra nhẽ vụ này.”

Kim lừ mắt chán nản. Chẳng lẽ không thể để bọn chồn tự giải quyết cuộc chiến của mình được hay sao?

Cô cố chống lại nỗi thèm muốn với tay ra cầm lấy chiếc Rolls Royce để sửa lại cái lỗi đó và sau cùng cũng kìm được mình.

Cô liếc mắt sang và bắt gặp ánh mắt của người chỉ huy. “Nhưng họ sẽ không làm được việc đó phải không?”

Ông nhìn cô chằm chằm một lúc lâu. “Không, Stone ạ, chuyện đó sẽ không xảy ra, tuy nhiên, một khiếu nại chính thức sẽ ảnh hưởng xấu đến hồ sơ của cô và nói thật, tôi cũng quá mệt mỏi vì cứ phải tiếp nhận hết khiếu nại này tới khiếu nại khác.” Ông chuyển quả bóng sang tay trái. “Vậy nên tôi tò mò muốn biết lần này cô định hợp tác cùng ai?”

Kim cảm thấy mình như một đứa trẻ được dạy bảo phải chọn bạn thân cho mình. Buổi đánh giá năng lực gần đây nhất của cô đã chỉ ra một điểm cần cải thiện; chơi đẹp với những người khác.

“Tôi có được chọn không?”

“Cô sẽ chọn ai?”

“Bryant.”

Một nụ cười thoáng qua trên môi ông. “Vậy thì có, cô được phép chọn.”

Vậy là thực ra chẳng có sự lựa chọn nào hết, cô nghĩ thầm. Bryant chính là một thứ bảo hiểm và trong lúc các lực lượng cảnh sát lân cận đang đánh hơi phía sau, Woody không muốn mạo hiểm; ông muốn đặt cô dưới sự chăm sóc của một người trưởng thành có trách nhiệm.

Cô đã sắp sửa đưa ra một lời khuyên nhỏ cho sếp mình để giúp ông khỏi phải mất hàng giờ tháo trục sau của chiếc Rolls nhưng nhanh chóng thay đổi ý định.

“Còn gì nữa không, thưa chỉ huy?”

Woddy đặt quả bóng xuống và cầm cặp kính lên. “Báo cáo cho tôi thường xuyên nhé.”

“Dĩ nhiên.”

“Ồ này, Stone…”

Cô quay lại trên ngưỡng cửa. “Thỉnh thoảng phải để mọi người trong đội của cô ngủ một tí nhé. Họ không nạp năng lượng vào người qua cổng USB như cô đâu.”

Kim rời văn phòng của ông, tự hỏi Woody đã mất bao lâu mới nghĩ ra câu nói tuyệt hay đó.

ÂM LẶNG KIM STONE #1 Silent Scream (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.